Vạn Kiếm Quy Tông, Kiếm Lai - 4

Cập nhật lúc: 2026-01-03 01:56:00
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

4

Mẫu che mặt nức nở.

Lúc mới bàng hoàng hiểu câu cảm thán "nhân quả là " của Minh Không đại sư.

Nhân quả là . Nhân quả là !

Ta nên đến tìm , nên đến tìm mới ...

Hoang đường, thật quá đỗi hoang đường! Ta cố gắng duy trì sự bình lặng của nội tức, để khí huyết đang cuộn trào đ.á.n.h sập lý trí.

Ở đằng , phụ nghĩa chính ngôn từ mà rằng: 

「Mọi hẳn đều cảm nhận , linh khí của tu chân giới đang suy giảm, tốc độ tu luyện cũng chậm nhiều. Phàm là phi thăng, trời cao ắt sẽ giáng cam lộ, tưới nhuần nhân gian, đầy linh khí. Nhi nhi Quỳnh Ngọc của thể mang cam lộ cho tu chân giới, đó chính là phúc phận của con bé.」

Trong nháy mắt, ánh mắt càng thêm nóng bỏng. Trong mắt bọn họ, còn là một tông chủ, mà là một chiếc bình chứa đầy linh khí, chỉ chờ đập vỡ.

「A Di Đà Phật.」

 Ta mắt hằn tia m.á.u Minh Không đại sư bước khỏi đám đông. Người vẫn dáng vẻ bi mẫn , bình thản

「Phục Quỳnh Ngọc, động thủ .」

Phục Quỳnh Ngọc. Từ nhỏ đến lớn chỉ gọi là Phục Quỳnh Ngọc. 

khi phụ mẫu ghẻ lạnh, vẫy tay gọi chùa trú mưa. 

khi lâm bệnh nặng, phá giới sát sinh, hầm một bát canh thịt cho uống để giữ mạng. 

khi là nữ nhi mà đuổi , gạt lời phản đối để giữ .

「Nếu con bệnh ch.ết trong chùa, đối với cũng coi là sát sinh. Phục Quỳnh Ngọc, điều con cần chính là hồi đáp thế gian những giá trị vượt xa bát canh thịt .」

Trong chùa, miễn việc gánh nước chẻ củi. Ta từng nghĩ vì phận nữ nhi, cho đến khi hiểu chỉ bởi còn quá nhỏ. 

Thời gian lặng lẽ chảy trong lòng, cổ họng bỗng dâng lên vị tanh ngọt, phun một ngụm m.á.u đỏ tươi.

Đám đông kinh hãi: 「Phục chưởng môn thổ huyết ! Mau xem, lôi vân đỉnh đầu cô sắp tan biến !」

Ta khuôn mặt của phụ phụ mẫu, đó chỉ sự lo lắng, tham lam, duy chỉ lấy một chút quan tâm dành cho

Họ dùng mấy trăm năm để tạo dựng nên cái giả tượng rằng họ "yêu nhưng thể ". Không hổ là Thiên Sơn Môn, ngàn vạn ảo ảnh giấu trong núi sâu, thực sự lừa .

Ta nhắm nghiền mắt nữa, phong tỏa ngũ quan, dốc sức bình nội tức. Thế nhưng thế giới bên ngoài mi mắt trở nên hỗn loạn.

 

Phục Tu Minh xúi giục đám đông trói Minh Không đại sư đang hề kháng cự , chỉ chờ mở mắt là sẽ gi.ết  để tại chỗ phi thăng. 

Nhóm ba Đồ Minh kịp thời lao đến cứu Minh Không đại sư, đồng thời đuổi sạch những kẻ liên quan .

Phu thê Phục gia chịu rời , cho đến khi Tiêu Thước âm thầm đe dọa rằng:Một khi mở mắt , việc đầu tiên sẽ là phi thăng, mà là tính sổ với họ. Ngay lập tức, đỉnh Vô Bàn chỉ còn lèo tèo vài .

Không ai rằng, vốn dĩ định phi thăng.

Từ xưa đến nay, phi thăng trong tu chân giới ít đến t.h.ả.m thương, mỗi một đều ghi chép . Người gần nhất phi thăng cách đây hai vạn năm. Người đó nữa là bốn vạn năm. Khoảng cách giữa các đều là hai vạn năm, sai quá vài năm.

Ta bao giờ tin sự trùng hợp. Nếu như hai vạn năm là thời gian để Thiên đạo sắp xếp một vở kịch vô vị, thì xem xem, nếu nhân vật chính tham gia vở kịch nữa, nó còn thể .

