Vai Ác Sư Tôn Bị Nam Chính Quấn Lấy - Chương 313

Cập nhật lúc: 2026-04-21 19:33:24
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Hành Vu giống như mở miệng châm chọc, nàng dậy nhường chỗ cho Mặc Chúc, ngọc bài bên hông lúc sáng lên.

“Hành Vu, đến Chấp Giáo Điện một chuyến, Tiên Minh xảy chuyện .”

Sắc mặt Ninh Hành Vu nháy mắt đổi, vội vàng ngoài.

Mặc Chúc bên giường, trong phòng chỉ còn hai bọn họ, cúi hôn lên trán Ngu Tri Linh, gạt mái tóc rối bời cho nàng, nắm lấy tay nàng.

Ngu Tri Linh tỉnh buổi tối.

Vừa cử động tay một chút, Mặc Chúc bên cạnh lập tức phản ứng .

“Sư tôn?”

Xương sườn Ngu Tri Linh đau âm ỉ, cũng cách nào dậy , tỉnh thanh âm khàn: “Trở về ?”

“Ừm, đưa sư tôn về liệu thương.” Mặc Chúc nắm lấy tay nàng áp lên sườn mặt, nhu thanh hỏi: “Còn đau ?”

Kỳ thực đau, nhưng Ngu Tri Linh lắc đầu: “Không , đau .”

“Đau thì , .”

“Thật sự đau.”

Mặc Chúc nàng một lát, ánh mắt trầm tĩnh, cố tình chằm chằm Ngu Tri Linh đến mức nên thế nào.

“Mặc Chúc, chuyện của Tiên Minh...”

“Chưởng môn bọn họ hẳn là , đang xử lý, quyển tông từng mất, kẻ thế Tuế Tễ hẳn là chỉ vì tìm Lục Thời Triện, Cảnh Vi trưởng lão khi c.h.ế.t cũng .”

Vậy Ngu Tri Linh liền an tâm , ít nhất Lục Thời Triện giờ phút vẫn còn trong tay bọn họ, cũng cướp .

“Sư tôn, là ở bên cạnh ngài.” Mặc Chúc nâng mặt nàng, cúi trán tựa trán với nàng, “Ta nên nhắm mắt, nên luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y ngài, là của .”

Ngu Tri Linh giơ tay chạm sườn mặt : “Mặc Chúc, trách ngươi, .”

Mặc Chúc hôn hôn đầu nàng, cách hai gần, nàng thể thấy nhịp tim kịch liệt của , đoán kỳ thực luôn luôn an tâm, Mặc Chúc vẫn còn đang hoảng sợ sợ hãi.

Hắn cảm thấy bất an liền phá lệ dính , từ đầu nàng một đường hôn xuống, hôn mắt, hàng mi dài, mổ mổ ch.óp mũi nàng, lúc định tiếp tục hôn xuống môi nàng, Ngu Tri Linh đầu .

Nụ hôn của Mặc Chúc rơi bên khóe môi nàng.

Thân hai cứng đờ, đại não vì hoảng loạn mà quá tỉnh táo của Mặc Chúc phản ứng , chống lên, rời một chút cách.

“Sư tôn?”

Nàng từng cự tuyệt nụ hôn.

Ngu Tri Linh nhắm mắt , cổ họng lăn lộn, khàn giọng : “Ta mệt , ngươi cũng về nghỉ ngơi .”

Mặc Chúc cũng kẻ ngốc, càng cảm xúc của nàng đúng, yết hầu lăn lộn, trầm mặc vài thở công phu, cuối cùng vẫn buồn bực đáp ứng.

“Được, sư tôn mệt thì nghỉ ngơi sớm một chút.”

Mặc Chúc thẳng , đắp kỹ góc chăn cho nàng, đặt một chén lên chiếc tủ nhỏ đầu giường, giày của nàng cũng xếp ngay ngắn chỉnh tề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vai-ac-su-ton-bi-nam-chinh-quan-lay/chuong-313.html.]

“Sư tôn, t.ử ngay ở phòng bên cạnh, ngài việc thể gọi t.ử.”

“... Ừm.”

