Vạn Kiếm Quy Tông, Kiếm Lai - 2

Cập nhật lúc: 2026-01-03 01:54:46
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fEWhV2ir9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

2

Ta lớn lên cùng những âm thanh như thế .

Các sư trong chùa thường bảo là một thiên tài. Nghe những lời đó quá nhiều, tránh khỏi chút tâm hồn treo ngược cành cây, bay bổng mây xanh. 

Cậy chút bản lĩnh, những việc như trừng trị kẻ ác, hành hiệp trượng nghĩa cướp giàu chia nghèo từng bỏ sót việc nào, và cũng bao giờ thất bại.

Lòng kiêu hãnh của vì thế mà khó lòng diễn tả bằng lời, chỉ khi mặt Minh Không đại sư, mới thể ngoan ngoãn đôi chút. 

Thế nhưng, cho đến tận khi những giọt nước cho tỉnh giấc, vẫn nhất quyết chịu gặp .

Chúng mấy chục năm gặp ...

Huệ Tâm lúng túng thu tay . Cái bát ở tay trái nhóc chứa nửa chậu nước, bàn tay thì ướt sũng, nước vẫn còn đang nhỏ tong tòng xuống đất.

「Phục chưởng môn, xin hãy về cho. Trụ trì phương trượng đang bận, rảnh tiếp khách ạ.」

Ta đưa tay quệt mặt, bất ngờ một tay ấn thẳng khuôn mặt nhỏ nhắn của Huệ Tâm cái bát lớn đó. Cậu tiểu sa di tội nghiệp phát những tiếng "ùng ục ùng ục" trong nước.

Tâm trạng của đột nhiên hơn nhiều.

Dù lòng chẳng hề , cũng chỉ đành về Thiên Sơn Môn. Dáng vẻ của Phục gia vẫn xa hoa và cầu kỳ đúng như trong ký ức của .

Phụ và mẫu đang thưởng nguyệt uống rượu ở hậu hoa viên. Bộ đồ dùng đều khảm vàng nạm ngọc, rượu là loại thượng hạng ủ từ linh quả. 

Ta quên mất, hóa hôm nay là Tết Trung thu của nhân gian. 

Ta vốn định về phòng , nhưng đột ngột đổi hướng, xuống cạnh bàn, cố gắng tìm kiếm một chút ấm của ngày tết đoàn viên.

Thế nhưng, bầu khí bỗng chốc rơi tĩnh lặng. Ngay cả âm nhạc và vũ điệu cũng dừng từ lúc nào. Khu vườn lặng ngắt như tờ, đến cả tiếng gió thoảng cũng rõ mồn một.

Phụ chút bực dọc phẩy tay tan biến ảo ảnh ca múa trong vườn, những vũ công hóa thành những cánh bướm dập dìu bay mất. Đó là ảo thuật của Thiên Sơn Môn mà thuở nhỏ học, nhưng ông bao giờ dạy .

「Hôm nay con đường cũng mệt , về nghỉ ngơi .」

Ông đang đuổi . Dù cho lâu hề về nhà.

Ta lời bước ngoài, nhưng trong lòng khó tránh khỏi một tia hy vọng mong manh. 

Thế nhưng, cho đến tận khi rời khỏi hậu hoa viên, mẫu vẫn hề với lấy một lời, cũng chẳng thèm bố thí cho thêm một ánh mắt. 

Sau lưng , tiếng nhạc vang lên rộn rã, giống như đang ăn mừng vì sự rời của .

Bọn họ đối xử với , xưa nay vẫn luôn lạnh nhạt như thế.

Năm lên năm tuổi, họ thấu thiên cơ, sẽ tự tay hạ sát song để vượt kiếp phi thăng. 

Sợ nảy sinh tâm ma, nên từ lúc đó họ đối xử với cực kỳ xa cách. Không tình cảm thì sẽ do dự, cũng chẳng đau lòng, hối hận khổ hận.

Trong lòng đàn ông, tuốt kiếm tự khắc thần sầu; với phụ cũng . tình cảm ngưỡng mộ bẩm sinh của một đứa trẻ dành cho đấng sinh thành cứ xa lánh là thể xóa nhòa.

Ta trưởng thành một cách t.ử tế, chỉ là vì đem hết phần tình cảm đặt lên Minh Không đại sư. Người thương thuở nhỏ ai dạy dỗ, nên mang về chùa Phật Quang.

Thế nhưng giờ đây, ngay cả cũng gặp nữa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-kiem-quy-tong-kiem-lai/2.html.]

"Phụ mẫu yêu con, ắt sẽ vì con mà tính kế sâu xa."