Ta nhập định đỉnh Vô Bàn suốt năm năm trời, đám mây lôi kiếp cũng lượn lờ đỉnh đầu suốt năm năm . Ta đang đợi. Chỉ cần ch.ết , cũng phi thăng, Thiên đạo sẽ chẳng thể .

Năm năm từng rời khỏi đỉnh Vô Bàn, cũng màng đến những rối ren của thế gian. Thế nên cũng hề rằng, đỉnh núi tụ đám mây lôi kiếp phi thăng thứ hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-kiem-quy-tong-kiem-lai/4.html.]

Hai quầng lôi vân trời ngừng tranh đấu, phát những tiếng ầm ầm trầm đục, tiếng nhanh hơn tiếng . Xung quanh cuồng phong nổi lên dữ dội, tiếng sấm điện kêu rền vang.

Thế nhưng ngay trong khung cảnh ồn ào , bắt trọn một âm thanh sắc lạnh của lưỡi kiếm đ.â.m da thịt.

Ta đột ngột mở mắt, cảnh tượng mặt khiến gần như nghẹt thở.

Thanh Trảm Tiên đ.â.m xuyên qua đan điền của Đồ Minh. 

Năm năm qua dường như xảy nhiều chuyện. 

Điều rõ ràng nhất chính là mặt Đồ Minh thêm một vết sẹo dài đáng sợ.

 Còn đỉnh đầu của Liễu Thính Thính – đang ôm lấy – hiên ngang tụ quầng lôi vân phi thăng thứ hai.

「Sư ——」 

Con bé lóc cầu xin : 「Sư tôn, cứu , mau cứu với!」

Toàn như đông cứng, ngay cả việc lắc đầu đơn giản cũng dùng hết sức bình sinh. 

Lôi vân tụ đỉnh sẽ hút cạn linh khí trong cơ thể tu sĩ, huống chi chôn chân ở đây suốt năm năm, sớm bên ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong mục rỗng, một đầu ngón tay cũng động đậy nổi.

Ta cứu .

Bàn tay Đồ Minh vấy đầy m.á.u tươi, chỉ khẽ nắm lấy góc áo của Liễu Thính Thính, giật nhẹ.

「Đừng khó Sư tôn nữa...」

「Muội , còn tính sổ với đây.」 

Giọng Đồ Minh yếu ớt: 

「Huynh , định tìm một kẻ đại gian đại ác nhân gian để thành , còn sai Tiêu Thước bắt về đúng ?」

「Liễu Thính Thính, con bé ngốc , tưởng Thiên đạo là kẻ ngu ? Một cuộc hôn nhân trò đùa như thế thể coi là kiếp của chứ?」

Hắn nắm lấy tay Liễu Thính Thính, đặt lên mặt

「Phong thái của sư , há là hạng phàm phu tục t.ử thể so bì? Chuyện ứng kiếp , vẫn mới ...」

Nói đoạn, Đồ Minh nôn một ngụm m.á.u. Bộ y phục nhạt màu vốn nay m.á.u nhuộm đến mức chẳng còn màu gốc.

「Sư , sư ! Huynh đừng nữa, sai , đều tại , tất cả là của ...」

Đồ Minh lắc đầu: 

「Là vô dụng, tiến giai nhanh bằng , để chịu khổ thế thực lòng nỡ. nếu cứ kéo dài thêm nữa thì chẳng ích gì cho thiên hạ thương sinh, cũng chẳng gì cho Sư tôn.」

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

「Muội hãy nhẫn nhịn một chút, kiếp trả cho , ?」

Hắn định dùng tay áo lau vệt m.á.u nơi khóe môi, nhưng càng lau m.á.u càng nhiều.

「Sao mà... lau mãi sạch thế . Trông lúc chắc là xí lắm ?」

「Ngày nhỏ từng , vì Sư tôn xinh nên mới chịu bái thầy. giờ còn nữa ...」

Liễu Thính Thính nước mắt đầm đìa: 

「Đẹp mà, lắm... Trong mắt mãi mãi là nhất...」

Đồ Minh mỉm , dường như bình tĩnh . Hắn cố chống mắt về phía , m.á.u nơi khóe miệng còn cầm nữa, cứ thế tuôn xối xả.

「Sư tôn, chuyện ... ý nguyện của con. Con... con vẫn là đồ nhi ngoan của chứ?」

 

Loading...