Vai Ác Sư Tôn Bị Nam Chính Quấn Lấy - Chương 176

Cập nhật lúc: 2026-04-21 19:29:36
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngu Tri Linh mở mắt , ánh sáng từ một khe hở nhỏ dần dần mở rộng, nàng ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Một xổm mặt nàng, bên ngoài lớp áo trắng là lớp lụa mỏng màu lam sẫm, mái tóc đen nhánh b.úi cao bằng trâm ngọc.

Bà vươn tay, vuốt ve khuôn mặt Ngu Tri Linh.

“Tâm pháp sư tôn để cho Tiểu Ngũ, luyện xong ?”

Yết hầu Ngu Tri Linh lăn lộn, đáp: “Sắp ạ.”

Nữ t.ử mỉm : “Đợi con luyện xong, sư tôn sẽ rang hạt dẻ cho con.”

Ngu Tri Linh gật gật đầu: “Vâng.”

Nàng nắm lấy cổ tay nữ t.ử, cọ cọ lòng bàn tay bà, nũng đáp : “Được ạ, sư tôn.”

Nữ t.ử cong khóe mắt rộ lên, đôi mắt như làn thu thủy, ánh dịu dàng.

Bà hé môi, khẽ : “Tiểu Ngũ, luyện xong cuộn tâm pháp , con luôn bước về phía .”

“Đều qua , Tiểu Ngũ, hãy con đường của con.”

Khuôn mặt , ngay khoảnh khắc vỡ vụn thành ngàn vạn linh điệp.

Mộng điệp tung bay, vỗ cánh lượn lờ quanh nàng. Ngu Tri Linh vẫn đang giơ tay, nhưng cổ tay nắm trong lòng bàn tay sớm biến mất. Nàng cuộn những ngón tay , bắt lấy một con linh điệp.

Ánh mắt rơi linh điệp, cánh bướm rung lên vài cái, ngay giây tiếp theo, vỡ vụn thành những đốm sáng huỳnh quang mặt nàng.

Xung quanh chim hót hoa hương, xuân ý dạt dào, linh lực do tâm pháp mang xoay vần xung quanh, cương vực của thức hải bao la, liếc mắt một cái thấy điểm dừng.

Ngu Tri Linh yên lặng lâu.

Khi hoa cỏ cây cối mặt từng chút một vỡ vụn, những đốm sáng ch.ói mắt lơ lửng giữa hư , nàng ngẩng đầu lên.

“Được.”

Bước về phía .

Đi một con đường vĩnh viễn, vĩnh viễn, vĩnh viễn cũng đừng đầu .

Nàng chút do dự kết thúc minh tưởng.

Ngu Tri Linh mở mắt , cuộn thẻ tre đầu gối lật đến quyển cuối cùng.

Nét chữ của Phất Xuân cứng cáp mạnh mẽ, từng nét từng nét quy củ ngay ngắn, dùng hai mươi ba năm để nên cuộn tâm pháp .

Ngu Tri Linh khẽ chạm nét chữ thẻ tre, dường như thấy trong đình đài giữa hồ, Trạc Ngọc ngay ngắn tu luyện, Phất Xuân khoanh chân chiếc bàn nhỏ, khi nhấc b.út lên, cả một ngày trời mới thể xuống vài chữ.

Phất Xuân thỉnh thoảng sẽ sang t.ử đang dốc lòng tu hành bên cạnh, hy vọng nàng thể cường đại hơn, tâm cảnh định.

khi dời mắt khỏi t.ử, ánh rơi đóa Trường Thu Liên giữa hồ, mong ngóng nó sớm ngày khép .

Mong ngóng, t.ử của bình bình an an, đại đạo vô lượng.

Trường hỉ lạc, trường an ninh, trường trường cửu cửu, luôn bước về phía .

Ngu Tri Linh bật một tiếng, cất cuộn thẻ tre .

Chỉ còn một trọng cuối cùng, nàng sẽ tu xong cuộn tâm pháp , đến lúc sắp kết thúc, chút nỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vai-ac-su-ton-bi-nam-chinh-quan-lay/chuong-176.html.]

Tâm pháp mà Phất Xuân dùng hai mươi ba năm , giao cho t.ử thiên phú trác tuyệt của tu luyện, cũng chỉ mất vỏn vẹn một ngày thời gian.

Ngu Tri Linh ngẩng đầu lên, thấy Mặc Chúc đang ôm kiếm tựa gốc cây ở đằng xa.

