Vân Khai gật đầu.
Trong phòng thẩm vấn lạnh lẽo chỉ còn Vân Khai và Thượng Văn Hiên.
Thần thái của Thượng Văn Hiên định, lão ở vị trí tội phạm mà cứ như đang trong văn phòng trưởng thôn sang trọng của . Đồn cảnh sát trong làng lão đến nhiều , nhưng ngờ ngày là kẻ nhốt.
Lão Vân Khai lạnh: "Tao từng nghĩ sẽ ngày bắt, nhưng ngờ thua trong tay một con nhỏ như mày."
Thượng Văn Hiên: "Mày đến đây chẳng là tại tao những việc ? Tao cho mày , vì tiền! Tao cần tiền!"
Nói lão thở dài một tiếng não nề, lời là để cho Vân Khai là đang tự với chính .
"Mày thấy vòng hoa bao giờ ?" Lão : "Chính là vòng hoa đưa đám . Hồi nhỏ nhà tao nghèo, tiền mua vở bài tập, tao thường bãi tha ma nhặt những tờ giấy dán vòng hoa và hài giấy về. Giấy đó mỏng, nhặt một xấp dày dùng kim khâu vở. Viết , nhưng dùng sức, dùng sức một tí là rách ngay."
Thượng Văn Hiên gằn từng chữ: "Tao từ nhỏ thông minh, dù trong điều kiện như thế tao vẫn là đứa học giỏi nhất lớp, giỏi nhất trường! con của nghèo thì cả đời vẫn là nghèo! Tao cam tâm, khi ngoài xã hội tao phát hiện cách giàu nghèo thực sự quá lớn!"
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-phong-tham-tu-tu-hinh-su/chuong-100-ngoi-lang-bi-nguyen-rua-28-thuong-van-hien.html.]
"Lũ giàu thì cao cao tại thượng, đám con nhà giàu điều kiện chẳng cần gì cũng gia đình trải sẵn đường . Chúng nó ngu đần như lợn, hiểu nổi ẩn ý trong lời , chúng nó coi khinh sự cầu tiến của khác, việc thì hời hợt, thế mà chúng nó vẫn sống sung sướng."
Thời gian trôi qua lâu, nhưng mỗi khi nhớ Thượng Văn Hiên vẫn thấy phẫn nộ: "Tại ? Tại đều là mà sống những cuộc đời khác biệt? Tại chúng nó tiêu tiền như rác, còn chúng tao sống khổ cực!"
"Hồi nhỏ chúng nó công viên giải trí, học thêm, nghỉ hè cắm trại, đ.á.n.h mã cầu, chơi golf, còn tao thì còng lưng đồng! Tao cam tâm. Thế giới công bằng thì tao tự trở thành giàu. Hôm nay là do tao đủ cẩn thận nên mới cảnh sát bắt, nếu tao bắt thì con cái tao cũng sẽ là phú nhị đại, cũng là đối tượng để các ngưỡng mộ."
Thượng Văn Hiên Vân Khai khẩy: "Thời gian tao ở bên ngoài, tao thấy nhiều kẻ ăn mặc chỉnh tề, ăn ngon mặc , sống ngày lành tháng . Chúng nó mặc vest thắt cà vạt, mỗi ngày chỉ đối diện với máy tính nghịch điện thoại mà mở miệng là kêu mệt, kêu sống khổ. Chúng nó gọi đồ ăn nhanh tùy ý nhạo những nông dân học thức, quy tắc."
Lão gằn giọng cáo buộc: "Chúng nó sự ưu việt bẩm sinh, chúng nó cao xuống. Chúng nó thừa nhận sự khác biệt lúc sinh là một loại may mắn mà thổi phồng nỗ lực của bản . Chúng nó những nông dân như chúng tao nghèo là do lười, do chịu đổi, do não!"
"Chúng nó coi đó là lẽ đương nhiên, chúng nó mát ăn bát vàng, chúng nó thực dụng vô tình, nên chúng nó đáng c.h.ế.t! Vậy nên tao bắt cóc vài con đàn bà ở thành phố thì gì sai? Hưởng thụ ngày vui lâu thế cũng trả giá chút chứ!"
"Tiền! Tao cần tiền! Tiền do lụng mà , tiền là do bóc lột mà ! Từ xưa đến nay, phụ nữ chính là tài sản nổi, tao bóc lột thì cũng thiếu gì kẻ hút m.á.u từ họ."
Thượng Văn Hiên tiếp tục: "Chúng tao xứng đáng một cuộc đời khác, con cái chúng tao cũng . Hy sinh bọn chúng để tạo phúc cho chúng tao, nếu bắt cóc buôn bán thì giờ chúng tao vẫn nghèo kiết xác, chẳng ai một ngôi làng như thế từng tồn tại!"
"Tao chỉ là cam tâm để cả đời chúng tao chịu nghèo chịu khổ thôi, lẽ nào cái sai đó nghiêm trọng đến thế ?"