Cho đến khi kéo Ngu Tri Linh lên Giới T.ử Chu của Dĩnh Sơn, tiểu sư tôn hất tay một cái: “Làm gì , đ.á.n.h với , đều là trưởng thành !”
Mặc Chúc rót cho nàng, nhạt giọng : “Sư tôn, uống , thêm đường phèn đấy.”
Ngu Tri Linh bên cửa sổ uống , buồn bực khen một câu: “Công phu pha của ngươi lên đấy.”
“Sau sẽ còn hơn nữa. Đồ ăn thức uống sư tôn thích, t.ử đều sẽ chuẩn sẵn.”
Mặc Chúc xếp bằng đối diện nàng, đôi mắt cong cong trông ngoan ngoãn.
Sư tôn đè bàn tay đang gãi cằm đồ của , khẽ ho khan một tiếng, xoay , chỉ là nụ khóe môi giấu .
Cơn giận của nàng chợt dập tắt, trong lòng vẫn thầm nghĩ, trong sách Mặc Chúc lạnh lùng ít quả thật đúng.
Hắn rõ ràng, vô cùng vô cùng đáng yêu.
Giới T.ử Chu của Dĩnh Sơn và Ô gia song song bay về phía Bất Vong Hà.
Vân Chỉ chống kiếm dậy, lau vết m.á.u khóe môi, mày mắt lạnh nhạt: “Chúng từng gặp ?”
Kẻ mới đến khẽ , đôi môi lộ lớp mũ trùm đầu trắng như sương tuyết.
“Ngươi nhận bản tôn ?”
Vân Chỉ mặt cảm xúc: “Nếu từng gặp, các hạ cớ gì trốn trong mũ trùm che che giấu giấu, dám lấy chân dung thị nhân?”
Người nọ khẽ một tiếng, bàn tay tái nhợt chậm rãi giơ lên, nhưng hề xốc mũ trùm đầu của .
Đầu ngón tay chỉ Vân Chỉ, nghiêng đầu, đôi môi mỏng cong lên, : “Vân Chỉ, ngươi vì thể sống sót, bản ngươi ?”
Sương mù đen đặc từ đầu ngón tay lan tràn . Đồng t.ử Vân Chỉ đột ngột co rút, vung kiếm cản , nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, sương mù từ bốn phương tám hướng tràn về phía .
“Ngươi tìm Triều Thiên Liên, cũng là vì nàng ?”
“Chỉ Triều Thiên Liên mới thể khiến Ngu Tri Linh sống sót, ?”
Sương đen như tơ như sợi xâm nhập thức hải của Vân Chỉ, ngay khoảnh khắc tiếp theo, tầm chìm tăm tối.
Mỗi kỳ Quần Anh Đại Tỷ đều tuyển chọn t.ử trẻ tuổi từ Tam Tông Tứ Gia. Nếu t.ử trẻ tuổi nào thể giành ngôi vị Khôi thủ trong đại tỷ, chỉ thể vang danh Trung Châu, mà còn nhận phần thưởng của Khôi thủ.
Mười năm một tỷ thí, Quần Anh Đại Hội thứ ba mươi tổ chức năm Hy Thanh thứ bốn trăm năm mươi.
Lúc Vân Chỉ đến, liền thấy trong nội sảnh ồn ào nhốn nháo, dường như nhiều đang chuyện, trong đó giọng to nhất là giọng của một thiếu nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vai-ac-su-ton-bi-nam-chinh-quan-lay/chuong-208.html.]
“Lão già nhà ngươi đạo lý, là vô lễ . Đệ t.ử luận bàn mà thôi, nguyện đ.á.n.h cuộc chịu thua, đ.á.n.h nát khuyên tai của sư tỷ , còn để một vết thương mặt sư tỷ nữa!”
Vân Chỉ đẩy cửa điện , đám đông đen kịt chen chúc chật kín cả đại điện.
Ngu Tri Linh ở chính giữa, Ninh Hành Vu bên cạnh kéo kéo tay áo nàng, nhỏ giọng hiệu: “Tiểu Ngũ, sư tỷ .”
