Đám cấm vệ xung quanh thấy nàng g.i.ế.c c.h.ế.t tướng lĩnh ngay tại chỗ, đứa nào đứa nấy mặt mày kinh hãi, nháo nhào lùi .
Hơn trăm bọn họ chỉ hai tên tướng lĩnh dẫn đội, giờ một c.h.ế.t, một trọng thương phục đất, nếu lúc bọn họ xông lên, chẳng là tự tìm đường c.h.ế.t ?
Hai lão giả cùng thấy Phượng Cửu tay g.i.ế.c chút do dự, khỏi hiện lên vài phần kinh ngạc.
Họ cảm thấy bất ngờ vì thủ quái dị và sự tàn nhẫn của nàng.
Dẫu , ban đầu họ chỉ nghĩ nàng là một nữ t.ử sắc hương, ngờ khi động thủ chẳng chút nương tay.
cũng thôi, nếu là hạng tầm thường thì chẳng lọt mắt xanh của Điện hạ nhà bọn họ.
Thấy đám cấm vệ liên tục lùi bước, vẻ mặt đầy sợ hãi, hai lão giả hừ lạnh một tiếng đầy uy lực.
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Một kẻ trong đó quát lớn: “Đồ vô dụng!
C.h.ế.t một mạng sợ ?
Lệnh của Quốc chủ các ngươi quên ?
Tất cả xông lên cho !
Trừ Phượng đại tiểu thư , những còn trong Phượng Phủ đều bắt về cho !”
Nghe lời , ánh mắt Phượng Cửu lạnh buốt.
Nàng định mở lời thì một tiếng quát giận dữ truyền tới, khiến nàng bất giác ngẩn tại chỗ.
“Ta xem ai dám!”
Giọng già nua nhưng tràn đầy khí thế truyền đến, trong âm thanh hùng hồn đó còn kèm theo thở Võ Tông mạnh mẽ.
Uy áp kèm với tiếng thét, từng vòng khí tức huyền lực thể thấy bằng mắt thường gợn lên trong trung như sóng nước.
Người Cảnh gia thấy giọng đó đều sững , đồng loạt đầu .
Chỉ thấy một bóng xám đang sải bước đầy nộ khí tới, theo là ít .
Khi nhận đó, Cảnh gia vội vàng nghênh đón.
“Phụ , tới đây?” Cảnh gia chủ vội hỏi, ngờ lão gia t.ử cũng đích xuất hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton/chuong-412-nha-dau-phuong-gia-dung-so.html.]
Thế nhưng, Cảnh lão gia t.ử chẳng thèm đoái hoài đến ông .
Lão sải bước chân chữ bát lên phía , ánh mắt sắc lẹm quét qua xung quanh, dừng một chút khi hai lão giả , bước thẳng tới mặt Phượng Cửu.
“Nha đầu Phượng gia, đừng sợ, ông nội cháu ở đây, lão phu sẽ bảo vệ cháu!”
Cảnh lão gia t.ử Phượng Cửu đang ngẩn ngơ , trong lòng khỏi xót xa thầm nghĩ: Đứa nhỏ chắc là đám dọa khiếp , kìa, đờ phản ứng luôn.
Đứa trẻ lớn bảo bọc, thật đáng thương .
Nghĩ đến đây, lòng lão càng thêm mềm yếu.
Gương mặt vốn đang hằm hằm cũng cố gắng nặn một nụ , dịu giọng : “Nha đầu Phượng gia, cháu cần sợ, lão phu ở đây, ai dám hại cháu .”
Lúc , tất cả Phượng gia đều ngơ ngác, đặc biệt là Phượng Cửu.
Nàng ngẩn vị lão nhân đang cố gượng một nụ để trấn an .
Nghe những lời lão , lòng nàng bỗng thấy ấm áp lạ thường.
Nàng nhớ lão.
Đây chính là Cảnh lão thái gia, bạn lâu năm của ông nội nàng.
Trong ký ức tuổi thơ, lão từng đến phủ chơi nhiều , dù nhiều năm gặp nhưng dáng vẻ lão vẫn như , chẳng hề đổi.
Điều nàng ngờ tới chính là, trong lúc dầu sôi lửa bỏng thế , lão với nàng những lời như .
Phải rằng, bạn cũ của ông nội nàng thực sự nghĩa khí.
Nghĩ đến đó, nàng nở một nụ ngọt ngào.
Khí thế tà mị dường như biến mất sạch sành sanh trong nụ , đó là vẻ thuần khiết, trong trẻo như cô em gái nhà bên.
Nếu tận mắt chứng kiến, e là chẳng ai tin nổi chính nàng là mới bẻ gãy cổ tướng lĩnh mà mắt thèm chớp lấy một cái.
“Cảnh ông nội.”
“A!
Nha đầu Phượng gia vẫn còn nhớ Cảnh ông nội !” Thấy nàng nhận , Cảnh lão gia t.ử vui mừng đến híp cả mắt .