Vai Ác Sư Tôn Bị Nam Chính Quấn Lấy - Chương 318

Cập nhật lúc: 2026-04-21 19:33:30
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mai Quỳnh Ca hỏi: “Vẫn cho Tiểu Ngũ tham gia ?”

Yến Sơn Thanh gật đầu: “Ừm, chuyện liên quan đến năm đó, đều để tham gia.”

Mấy im lặng, tiếng bước chân cũng nhẹ đến gần như thấy.

Đến đỉnh Thính Xuân Nhai là lúc màn đêm buông xuống, trăng tròn treo trung.

“Đại sư .” Ninh Hành Vu gọi.

Yến Sơn Thanh dừng , nàng, vẻ mặt bình tĩnh.

Ninh Hành Vu hỏi: “Cứ giấu Tiểu Ngũ mãi, chuyện gì cũng cho tham gia, rốt cuộc ?”

Yến Sơn Thanh hỏi ngược : “Ngươi thấy nên thế nào?”

Ninh Hành Vu nén giận, : “Có những chuyện chúng nên Tiểu Ngũ quyết định, cho tiếp xúc với Tứ Sát Cảnh, cho dính những chuyện , tin tức đều giấu , thật sự ?”

Mai Quỳnh Ca và Tương Vô Tuyết im lặng, hai một lời.

Yến Sơn Thanh khẽ cụp hàng mi dài, chắp tay lưng, im lặng một lúc : “Ta cược nổi, chúng đều cược nổi, rốt cuộc trở về như thế nào, dùng Phong Sương Trảm tự vẫn sống , thế nào khỏi Ma Uyên, nhưng ông trời cho chúng một cơ hội, liệu cho thứ hai ?”

Ninh Hành Vu : “ Tiểu Ngũ , cũng đang tự điều tra, còn thể ngăn cản , cho khỏi Dĩnh Sơn ?”

Yến Sơn Thanh gật đầu: “Ừm, trong địa phận Dĩnh Sơn hạ lệnh phong tỏa, với t.ử gác cổng, Trạc Ngọc Tiên Tôn phép ngoài.”

Ba lập tức nhíu mày, vẻ mặt kinh hãi như .

“Huynh đang hạn chế tự do của Tiểu Ngũ?”

“Chứ nữa?” Yến Sơn Thanh cảm xúc: “Muội khỏi Dĩnh Sơn đến Nam Đô, dùng Phong Sương Trảm thứ hai; rời Dĩnh Sơn đến Linh U Đạo, thương, nhưng nhớ nhiều chuyện; đến Tiên Minh, trở về gãy mấy cái xương, thứ tư thì ?”

“Hành Vu, ngươi quên , tâm ma, nhưng quên tâm ma của là gì, nếu nhớ thì ?”

Ba Ninh Hành Vu như rơi hầm băng.

Tâm ma thể hủy diệt một tu sĩ Minh Tâm Đạo, rốt cuộc là gì?

Nếu nàng nhớ , tâm cảnh mới định phá vỡ một nữa ?

Yến Sơn Thanh xoay : “Đừng để dính những chuyện , quên thì quên , những ký ức quên thì đừng nhớ nữa, chuyện , thà quên còn hơn.”

Mai Quỳnh Ca vỗ vai Ninh Hành Vu: “Nhị sư tỷ, đại sư sai, cấm túc Tiểu Ngũ cũng chúng mong , nhưng U Trú rõ ràng là vì mà đến, càng dính , thì càng nhớ nhiều, chúng đều tâm ma của rốt cuộc là gì.”

“Có những chuyện, vẫn là quên thì hơn.”

Ninh Hành Vu hít sâu một , gật đầu: “Được.”

Mà Ngu Tri Linh đang chuẩn bữa ăn, bày xong bàn, Yến Sơn Thanh và những khác liền đẩy cửa sân .

Nàng hớn hở ngẩng đầu: “Sư , sư tỷ!”

Yến Sơn Thanh nhướng mày: “Hôm nay vui ?”

