Vạn Kiếm Quy Tông, Kiếm Lai - 3

Cập nhật lúc: 2026-01-03 01:55:20
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3

Thiên đạo đương nhiên cũng sẽ chờ ch.ết , nó đang tìm cách để ép phi thăng.

Ngày hôm , Liễu Thính Thính gửi truyền tin cho . Chỉ vẻn vẹn đúng hai chữ: 

「Cứu mạng.」

Ta theo chỉ dẫn đến một bí cảnh bỏ hoang. 

Ngay móng vuốt của một con Đại Kình Thứu, cứu Liễu Thính Thính khi con bé chỉ còn thoi thóp chút tàn. 

Đến nước mà Thính Thính vẫn còn cố bảo vệ gốc Bách Trượng Long Lan trong lòng.

Bách Trượng Long Lan đúng như tên gọi, thời kỳ thơ ấu cao tới trăm trượng. Sau ngàn năm trưởng thành, nó thu nhỏ còn mười tấc, ăn thể tăng tiến công lực thêm một đại cảnh giới. 

Đại Kình Thứu canh giữ nó là loài yêu thú sống theo bầy đàn, những xác ch.ết rải rác khắp rừng mà khỏi thở dài.

Trong lòng âm thầm một dự cảm chẳng lành.

Trên đường đưa tiểu đồ khỏi bí cảnh, nhặt đầy một túi càn khôn là thiên tài địa bảo. Đây cũng chính là lý do đây bí cảnh.

Làm "Khí vận chi t.ử"  thực sự là chiếm quá nhiều hời. 

Ta thể thừa nhận rằng, dù là thiên tài đến , nếu cái vận may đến nhặt bảo vật đến đó , cũng thể trở thành nhất nhân của các đại tông môn như hiện nay.

Rắc!

Vì đang bế Liễu Thính Thính nên tầm che khuất, cứ ngỡ giẫm một cành cây khô, nhưng ngay khắc , cảm thấy chân một thứ gì đó quấn c.h.ặ.t lấy.

Cúi đầu kỹ, đó chính là Bạch Cốt Căn!

Cái tên Bạch Cốt Căn thì đáng sợ, nhưng thực chất là vật đại bổ đối với các tu sĩ. Khi hái nó, bắt buộc dùng vật dụng bằng sắt để ngăn cách, nếu thì…

Ta trơ mắt nó men theo chân , "vèo" một cái hòa tan trong cơ thể.

Trong phút chốc, cảm thấy đan điền của như sắp nổ tung. Hỏng bét ! Sức mạnh mà khổ công kìm nén bấy lâu nay đang điên cuồng va chạm, chạy loạn khắp trong đan điền.

E rằng... sắp phi thăng thật .

Tu chân giới và nhân gian vốn dĩ tách biệt rõ ràng như nước sông phạm nước giếng. Nơi xưa nay chỉ nhận sự ngưỡng vọng từ nhân gian, chứ chẳng đạo lý nào hạ để cúi cõi trần cả.

cực kỳ hướng tới cái sự vụng về của những kẻ bay và cũng chẳng sống thọ . Nếu sinh ở Thiên Sơn Môn, thà lăn lộn ăn xin ở phàm trần còn hơn là bước chân cái vùng đất linh khí dạt dào dù chỉ một bước.

Có vẻ như đều mặc định rằng, phi thăng chính là quả tiên trời. Khi nó treo lơ lửng ngay mặt, nếu ngươi mở miệng c.ắ.n một miếng thì chính là kẻ ngốc.

thích ăn quả.

Ta thích ăn thịt.

Từ nhỏ ở chùa Phật Quang, từng nếm qua chút mặn mòi của thịt cá. Người tu đạo khi qua thời kỳ Tịch Cốc cũng còn ăn uống gì nữa. Sư tôn khi còn sống cũng từng , thịt thà tổn thương sinh linh, ăn sẽ sinh uế tạp.

Dường như tất cả đều đang khuyên đừng những việc .

Ta cứ đấy.

Trong giới tu chân rộng lớn , chỉ duy nhất — Chưởng môn Kiếm tông Phục Quỳnh Ngọc — là thỉnh thoảng dăm ba cái chuyện "hại đến tu vi"

Việc đó ảnh hưởng gì tới cục diện tu chân ? Đương nhiên là , thậm chí còn chẳng đáng để tâm. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-kiem-quy-tong-kiem-lai/3.html.]

chính những chuyện nhỏ nhặt đó, trong mắt kẻ khác giống như là chuyện tày đình.

Ta gửi Liễu Thính Thính về tông môn dưỡng thương, còn bản thì nén cơn cuộn trào trong đan điền mà tìm đến chùa Phật Quang. May mắn là đến đúng lúc, Minh Không đại sư đang thuyết kinh.

