Một ngày một ngày, một năm một năm, chướng khí khiến nàng khó thể nhẫn thụ, thể nàng suy nhược, những loài rắn rết chuột kiến tướng mạo xí độc tính cường đại đó cũng khiến nàng cách nào ngủ một giấc ngon, nàng liền đỉnh núi, xa xa xuống núi.
Ba năm , đợi là U Trú.
U Trú từ tận cùng chướng khí tới, huyết mâu ngậm : “Ngươi đang đợi ai?”
Thiền La động đậy, đem độc trùng bò lên vai rũ xuống, lâu từng mở miệng, thanh âm khàn đến mức hình thù gì.
“Đợi... một .”
“Người ngươi đợi sẽ tới nữa .”
U Trú bên cạnh nàng , lười biếng xuống núi, “Chiến sự kết thúc , Yêu Tộc cũng khu trục về Yêu Vực, dẫn binh , phỏng chừng trở về bao lâu liền thể Yêu Vương .”
Một trái tim của Thiền La chút gợn sóng, khàn giọng đáp : “A, .”
U Trú : “Ngươi tưởng trận chiến tranh là Đằng Xà Vương hạ lệnh?”
“... Không ?”
“Ngươi và quen nhiều năm như , quả thật hiểu , bản tôn vì tìm hợp tác, liền là dã tâm của ti hào thua kém bản tôn.” U Trú sát nhân tru tâm, khanh khách tiếp tục : “Bản tôn giúp khống chế Đằng Xà vương thất, nghĩ cách lấy tác chiến chiếu thư, dẫn binh theo bản tôn xuất chiến Trung Châu.”
“Sau khi sự thành, bản tôn chi chủ Trung Châu, Yêu Vương, cứ như a.”
Vậy , hóa là như .
Ba năm , thể tới nhiều , nhưng một cũng từng tới.
U Trú dậy: “Ngươi là một yêu tu cường đại, cường đại giống như Phất Xuân, nhưng ngươi quả đoán bằng nàng , nàng tuyệt đối sẽ giống như ngươi chìm đắm trong tình cảm nam nữ rõ hiện thực.”
Hắn hướng Thiền La vươn tay, : “Bản tôn cho ngươi một cơ hội, việc cho bản tôn, bản tôn giúp ngươi—”
“G.i.ế.c về Yêu Giới, đoạt lấy tính mạng của , thế nào?”
Thiền La từng việc cho U Trú, cũng từng đáp ứng cam kết của U Trú.
Nàng vẫn luôn đợi một đáp án.
Ngu Tri Linh nàng êm tai kể , đem những chuyện dùng một loại ngữ khí bình tĩnh .
Đợi nàng rốt cuộc dừng , Thiền La Ngu Tri Linh.
“Ngươi cho , nên thế nào, U Trú đúng ?”
Ngu Tri Linh mặt cảm xúc: “Ngươi nên g.i.ế.c về đó.”
Thiền La t.h.ả.m trả lời: “Ngươi cũng cảm thấy nên g.i.ế.c ?”
Ánh mắt Ngu Tri Linh rơi b.úi tóc nàng , đôi châu thoa cánh ve đó thủy chung đeo đầu nàng .
“Vì nỡ g.i.ế.c?”
Thiền La lau nước mắt: “Sao nỡ g.i.ế.c chứ, lúc còn là một tiểu yêu, linh thạch kiếm từ việc tòng quân bộ dùng để mua đồ cho , mỗi ngày trở về đều sẽ mang đồ ăn ngon cho , đưa nhiều nhiều nơi, giúp đ.á.n.h những kẻ ức h.i.ế.p , đưa ... đưa rời khỏi cái nhà khiến hít thở thông đó, nỡ chứ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vai-ac-su-ton-bi-nam-chinh-quan-lay/chuong-286.html.]
“Rõ ràng... rõ ràng thích như ... công chúa Yêu Vực thích , cũng từng đáp ứng... liền vẫn luôn canh giữ , rõ ràng liền vẫn luôn canh giữ ...”
Thiền La che mặt, nước mắt men theo kẽ tay rỉ , nàng ngã mặt đất, mất sức lực .
“ đem quên sạch sành sanh, ngay cả thi của cũng tìm...”
Nàng hết đến khác hỏi Ngu Tri Linh hối hận , vì những đó nhiều chuyện như , lãng quên, chỉ thể nhốt trong Ma Uyên, hối hận ?
Nàng khát vọng nhận một câu trả lời khẳng định, cho nàng , hối hận.
Bị phụ bạc , nàng hối hận.
Ngu Tri Linh luôn hối hận, nàng một chút oán khí nào, khiến mãn khang oán hận của Thiền La đều nơi trút xuống.
Ngu Tri Linh xổm xuống, thần sắc phức tạp: “Vì ngươi cảm thấy đây là cùng một chuyện, hối hận, cùng với việc ngươi hối hận quan hệ gì?”
“ dám hối hận!” Thiền La đột nhiên buông tay , lệ thanh gào thét: “Ta hối hận , sự chung đụng mấy trăm năm qua của chúng tính là gì, thừa nhận ngã gục một nam nhân, với chính , chân tâm của coi như bùn như cỏ mà chà đạp! Là rõ, là ngu xuẩn?”
“Mỗi khi hối hận , đều hỏi ngươi, ngươi hối hận , nhưng ngươi luôn là hối hận, ngươi thản nhiên đại độ như , —”
“Đây là cùng một chuyện ?”
Ngu Tri Linh nhẹ bẫng ngắt lời nàng .
Thiền La đột nhiên khựng : “... Cái gì?”
Ngu Tri Linh lãnh thanh : “Nhìn rõ của ngươi, nhưng tự lừa dối là ngươi ngu xuẩn, một lừa, ngươi còn thể khuyên đừng hối hận từng yêu , chuyện của và ngươi căn bản cùng một chuyện, Dĩnh Sơn Tông cũng , bọn họ từng lừa gạt .”
Thiền La gần như cầu xin: “ bọn họ quên ngươi a... bọn họ quên ngươi a...”
Ngu Tri Linh lắc đầu: “Không, bọn họ từng quên , ngươi trong lòng cũng rõ ràng ?”
Bởi vì rõ ràng, cho nên mới hết đến khác hỏi nàng, lãng quên rốt cuộc hối hận ?
Nàng tẩy não Ngu Tri Linh, để nàng hận lên, để nàng tưởng rằng thật sự lãng quên .
đáp án Ngu Tri Linh đưa , từ đến nay đều làTa hối hận.
Kế thừa di nguyện của sư tôn, Trạc Ngọc Tiên Tôn hối hận.
Vì Trung Châu bôn ba, g.i.ế.c c.h.ế.t Ngu Tiểu Ngũ hối hận.
Vì sư báo thù, vì Dĩnh Sơn Tông và chí giao hảo hữu của đ.á.n.h cược một cơ hội vĩnh thế an , cô Ma Uyên hối hận.
Bị nhốt trong Ma Uyên, tỉnh táo ngày ngày phát điên, mà sư môn từng nhận Trạc Ngọc giả, hối hận.
Vĩnh viễn hối hận, gì cũng hối hận.
C.h.ế.t cũng hối hận.
Thiền La lớn lên, rạp mặt đất, nước mắt ướt mặt đất.