Ngu Tri Linh một tay đè nàng , vén lọn tóc bên thái dương nàng lên, để lộ một vết đao cắt sườn mặt và chuỗi lạc vỡ nát dái tai .
“Tên Dịch Đình rõ ràng là cố ý . Nguyện đ.á.n.h cuộc chịu thua, sư tỷ đ.á.n.h thắng , cớ đ.á.n.h lén một chiêu lúc thu kiếm cuối cùng!”
Dịch Đình lạnh mặt: “Tiếng chuông kết thúc vang lên, thì vẫn còn ở lôi đài, tấn công thì gì sai?”
Ngu Tri Linh chỉ mắng: “Ngươi đ.á.n.h rắm, ngươi đ.á.n.h văng khỏi vạch lôi đài ba . Theo quy củ của Quần Anh, ngươi sớm loại, chiến cuộc mặc định kết thúc, nhị sư tỷ thắng. Ngươi rõ ràng là cố ý nhục sư tỷ , sư tỷ yêu cái nhất!”
Dịch Đình kịp lên tiếng, gia chủ Đao Tông bên cạnh ngắt lời: “Đệ t.ử luận bàn mà thôi, A Đình cũng là đầu tiên tham gia Quần Anh Đại Tỷ, đứa trẻ hiếu thắng một chút, ý thức trận đấu kết thúc mà mạo tấn công là của nó. Vậy thế , tại hạ mặt A Đình xin , tặng Dĩnh Sơn một vạn linh thạch thì thế nào?”
Ngu Tri Linh: “Ai thèm tiền của ngươi chứ, lão già nhà ngươi—”
“Đủ !” Cảnh Vi đài cao lạnh lùng ngắt lời, “Đại tỷ vẫn còn hai ngày nữa, ngày mai chính là chung kết. Ngươi lọt vòng trong thì nên chuẩn cho , tỷ thí mà thôi.”
Cảnh Vi xong cũng cho Ngu Tri Linh cơ hội lên tiếng, mím môi gia chủ Đao Tông bên cạnh, : “Chuyện cứ theo ý kiến của gia chủ Đao Tông , t.ử luận bàn quá trớn mà thôi, bồi thường chút linh thạch xin .”
Gia chủ Đao Tông chắp tay đáp: “Nên là như .”
Người Đao Tông trật tự rời . Lúc gần , Dịch Đình còn liếc Ninh Hành Vu đang lạnh mặt, chỉ chỉ sườn mặt , đến mức vô cùng gợi đòn.
Ninh Hành Vu nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, ánh mắt lạnh lẽo.
Vốn dĩ Ngu Tri Linh đang bốc hỏa nhất trầm mặc, đưa mắt rời , thế mà tiếp tục gây sự nữa.
Cảnh Vi thu dọn xong tàn cuộc, liếc Ngu Tri Linh và Ninh Hành Vu bên , đầu đau như b.úa bổ, tùy ý xua xua tay: “Giải tán giải tán , Phất Xuân trừ tà đến, mấy tiểu bối các ngươi cũng đừng loạn nữa, t.ử tỷ thí mà thôi, đừng coi là thật.”
Ngu Tri Linh lười để ý đến ông , kéo tay Ninh Hành Vu xoay rời , bóng lưng vô cùng tiêu sái, tức đến mức Cảnh Vi lớn tiếng mắng mỏ.
“Lần đầu tiên tham gia Quần Anh Đại Hội dám ngông cuồng như , xem nàng thể lấy thành tích gì!”
Vân Chỉ đưa mắt Ngu Tri Linh và Ninh Hành Vu rời , hề mở miệng ngăn cản. Giao tình từ nhỏ đến lớn, rõ chuyện sẽ dễ dàng kết thúc như , chỉ là Ngu Tri Linh sẽ thế nào.
Trong lòng khẽ thở dài, Vân Chỉ về phía đại điện.
“Cảnh Vi trưởng lão.”
Cảnh Vi thấy tiếng liền đầu , sự lạnh lùng mặt chợt đổi thành nụ : “Vân thiếu chủ, ngươi đến . Lần ngươi tham gia Quần Anh Đại Tỷ.”