Hắn hẳn là lâu, vai vương một chiếc lá khô, tiểu đồ vốn luôn ưa sạch sẽ cũng phản ứng gì, chỉ yên lặng nàng.

Ngu Tri Linh bật dậy, nhảy xuống khỏi trúc tháp chạy về phía Mặc Chúc.

Khoảnh khắc nàng bước xuống, Mặc Chúc vẫn luôn tựa gốc cây canh chừng nàng cong khóe mắt, bước về phía nàng.

“Đoàn Tử, hôm nay ngươi tu bao nhiêu ?”

Công Đức Trị của nàng đang kẹt ở mức 2950 điểm, vốn tưởng rằng khi kết thúc minh tưởng sẽ nhận âm thanh nhắc nhở của hệ thống, giúp nàng một phá vỡ mốc ba ngàn Công Đức Trị, kích hoạt ký ức giai đoạn ba, ngờ hệ thống chẳng chút động tĩnh nào.

Mặc Chúc lắc lắc đầu: “Không tu, hôm nay mệt .”

Ngu Tri Linh cũng để ý, vỗ vỗ vai , phủi chiếc lá khô cho .

“Không , mệt thì chúng nghỉ ngơi, tu hành kết hợp việc và nghỉ ngơi, ngươi đủ rạng rỡ mặt mũi sư tôn , ngày mai đến Linh Khí Các, hôm nay cứ nghỉ ngơi cho thật .”

Mặc Chúc ôn hòa gật đầu: “Vâng, đa tạ sư tôn.”

Sư tôn hì hì giơ cuộn thẻ tre tay lên: “Đoán xem sư tôn tu đến tầng thứ mấy ?”

Mặc Chúc đáp: “Trọng cuối cùng.”

Ngu Tri Linh trừng lớn mắt: “Sao ngươi , ngươi cả buổi chiều đều ở đây ?”

Mặc Chúc gật đầu: “ , vẫn luôn sư tôn.”

Nhìn nàng dễ dàng tu đến trọng cảnh cuối cùng, cho dù mấy chục năm tu luyện một cuốn tâm pháp nào, nàng một nữa tĩnh tâm nghiêm túc tu luyện, vẫn thể một ngày đại thành, vẫn là kỳ tích truyền tụng khắp Trung Châu.

Tâm pháp nửa ngày một cuốn, kiếm pháp càng là qua một liền nhớ mãi quên, mới hơn một trăm tuổi đạt đến cảnh giới mà khác mất bảy tám trăm tuổi mới .

Đây chính là Trạc Ngọc Tiên Tôn.

Ngu Tri Linh thấy sự ngưỡng mộ nơi đáy mắt , cũng thấy sự vui mừng của .

Nàng nắm c.h.ặ.t cuộn thẻ tre trong tay, một cuốn sách cuộn tròn như , tiêu tốn tâm huyết hai mươi ba năm của một tu sĩ Độ Kiếp mãn cảnh.

Ngu Tri Linh hiện giờ kinh mạch cuộn trào, linh lực sục sôi, uy áp quanh so với lúc sáng sớm mới đến đây còn cường thịnh hơn.

Mặc Chúc : “Sư tôn, cảnh giới của sắp thăng tiến .”

Tâm pháp của Phất Xuân là đo ni đóng giày cho Ngu Tri Linh, tạo nghệ mà một cuộn tâm pháp mang cho nàng, còn vượt xa việc nàng luyện mấy chục cuộn khác.

Ngu Tri Linh đương nhiên , nàng là hiểu rõ cơ thể nhất, nàng : “Sư tôn lẽ bao lâu nữa sẽ sét đ.á.n.h , ngươi vui ?”

Mặc Chúc: “Vui.”

Ngu Tri Linh híp mắt : “Thích sư tôn sét đ.á.n.h như , tên nghịch đồ nhà ngươi mưu hại sư tôn ?”

Mặc Chúc cúi , ánh mắt mờ mịt thẳng nàng, tủm tỉm : “Bởi vì sư tôn mạnh hơn , thích sư tôn ngày càng cường đại, hy vọng nhiều kính ngưỡng ngài hơn.”

Mấy chục năm qua nàng hao tổn tâm lực tạo Vô Lượng Giới, cảnh giới tiến thêm một bước nào, nhưng khi Phất Xuân c.h.ế.t, Ngu Tri Linh mấp mé ranh giới Độ Kiếp.

 

 

Loading...