Lão gia t.ử dừng bước, đầu nàng.
Phượng Cửu dậy, bước tới bên cạnh ông, khẽ : "Cứ để con là , ông nội cứ ở đây bầu bạn với cha !"
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
"Con ?" Lão gia t.ử ngạc nhiên, chút lo lắng nàng đối phó nổi.
"Chẳng qua chỉ là vài kẻ bàng chi, lẽ nào ông còn sợ con trị bọn họ?" Nàng nở một nụ ranh mãnh, khẽ phất ống tay áo, thong dong rảo bước về phía đại sảnh phía .
Lúc , những kẻ đang chờ ở tiền sảnh bắt đầu lộ vẻ mất kiên nhẫn.
"Sao lâu thế mà vẫn thấy ai ?
Thật là coi chúng gì mà!"
"Chứ còn gì nữa, Phượng Tiêu mới ngã ngựa, đến cả đạo đãi khách cũng nữa ?"
Nghe mấy kẻ trong sảnh đang bất mãn lầm bầm, vị lão giả đang ngay ngắn, mắt nhắm nghiền, tay chống gậy chống bỗng mở bừng mắt, quát lớn một tiếng: "Câm miệng hết cho !"
Tiếng quát dứt, cả sảnh đường lập tức im phăng phắc, một ai dám ho hen nửa lời, cho đến khi tiếng của quản gia từ bên ngoài vọng .
"Đại Tiểu Thư tới!"
Nghe thấy lời , trong sảnh đồng loạt ngoảnh đầu về phía bóng đang từ bên ngoài thong thả bước .
Chỉ thấy một thiếu nữ vận bộ y phục trắng tinh khôi, vóc thanh mảnh, mềm mại.
Dáng của đó nhẹ nhàng mà toát lên vẻ ưu nhã, mỗi nhịp bước, tà váy trắng dập dềnh như sóng nước nở rộ, đẽ vô ngần.
Nhìn lên phía , dung nhan Thanh Nhã thoát tục, làn da trắng ngần như tuyết càng tôn thêm vẻ tuyệt mỹ đến cực điểm.
Chỉ cần liếc qua một , bất cứ ai cũng sẽ khắc cốt ghi tâm.
Quả hổ danh là Đệ Nhất Mỹ Nhân, nhan sắc tự nhiên hạng phàm phu tục t.ử nào cũng thể so bì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton/chuong-329-da-tam-bung-bung.html.]
Tuy nhiên, lời đồn đại là một chuyện, đến khi tận mắt chứng kiến là chuyện khác.
Họ cảm nhận ở đó một luồng khí vận khiến thể rời mắt, mà luồng khí vận so với dung nhan tuyệt sắc cũng chẳng hề kém cạnh chút nào.
Nhìn thấy đó, tâm tư của đám bắt đầu rục rịch: Thử hỏi, một nữ t.ử thanh mảnh yếu đuối như , đủ bản lĩnh để gánh vác cả gia tộc họ Phượng?
Nghĩ đến đây, bọn họ càng thêm tin chắc rằng quyết định kéo đến đây hôm nay là chính xác.
"Thanh Ca kiến quá Nhị Thúc công cùng chư vị Thúc Bá." Người đó hành lễ với lão giả và mấy nam t.ử Trung Niên trong sảnh, đó mới tiến về phía ghế chủ vị tọa hạ.
"Sao là cháu tới?
Ông nội cháu ?" Lão giả lên tiếng hỏi, giọng điệu trầm xuống, mang theo vài phần vui vì cảm thấy xem nhẹ.
"Mấy ngày nay trong phủ nhiều việc, ông nội bận rộn ngược xuôi nên sức khỏe chút chịu nổi, hiện đang nghỉ ngơi ạ!" Giọng đó nhẹ nhàng, lời thong thả, giống hệt một vị Đại Tiểu Thư lá ngọc cành vàng nuôi nơi khuê các, chẳng hiểu sự đời.
Khoảnh khắc , đó đem cảm giác ôn thuận và vô hại.
Nghe lời giải thích , lão giả liếc đó một cái, giọng điệu thâm trầm : "Chuyện của cha cháu chúng .
Chính vì tin nên mới đặc biệt vội vã chạy tới đây.
Phải rằng chúng dù cũng là một nhà, chung một dòng m.á.u, nay Phượng phủ gặp nạn, chúng thể khoanh tay ."
Nghe những lời , Phượng Cửu nâng chén do hạ nhân dâng lên, khẽ nhấp một ngụm để che nụ mỉa mai đang nở môi.
Người đó bán liễm hàng mi, nhanh chậm thưởng .
Lão giả thấy đó lên tiếng, liền tiếp tục: "Quốc thể một ngày vua, gia thể một ngày chủ.
Nay cha cháu ngã xuống, ông nội cháu già yếu, mà cháu là nữ nhi.
Thế nên tới là bàn bạc với ông nội cháu một chút, đề cử Đường thúc của cháu các cháu chấp chưởng Phượng gia, định Phượng phủ.
Với thực lực Võ Tông của Đường thúc cháu, cũng chỉ đó mới gánh vác nổi trọng trách ."