"Thanh Ca."
Một tiếng gọi "Thanh Ca" khiến vốn đặt chân cửa lớn khựng , đồng loạt ngoảnh đầu .
Nhìn thấy bóng dáng tôn quý mặc trường bào màu tím cách Phượng phủ xa, tự chủ mà về phía Phượng Thanh Ca đang vận bạch y, dung nhan tuyệt mỹ mà khí chất thanh lãnh.
Người tới chính là Tam vương gia Mộ Dung Dật Hiên, vị hôn phu của nàng.
Tuy chuyện hôn sự hai lão gia t.ử từng đề cập đến việc từ hôn, nhưng do Mộ Dung Dật Hiên đồng ý nên chuyện vẫn còn dây dưa đến tận bây giờ, quan hệ giữa hai vẫn dứt hẳn.
Bách tính xem vốn dĩ mấy lạc quan về hôn sự của hai bọn họ, bởi lẽ Mộ Dung Dật Hiên là thiên chi kiêu t.ử Thiên Phú xuất sắc nhất, tiền đồ xán lạn nhất trong thế hệ trẻ của Diệu Nhật.
Còn Phượng Thanh Ca tuy là Đại Tiểu Thư Phượng phủ, là Đệ Nhất Mỹ Nhân Diệu Nhật, nhưng trong thế giới lấy thực lực trọng , thực lực của nàng trong mắt Đời Người hết sức Bình Bình, chẳng gì nổi bật.
Thậm chí, Thiên Phú và thực lực của một đích t.ử, đích nữ của các gia tộc khác còn lợi hại hơn nàng, chứ đừng đến việc đó một thời gian nàng còn hủy dung.
Dù hiện tại dung mạo khôi phục, nhưng tu vi thực lực của nàng quá yếu, trong mắt vẫn là xứng với Mộ Dung Dật Hiên.
Dù , bên cạnh một thiên chi kiêu t.ử nhất định một nữ t.ử cả dung mạo lẫn thực lực đều thuộc hạng nhất.
"Mọi !" Nàng giao Dương Dương cho ông nội, bảo họ nhà .
"Được, hai đứa cứ chuyện !
Nếu thì cứ bảo nó trong phủ." Lão gia t.ử xong mới dắt Dương Dương .
Phượng Tiêu Mộ Dung Dật Hiên một cái, lắc đầu thở dài cũng theo.
Tuy ông khá hài lòng với Mộ Dung Dật Hiên, nhưng đáng tiếc con gái còn thích nữa thì ông cũng chẳng cách nào.
Dù ông ưng ý đến mấy, chuyện vẫn dựa theo ý nguyện của con gái là hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton/chuong-288-vo-tinh-vach-tran.html.]
Mộ Dung Dật Hiên tiến lên phía , những vết sẹo mặt nàng nay tan biến còn dấu vết, dung nhan khôi phục vẻ tuyết hoạt vô ngần năm xưa. Nhìn một nàng tuyệt mỹ mà xa cách đến thế, tim khẽ thắt , nhưng mặt vẫn cố nặn một nụ ôn hòa.
— "Phía xa một lâu, chúng đến đó uống một chén !"
Phượng Cửu liếc mắt , thấy dân chúng xung quanh đang tụ tập vây xem, bèn khẽ gật đầu, theo tới gian phòng nhã các tầng hai của lâu gần đó.
Trong sương phòng, khí phần đông đặc, chẳng lấy một chút mật ái ân của đôi lứa, cũng chẳng vẻ thẹn thùng quấn quýt thường tình.
Hai bên bàn, Mộ Dung Dật Hiên rót cho nàng.
Nhìn thần sắc đạm mạc ly của nàng, khẽ rũ mi mắt để che nỗi đau nhói Trong Mắt, ánh mắt dán c.h.ặ.t chén tay: "Phượng gia gia tìm đến phụ vương để bàn chuyện thoái , nhưng đồng ý."
Phượng Cửu nâng chén nhấp một ngụm, thì ánh mắt khẽ động, một cái : "Chuyện thoái với ngươi , hai hợp , cứ kéo dài mãi cũng chẳng ý nghĩa gì."
— "Không hợp?"
Hắn ngẩn ngước mắt nàng, nụ đầy vẻ đắng chát: "Chúng thể là Thanh Mai trúc mã cùng lớn lên, hợp cho ?
Ta định là vì ban đầu nhận nàng nên nàng mới giận .
Ta cũng đó là của , nhưng mà Thanh Ca, lẽ nào nàng thể cho thêm một cơ hội nữa ?"
Nghe những lời , Phượng Cửu mỉm lắc đầu, đôi mắt trong trẻo hiện lên sự Động Tất đầy Tê Lợi.
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Giọng thanh thản, thong thả phát từ bờ môi nàng, vô tình đ.â.m thẳng tim .
— "Thực , ngươi cũng chẳng yêu Phượng Thanh Ca sâu đậm như ngươi tưởng .
Với sự Duệ Trí của ngươi, tin rằng ngươi sớm nhận kẻ mặt ngươi lúc và Phượng Thanh Ca mà ngươi quen thuộc vốn là hai khác ."