nàng nhanh ch.óng nén sự kinh ngạc trong lòng, gương mặt hề lộ nửa phần khác lạ, ngược còn nở một nụ : "Chúng là qua đường, trời tối, thấy nơi ở nên tới xin tá túc một đêm, tiện chăng?"
Người phụ nữ im lặng, quan sát Phượng Cửu và bên ngoài cửa, vật cưỡi của họ, chút do dự.
"Mẹ, ơi, cho ca ca và tỷ tỷ xinh ở !
An An thích ca ca xinh lắm."
Cậu nhóc bốn năm tuổi kéo vạt áo mẫu khẽ lắc, giọng non nớt ngọt ngào, đôi mắt xinh xắn trong veo chứa đầy sự mong chờ và khẩn cầu, khiến nỡ từ chối.
Người phụ nữ thấy liền lộ vẻ từ ái, xoa đầu đứa trẻ với Phượng Cửu và : "Mời hai vị trong!
Nhà tranh vách quế, nếu gì sơ suất, mong đừng chê ."
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Nàng mở rộng cửa, nghiêng tư thế mời.
Cũng nhờ cửa mở mà Phượng Cửu và thấy trong phòng chỉ một ngọn đèn dầu duy trì ánh sáng.
"Vậy phiền quá."
Phượng Cửu chắp tay hành lễ, bảo buộc Lão Bạch và con ngựa ở bên ngoài, mới bước chân phòng.
Trong phòng tuy đơn sơ nhưng sắp xếp gọn gàng.
Chỉ là lẽ do ít ánh nắng chiếu , căn nhà âm u lạnh lẽo, đặc biệt đêm tối cảm giác càng rõ rệt hơn.
"Ca ca, ca uống nước ?"
Cậu bé leo lên ghế Phượng Cửu, chỉ bình nước bàn : "Trong nước, lúc nào An An khát cũng để uống đấy."
Ánh mắt Phượng Cửu đang dừng phụ nữ .
Thấy nàng khẽ di chuyển bước chân về phía , dáng điệu ôn nhu, bước nhẹ nhàng, cử chỉ toát lên sự giáo dưỡng , thể thấy đây là một phụ nữ nông thôn tầm thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton/chuong-275-co-gi-do-khong-on.html.]
Chỉ là, ở một nơi như thế , một hộ gia đình như ?
Nàng thu hồi ánh mắt, trấn tĩnh Tâm Thần bé tuy lanh lợi nhưng mắt hiện rõ quầng thâm ám xanh, lòng thầm thở dài, hỏi: "Con tên là An An ?
Năm nay bao nhiêu tuổi ?"
"Dạ , con tên An An.
Ca ca ơi, Kim Thiên là sinh nhật bốn tuổi của An An đấy!
Mẹ đang ở phía luộc trứng đỏ cho An An ăn."
Cậu bé bò bàn, híp mắt Phượng Cửu vận hồng y dung mạo tuấn mỹ, giọng lanh lảnh: "Ca ca trai quá, An An từng thấy ai hơn ca ca cả."
"Ồ, hóa Kim Thiên là sinh nhật con !"
Nàng ngạc nhiên bé đôi mắt sáng rực đầy hưng phấn, nghĩ ngợi một chút, nàng lấy một viên minh châu to bằng quả nho đưa cho bé, mỉm : "Này, tặng con quà sinh nhật nhé."
"Oa!
Viên ngọc quá, nó còn phát sáng nữa."
Cậu nhóc kinh hỉ viên ngọc, đưa tay nhận lấy vui sướng tuột xuống ghế chạy về phía , chạy hào hứng hét: "Cha ơi, ơi, ca ca tặng con một viên ngọc phát sáng ."
Lúc tới bên cạnh Phượng Cửu, liếc về phía một cái, hạ thấp giọng : "Chủ t.ử, nơi cảm giác lắm, thật sự định ở đây ?"
Ở đây chỉ hai hộ dân, căn nhà cửa đóng then cài, thắp đèn mà chẳng thấy bóng .
Hộ bên cũng chỉ đứa trẻ là bình thường một chút, phụ nữ trông thấy lạ , còn đàn ông chủ gia đình từ lúc họ cửa tới giờ vẫn thấy mặt, theo lý mà , những điều đều bình thường chút nào.
Ánh mắt Phượng Cửu khẽ lóe lên, tấm rèm phía : " là lắm, tuy nhiên, Đứa Trẻ bình thường, bình thường cũng chỉ là lớn mà thôi..."