Nàng lâu, đợi đến khi mặt trời mọc lên, trong tòa nhà đối diện phát hiện nàng, kinh khủng đẩy cửa sổ hét lớn.
“Cô bé, đừng chuyện dại dột!”
Đó là một nãi nãi tuổi, thị lực của Ngu Tri Linh tồi, cái đầu tiên liền chú ý tới khuôn mặt của bà, cực kỳ giống Hứa viện trưởng.
Nàng gần như là lóc bò xuống, sân thượng rống lên, tự cho hai cái tát, phá lệ vang dội, hai bên má in hằn dấu tay đỏ bừng.
Cửa lớn sân thượng tông mở, bác sĩ y tá chăm sóc nàng xông tới, tỷ tỷ y tá trẻ tuổi ôm lấy nàng.
Ngu Tri Linh lúc đó nghĩ, nếu nàng thật sự nhảy xuống , tỷ tỷ y tá phụ trách phòng bệnh của nàng , việc bao lâu, sẽ vì giám quản nàng mà liên lụy , nàng nên mang đến phiền phức cho tỷ tỷ .
Rõ ràng nhiều hy vọng nàng sống.
Nàng thật là một tên khốn nạn.
Ngu Tri Linh mua một hộp giấy màu, gấp hoa hồng cả một buổi chiều, ôm bó hoa mang tặng cho tỷ tỷ đó, xin nàng.
“Xin , em sẽ như nữa.”
Tỷ tỷ y tá nhận lấy hoa của nàng, tặng nàng một hộp kẹo.
“Không gì là qua cả, Tiểu Linh, tâm trạng , hôm nay cho phép em chơi game thêm một tiếng, ?”
Ngu Tri Linh chơi game cũng là một con gà mờ, lập đội mắng, dứt khoát chơi một .
ngày hôm đó, nàng đăng nhập game, liền một gửi lời mời kết bạn.
Tiểu Ngư Tiểu Ngư: [ là một con gà mờ, bạn nghĩ kỹ .]
A Quy: [Không , cũng .]
Ngu Tri Linh tưởng A Quy khiêm tốn, trang của đó nhiều như , thể là một con gà mờ?
Sau khi đ.á.n.h ba ván, Ngu Tri Linh: “...”
Tiểu Ngư Tiểu Ngư: [Những trang của bạn ở ?]
A Quy: [Mua.]
Tiểu Ngư Tiểu Ngư: [Bạn mua dùng ?]
A Quy: [Không , tặng bạn , bạn dùng.]
Hắn xác thực là một con gà mờ, còn là một con gà mờ siêu cấp tiền, trang mười mấy vạn cho liền cho.
Hắn dường như còn quá dùng điện thoại thông minh, thao tác còn tệ hơn cả Ngu Tri Linh, phím bấm đều hiểu rõ, nhưng thắng ở chỗ thông minh, học ngược nhanh.
Ngu Tri Linh và A Quy đ.á.n.h trong game mười mấy ngày, hai từ siêu cấp gà mờ thăng cấp thành tiểu gà mờ, nhưng y cựu là gà mờ, dám lập đội với khác, mỗi online đều là hai bọn họ đ.á.n.h.
Sau đó bọn họ kết bạn.
Ngu Tri Linh bạn đầu tiên.
Ngoại trừ y cựu dăm bữa nửa tháng gặp ác mộng, sự cô tịch đủ để ăn tươi nuốt sống nàng trong quá khứ vơi nhiều.
Mười ba tuổi, Hứa viện trưởng qua đời, tỷ tỷ cũng rời đến một thành phố khác sinh sống, Ngu Tri Linh bắt đầu sống một , một đến bệnh viện, một kiểm tra.
Mười sáu tuổi, nàng chuyện ngốc nghếch, những cơn ác mộng ngừng và nỗi sợ hãi vô biên hành hạ đến mức tinh thần sụp đổ, bệnh tật và sự cô tịch cũng khiến nàng khó thể nhẫn thụ, lúc bên mép sân thượng lung lay sắp đổ, một xa lạ đ.á.n.h thức nàng, nàng tự cho hai cái tát, xin những từng giúp đỡ nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vai-ac-su-ton-bi-nam-chinh-quan-lay/chuong-282.html.]
Nàng nên tìm c.h.ế.t, nàng nên sống tiếp.
Cũng là đêm hôm đó, nàng bạn đầu tiên, tên là A Quy.
A Quy A Quy, nàng từng hỏi ngụ ý của cái tên .
A Quy : “ đang đợi một cố nhân trở về.”
“Nàng là quan trọng quan trọng của , là .”
“Nàng sống quá vui vẻ, nên giúp nàng như thế nào, chỉ thể cầu xin thượng thiên, nàng thể ngắm ánh bình minh bên ngoài nhiều hơn, bên cạnh thể thêm vài bạn, thể sống tiếp, sống đến ngày chúng gặp .”
Ngu Tri Linh vòng vo hỏi : “Cố nhân đó của bạn là một , nhiều đang đợi nàng ?”
A Quy : “Là một , nhiều đợi nàng trở về, chúng đều nhớ nàng.”
Ngu Tri Linh đầu tiên hâm mộ một , cho dù nàng rời , cũng nhiều mong đợi nàng trở về.
Cho dù cách xa như , cũng nhiều hy vọng nàng sống vui vẻ.
Hóa thật sự thể nhiều bạn bè như , nhiều yêu thương nàng như .
Ngu Tri Linh vì chứ?
Chính nàng cũng nghĩ , nàng nhiều thứ, bác sĩ và y tá thường xuyên trêu đùa, nếu nàng thể học, theo năng lực gặp qua là quên của nàng, ít nhiều cũng là một sinh viên đại học danh tiếng.
Đáng tiếc thứ đều nếu như, thời gian nàng ở trường cộng cũng đến một năm, việc học đứt quãng và những kỳ nghỉ ốm dài hạn, khiến nàng căn bản bạn bè.
Chỉ A Quy.
Nàng trân trọng A Quy, ban đầu cẩn thận, sợ mất bạn , mỗi một câu đều cân nhắc lâu mới dám gửi .
Sau nàng phát hiện, sự bao dung của A Quy đối với nàng, nhiều hơn xa sự bao dung của nàng đối với A Quy.
A Quy : “Bạn thể chính , vĩnh viễn sẽ rời xa bạn.”
A Quy : “Tiểu Ngư, bạn là quan trọng của .”
A Quy còn : “Tiểu Ngư, luôn tiến về phía , đừng đầu , những gì mất đều sẽ đợi bạn ở tương lai.”
Tương lai, là một từ phá lệ hư vọng, vô cùng .
Ngu Tri Linh y cựu sợ gặp ác mộng, còn sụp đổ như quá khứ nữa.
Nàng vẫn sẽ gặp ác mộng, bóng tối nuốt chửng nàng, phảng phất như trái tim nắm trong tay nhào nặn, trong mộng nàng sẽ hít thở thông, thanh âm tuần bên tai thủy chung hỏi nàng:
“Ngu Tri Linh, ngươi hối hận ?”
Ngu Tri Linh từ đến nay hối hận.
Ta hối hận, tuyệt hối hận, vô luận ngươi hỏi gì, đều hối hận, vĩnh viễn sẽ đầu, sẽ luôn tiến về phía .
Chuyện xảy cách nào đổi, hối hận ích gì?
Ngày qua thể đuổi, ngày tới vẫn thể mong, con hướng về tương lai mà .