Ngu Tri Linh chỉ tay bàn ăn: “Mau xem, đó.”

Bốn bước : “…”

Yến Sơn Thanh vẻ mặt phức tạp: “Mặc Chúc ?”

Ngu Tri Linh chớp chớp mắt: “Tu luyện về.”

Nàng chạy lên đẩy mấy về phía : “Đừng khách sáo, ăn .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vai-ac-su-ton-bi-nam-chinh-quan-lay/chuong-318.html.]

Mai Quỳnh Ca nhỏ giọng : “Hay là chúng gọi t.ử nhà bếp vài món?”

Ngu Tri Linh từ lưng nàng ló đầu , khẽ nheo mắt: “Tại , ngon ?”

Tương Vô Tuyết : “Năm mười sáu tuổi tự tay cơm sinh nhật.”

Ngu Tri Linh: “Ngon ?”

Tương Vô Tuyết: “…Tấm lòng là chính.”

Ngu Tri Linh bĩu môi: “Tam sư , EQ của cũng cao thật.”

Nàng giỏi nấu ăn, nhưng cũng đến mức độc c.h.ế.t , mấy món gia đình đơn giản vẫn .

Trạc Ngọc một lòng luyện kiếm, nhưng Ngu Tri Linh mười ba tuổi sống một , kiến thức sinh hoạt cơ bản vẫn .

Nàng sắp xếp mấy xuống, đặt một chiếc ghế nhỏ bên cạnh .

Ninh Hành Vu hỏi: “Đây là…”

Ngu Tri Linh vỗ vỗ ghế: “Vị trí của đồ đó.”

Giọng nàng vui vẻ, vẻ thương, trông cũng hỏi chuyện Tiên Minh, mấy Ninh Hành Vu thở phào nhẹ nhõm.

Nàng chủ động hỏi là , họ cũng lý do .

Mặc Chúc cũng trở về lúc .

Hắn sớm thấy trong sân , khi thấy Ninh Hành Vu và những khác, cũng kinh ngạc, gật đầu với mấy : “Chưởng môn, các sư bá.”

Ngu Tri Linh vẫy tay với : “Đến đây, ăn cơm.”

Nhìn thấy chỗ trống bên cạnh Ngu Tri Linh, Mặc Chúc cũng hỏi nhiều, dứt khoát đến bên cạnh nàng xuống, đặt quả trong túi càn khôn xuống.

“Đã rửa ở sông , thể ăn.”

Hai gần, cánh tay gần như chạm , lúc chuyện tư thế mật, khi Mặc Chúc xuống liền Yến Sơn Thanh và những khác, ánh mắt đặt Ngu Tri Linh, mặt gần như chữ “thích”.

Yến Sơn Thanh bưng chén canh lên nhấp một ngụm, ánh mắt liếc qua Mặc Chúc, dường như cảm nhận , ngẩng đầu qua, hai đối mặt.

Mặc Chúc lễ phép gật đầu, Yến Sơn Thanh đặt bát xuống.

“Bao lâu ?”

Ngu Tri Linh đang bóc quả: “?”

Mặc Chúc lạnh nhạt : “Không lâu.”

Ngu Tri Linh: “?”

Ngu Tri Linh hỏi: “Cái gì bao lâu ?”

Mai Quỳnh Ca lườm nàng một cái: “Hỏi hai ở bên bao lâu ?”

Ngu Tri Linh lập tức lúng túng, vành tai đỏ, ánh mắt né tránh: “Cái đó, chúng …”

Dường như cần giả vờ, Yến Sơn Thanh và những khác cũng kẻ ngốc, hơn nữa sắc mặt mấy , một ai kinh ngạc, dường như sớm .

Mặc Chúc ngay ngắn bên cạnh nàng, lưng thẳng tắp, tư thế ngay ngắn: “Là chủ động, cũng là vượt quá giới hạn , sẽ đối xử với sư tôn, nếu chưởng môn và các trưởng lão yên tâm, cũng thể lập sinh t.ử trạng.”

 

 

Loading...