Ta vốn tưởng rằng tình yêu của phụ và phụ mẫu là điều thể bàn cãi, thế gian chẳng còn gì vĩ đại và kiên cường hơn thế nữa. giờ đây, bắt đầu hoài nghi.

Cùng là thấu thiên cơ, nhưng ba đứa đồ ngốc nghếch của tìm đủ cách để lật bài ngửa với . Những ngày qua, tính tình bọn chúng đổi thất thường.

Đồ Minh, kẻ yêu quý dung mạo của hơn bất cứ thứ gì, dùng mặt để hứng lấy tà áo rủ xuống đất của

Liễu Thính Thính, kẻ coi bội kiếm như mạng sống, dùng thanh "Trảm Tiên" để đẽo gọt cho một bức tượng đá, đặt ngay trong sân của ba đứa chúng nó để đêm ngày chiêm bái. 

Tiêu Thước, kẻ từ nhỏ keo kiệt bủn xỉn, mặc đồ đen chỉ vì nó khó bẩn chứ chẳng để ngầu, dốc hết tiền riêng định mạ vàng cho tượng của . Cuối cùng, vì phát hiện tượng đá mạ vàng , nó đành xót xa bưng cả chậu lá vàng vụn đặt lên bàn .

Bọn chúng đang dùng phương thức riêng của để cho rằng: Có điều gì đó đang xảy .

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Còn phụ và phụ mẫu sinh , từng hỏi lựa chọn bọn họ

Từ năm năm tuổi, một ngày nào sống trong nỗi sợ hãi ngày phi thăng sẽ đến. 

Thậm chí còn âm thầm trì hoãn tốc độ tu luyện của , chỉ mong thời gian trôi chậm một chút, thêm một chút nữa thôi.

Đêm , mơ thấy một giấc mơ.

Trong mơ, vì mềm lòng mà đồng ý lời thỉnh cầu của Đồ Minh. Ngay trong buổi lễ kết thành đạo lữ với , Tiêu Thước đột nhiên cầm kiếm xông , theo nó còn hơn một trăm t.ử sĩ của Tiêu gia.

Tiêu Thước mắt đỏ vằn tia m.á.u, thanh âm khàn đặc vang vọng khắp lễ đường: 

「Đồ Minh, cưới Sư tôn ? Ngươi xứng ? Ngươi nàng ch.ết cho tình của ngươi, thì hôm nay sẽ để cả cái Kiếm tông chôn thây cùng các !」

Giấc mơ hỗn loạn và đẫm m.á.u. Ta thấy Liễu Thính Thính đến lặng bên cạnh, còn Đồ Minh thì đó với gương mặt tái nhợt. Sự hy sinh của mang bình yên, mà chỉ khơi mào cho một cuộc t.h.ả.m sát.

Ta giật tỉnh giấc, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Ngoài , ánh trăng tại Thiên Sơn Môn vẫn lạnh lẽo như cũ, và phụ , phụ mẫu của vẫn đang đắm chìm trong ảo ảnh ca múa, nơi chỗ cho đứa con gái "mang họa" .

Trong cơn tranh đấu hỗn loạn, ngộ sát phụ phụ mẫu, phi thăng ngay tại chỗ.

Việc xem giống như một cuốn kịch bản mà Thiên đạo chọn nhân vật chính để chắp b.út. 

Sau khi trải qua giấc mộng tiên tri, đầu óc đau nhức khôn cùng, giống như ai đó thò tay trong não mà khuấy đảo liên hồi.

Đây đầu tiên đối đầu với Thiên đạo.

Thuở nhỏ, từng nhặt một chú ch.ó nhỏ què chân. Nó ngoan, từng c.ắ.n sủa bậy, đôi mắt đen láy phản chiếu khuôn mặt non nớt của .

Dường như trong thế giới của nó, chỉ duy nhất một . suốt những đêm ôm nó ngủ, thường xuyên giật tỉnh giấc, ngủ yên .

Cho đến khi trong mộng một giọng bảo rằng: Phục Quỳnh Ngọc tu Vô Tình Đạo, thể để một con súc sinh chi phối cảm xúc?

Ngày hôm , chú ch.ó nhỏ vốn nên trong lòng ngủ say sưa biến mất dấu vết.

Cuộc đời của , dường như vẫn luôn tiến bước cái bóng của Thiên đạo. Vận khí trời ban, sự ghẻ lạnh của phụ phụ mẫu, những hành động bất thường của đồ , và cả chuyện phi thăng.

"Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu" . Ta là kẻ nó chọn trúng, nên bắt buộc sinh tồn theo cách thức mà nó mong .

nếu thật sự là , thì mấy trăm năm tu hành của chẳng là quá hoang đường, quá nực ?

Ông trời tu Vô Tình Đạo, cứ liều về phía tự do.

 

Loading...