Vai Ác Sư Tôn Bị Nam Chính Quấn Lấy - Chương 192

Cập nhật lúc: 2026-04-21 19:29:52
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngu Tri Linh lật chăn , trán là mồ hôi, ủ chút nóng , đạp đạp chăn gấm, dang tay dang chân giường.

Cửa phòng đẩy , một bước .

Phòng của Mặc Chúc treo rèm châu, ngày thường sẽ ai đến phòng của , cho nên tầm mắt hai hề cản trở mà va .

Ngu Tri Linh: “...”

Ngu Tri Linh tay chiếm ưu thế: “Ngươi, Mặc Đoàn Tử, , là chủ động , nhưng ngươi cũng hôn , ngươi cũng thứ lành gì!”

Mặc Chúc bật , đặt khay tay xuống bàn, đến mép giường xuống.

“Ta định chỉ trích sư tôn điều gì, là hôn.”

Ngu Tri Linh rụt rụt phía trong giường, nâng cằm giống như một tiểu bá vương lệnh cho : “Ta uống say , những chuyện ma men chúng lý trí, ngươi cũng , đều sắp hai trăm tuổi , tu sĩ cao cảnh giới chút... chút bốc đồng cơ thể thì , tu Vô Tình Đạo, loại chuyện gì đáng ngạc nhiên cả.”

Mặc Chúc gật đầu: “Ừm, , cũng mà.”

Ngu Tri Linh: “?”

Ngu Tri Linh đạp một cước hông : “Ngươi một đứa nhóc thì cái”

Mặc Chúc nheo mắt.

Ngu Tri Linh thu lời : “Ngươi một con rắn thì bốc đồng gì, ngươi mới mười bảy, cái gọi là dậy thì sớm!”

Mặc Chúc nắm lấy mắt cá chân nàng, giúp nàng kéo xuống phần váy áo trượt lên bắp chân.

“Đằng Xà mười sáu tuổi trưởng thành, cha mười bảy tuổi thành .” Mặc Chúc nhạt giọng : “Hơn nữa sư tôn từng qua một câu ?”

Ngu Tri Linh thu chân về, đỏ mặt trốn trong chăn gấm, ấp úng : “Cái, cái gì?”

Mặc Chúc nghiêm túc : “Xà tính bản dâm, sư tôn nên thấy may mắn, đêm qua ngài ngủ sớm, nếu hôn tiếp t.ử e là lý trí biến mất .”

Mặt Ngu Tri Linh đỏ bừng, đạp lên một cước: “Câm miệng, đây là xe nhà trẻ!”

Mặc Chúc hiểu lời nàng, thấy nàng phản ứng lớn như chút hiểu, cúi tiến lên chống phía cơ thể nàng.

“Không hổ cả, đối với thích d.ụ.c niệm là bình thường, thích sư tôn, cũng định che giấu sự khao khát của đối với sư tôn, sư tôn ... cũng ?”

Ngu Tri Linh kinh hãi trừng lớn mắt: “Nói hươu vượn!”

Lời khỏi miệng, bỗng nhiên nhớ điều gì đó.

Ta nóng quá, ngươi mặc y phục gì, cởi , thể cho sư tôn xem, ngoài !

Sư tôn, , thể cởi , đừng... đừng cởi đai lưng t.ử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vai-ac-su-ton-bi-nam-chinh-quan-lay/chuong-192.html.]

Cởi cởi cởi! Ta thích ngươi mặc y phục, ngươi mặc y phục là nhất!

Cuối cùng tiểu đồ kiên thủ giới hạn, sống c.h.ế.t cởi, hôn hôn sư tôn dỗ nàng ngủ .

Ngu Tri Linh mặt mày xám xịt, ôm mặt lật sấp giường, chui cái mai rùa của , phát hiện chăn gấm Mặc Chúc cuộn xuống cuối giường.

Mặc Chúc vẫn đang , sờ sờ tóc nàng.

“Không , tình nguyện mà.”

Ngu Tri Linh đương nhiên tình nguyện, hôn còn hoan hỉ hơn nàng, tiếng thở dốc thô ráp êm tai c.h.ế.t.

Mặc Thái Công câu cá, thả mồi khiến sư tôn c.ắ.n câu, đồ là một kẻ nhan sắc, sư tôn cũng là một kẻ đạo tâm kiên định.

Nàng chuyện, Mặc Chúc yên lặng ở bên cạnh nàng một lát, trong lòng hiểu rõ sự thích thú của Ngu Tri Linh đối với đến mức độ đó, đêm qua chỉ là bởi vì những vò rượu đó phóng đại tình ý trong lòng nàng, nàng thích khuôn mặt của nhiều hơn là thích con .

Hắn , nhưng đê tiện lợi dụng sự kiên định của nàng, cũng cách nào phủ nhận, nhiều hơn nữa, là khuất phục sự khao khát của đối với nàng.

Nàng chủ động , liền cách nào từ chối, cũng từ chối.

Ngu Tri Linh yên lặng lâu, thấp giọng phân phó : “Kéo rèm giường .”

Mặc Chúc hiểu tại nàng kéo rèm giường , nhưng lời nàng, dậy đẩy cửa sổ , ánh sáng bên ngoài bộ hắt trong phòng, trở mép giường kéo rèm giường .

May mắn rèm giường từ lúc chuyển đến từng động , là màu đen u ám, mà là màu xanh giống như trong phòng nàng, thể xuyên sáng.

Môi trường nhỏ hẹp thể mang cho nàng cảm giác an , Mặc Chúc bên mép giường, Ngu Tri Linh cuối cùng cũng chịu chui khỏi cái mai rùa của .

Nàng ngẩng đầu , trong trướng tuy ánh sáng, nhưng ánh sáng mờ ảo, rơi khuôn mặt , mờ một chút góc cạnh.

Ngu Tri Linh dậy, khoanh chân đối diện , nàng mặc áo lót màu xanh mỏng manh, lộ chiếc cổ thon dài.

Mặc Chúc liếc một cái, lặng lẽ dời một chút tầm mắt, sợ một nữa bốc đồng.

Ngu Tri Linh do dự : “Ta thừa nhận bản đối với ngươi chút ý tứ vượt quá tình thầy trò, tùy tiện, mấy ngụm hôn ngươi hôm qua là chủ động, men rượu che lấp sự e ngại của , phóng đại sự thích thú của , quả thực sẽ khiến bốc đồng, thể cũng chút...”

Sư tôn chột cẩn thận liếc sườn mặt đồ , thấp giọng giải thích: “Nguyên nhân to gan lớn mật vì sắc, khuôn mặt của ngươi quả thực mọc đúng đầu quả tim , phủ nhận, một lời nên thì cho rõ ràng, che che giấu giấu ý nghĩa gì.”

Nàng là một miệng, cũng thích hồ lô cưa miệng, trong lòng nghĩ thế nào, cũng sẽ đúng như , mâu thuẫn thì giải quyết, thích thì khỏi miệng.

Mặc Chúc sang, trầm trầm đáp một tiếng: “Ừm, còn gì nữa ?”

Hắn cố gắng hạ thấp giọng, hy vọng đừng nàng sợ hãi, cũng để nàng cảm thấy đang ép nàng, cho nàng thời gian thống khoái suy nghĩ của .

Ngu Tri Linh suy nghĩ một lát, tiếp tục : “Hôm qua uống say, cũng say đến mức nhận , là ngươi, cũng hôn ngươi, là chủ động, con việc luôn tùy tâm, cũng sẽ hối hận về những chuyện .”

 

 

Loading...