Ta chọn một tấm đệm bồ đoàn ở phía ngoài cùng khoanh chân xuống, giống hệt như lúc còn nhỏ. 

Khi , là đứa nhỏ nhất trong cả ngôi chùa, còn chẳng kín một cái bồ đoàn, thường xuyên kinh đến mức ngủ gật đông đổ tây xiên.

Các sư trong chùa nghĩ một cách, đó là buộc chung với ba thanh gỗ. Từ đó về , dù ngủ gật thì trông vẫn cứ là đang ngay ngắn chỉnh tề.

Ta khoanh chân, mong mỏi nhắm mắt , nhưng tiếng giảng kinh của Minh Không đại sư đột ngột dừng

Ta ngạc nhiên mở mắt , chỉ thấy lão nhân gia đang dùng đôi tuệ nhãn như đuốc chằm chằm.

Cũng , trán đầy mồ hôi, cộng thêm khí thế đang ẩn hiện thoát ngoài, Minh Không đại sư chỉ cần qua là điều bất . Người gần, chỉ từ xa gật đầu với , buông một câu:

「A Di Đà Phật, nhân quả là .」

...

Ta khoanh chân cô độc đỉnh núi Vô Bàn ròng rã hơn một tháng trời.

Xung quanh gió mây biến ảo, lôi kiếp phi thăng che lấp cả bầu trời đang tụ tập đỉnh đầu , nhưng mãi mà tia sét nào giáng xuống. Mây lôi kiếp tụ đỉnh mà hạ sét, định sẵn là vì kiếp thành.

Nguyên nhân , sớm từ năm lên năm tuổi .

Trên đỉnh Vô Bàn lúc nhiều từ các môn các phái: t.ử Kiếm tông, Minh Không đại sư của chùa Phật Quang, và cả phụ phụ mẫu ruột của .

Kể từ ly biệt đêm Trung thu đó, từng gặp họ. Thấy về phía , mẫu càng nắm c.h.ặ.t t.a.y phụ hơn. Cứ như thể là con gái của họ, mà là một con ác quỷ ăn thịt .

Tu chân giới hàng vạn năm tu sĩ nào phi thăng, tất cả đều tụ tập tại đây để chứng kiến khoảnh khắc phi thăng, cùng chung vui trong đại sự . Tông chủ Ngự Thú tông là một lão già, ông kiên nhẫn nổi mà mở lời:

「Phục chưởng môn, mây lôi kiếp phi thăng tụ đỉnh mấy tháng , mà tia sét mãi vẫn hạ xuống thế?」

Ta nhún vai: 「Bản tôn cũng nha.」

Lúc , mẫu tiến lên một bước, đầy vẻ cẩn trọng, bà ngoài phạm vi bao phủ của lôi kiếp phi thăng.

「Các vị ở đây đều là những nhân vật m.á.u mặt trong giới tu chân, cũng giấu giếm gì nữa.」

「Người phi thăng ngày hôm nay chính là độc nữ của và môn chủ Thiên Sơn Môn – Phục Tu Minh. Ngay từ khi con bé còn nhỏ, và phụ nhận thiên khải từ Thiên đạo, rằng Quỳnh Ngọc tu theo Vô Tình Đạo. Nếu phi thăng, ắt đoạn tuyệt tình duyên, sát hại song để chứng đạo mới thể phi thăng thành công.」

「Hôm nay và Tu Minh đến đây, cũng chính là vì chuyện .」

Mẫu , ánh mắt mang theo vẻ từ ái từng từ đến nay. Ta ngoảnh mặt , bàn tay đang bấm quyết niệm chú khẽ run rẩy. 

Đám đông xong thì bàn tán xôn xao, ngớt lời khen ngợi họ là những đại nghĩa.

Khen ngợi cái gì cơ chứ? Chẳng lẽ cái giá của việc mất song chỉ là để đổi lấy mấy lời tán dương của bọn họ ?

mà——」 giọng của mẫu vang lên.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Trong lòng đột nhiên dâng lên một dự cảm chẳng lành.

「Quỳnh Ngọc từ nhỏ thiết với vợ chồng chúng , chính Minh Không đại sư của chùa Phật Quang nuôi dạy con bé trưởng thành.」 Bà lộ vẻ khó xử.

「Ta điều khó tránh khỏi nghi là thoái thác trách nhiệm, nhưng Vô Tình Đạo là để cắt đứt chân tình. Công sinh thành bằng công dưỡng d.ụ.c, sớm như thế, dù cho Quỳnh Ngọc buồn bã đến , cũng nhất định giữ con bé bên cạnh .」

 

Loading...