Ngu Tri Linh đợi Mặc Chúc mới cử động, nàng kéo chăn gấm xuống, giơ tay vắt lên mí mắt, nhắm mắt thở hắt một dài.

Bởi vì gãy xương sườn, nàng bây giờ chuyện cũng khó khăn, thanh âm khàn khàn: “Hệ thống, Công Đức Trị của rốt cuộc là dùng để giữ mạng, tác dụng khác?”

Dường như là chạm đến từ khóa , hệ thống câm nữa.

“ Công Đức Trị là công cụ Thiên Đạo ban thưởng cho túc chủ giữ mạng, một điểm Công Đức Trị thể đổi lấy một năm tuổi thọ, năm ngàn Công Đức Trị thể đạt tới thọ dài nhất khi phi thăng, Công Đức Trị của túc chủ xác thực là vật giữ mạng. ”

Còn thiếu tới sáu trăm, nàng liền tích đủ năm ngàn Công Đức Trị .

Ngu Tri Linh nặn một tiếng đáp : “Ừm.”

Nàng một lát, cửa viện gõ vang, bên ngoài truyền đến thanh âm.

“Trạc Ngọc.”

Ngu Tri Linh là ai, đầu cũng ngẩng truyền âm : “Vào .”

Thiền La đẩy cửa viện , trong phòng nàng, đóng cửa phòng xách theo trái cây , từng giường, mà là dời một cái ghế bên giường.

“Ngươi thương ? Nghiêm trọng ?”

Ngu Tri Linh bỏ tay che mắt xuống: “Không , nghiêm trọng.”

Thấy ánh mắt nàng luôn chằm chằm giỏ gỗ bàn, Thiền La phản ứng , lấy trái cây đưa tới: “Rửa sạch , ngươi nếm thử .”

Ngu Tri Linh nương theo tay nàng ăn trái cây, giường cảm khái: “Ngươi thật , còn mang đồ ăn cho .”

Thiền La ngượng ngùng : “Ta thể mang theo, chuyện đáp ứng ngươi vẫn , ngươi từ bên ngoài trở về , liền tới tìm ngươi chuyện, lo lắng càng kéo dài càng nhớ .”

Ngu Tri Linh vốn dĩ đêm đưa nàng về liền tìm nàng hỏi cho rõ ràng, đó nghĩ , thời gian quá muộn , vẫn là để Thiền La nghỉ ngơi một chút.

Kết quả ngày thứ hai liền đoán Tiên Minh lẽ xảy chuyện , bọn họ rời đến Tiên Minh, Ngu Tri Linh đến tối mới tỉnh, tỉnh liền truyền tin cho Thiền La.

“Ta ngươi để ý chứ?”

Thiền La lắc đầu: “Không , để ý.”

Ngu Tri Linh giơ tay hiệu nàng chuyện.

Thiền La ngay ngắn, ngón tay hai bàn tay xoắn xuýt .

“Ta từng đáp ứng giúp U Trú việc, những năm luôn bồi hồi quanh Thất Tuyệt Địa, cho đến khi ngươi đuổi theo U Trú tới Ma Uyên, các ngươi ở bên trong rốt cuộc xảy chuyện gì, kỳ thực cũng rõ ràng, lúc đó vẫn còn ở Thất Tuyệt Địa.”

Ngu Tri Linh : “Ta đại khái , đ.á.n.h một tháng, cuối cùng dùng Diệt Hồn Trận tru sát , đó là phân của , gài bẫy một vố.”

Thiền La gật đầu, do dự : “Sau đó ngươi Nghê Ngạc rút [Bất Mị], Nghê Ngạc vốn định g.i.ế.c ngươi, nhưng ngươi đột nhiên bộc phát một cỗ lực lượng, suýt chút nữa khiến ả cũng phản phệ, U Trú ở bên ngoài giúp ả rời khỏi Ma Uyên, ngươi lúc đó kề cận cái c.h.ế.t, đám Ma Si dám tới gần ngươi nữa, U Trú và Nghê Ngạc đều trọng thương, lúc đó cũng dám Ma Uyên, Ma Si cách nào g.i.ế.c ngươi, liền lệnh cho đám Ma tộc , nhưng... một ai thể tới gần ngươi.”

 

 

Loading...