Phượng Cửu mỉm : "Dược tề luyện đan phỏng chừng cũng cùng một gốc mà , học hỏi thêm chắc cũng khó lắm."
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
"Ha ha ha, với Thiên Phú và tài năng của Lão Đệ, tin chắc cũng sẽ trở thành một Luyện đan sư xuất chúng.
Đệ yên tâm, chuyện sách vở cứ để đó cho ." Lão vỗ n.g.ự.c cam đoan, sai hai hộ vệ đặt đồ sang một bên để Phượng Cửu thu .
Lão : "Sau khi từ bãi đấu trở về, từ chiều qua ít đến bái phỏng Lão Đệ, nhưng đều cản hết .
Chuyện Lão Đệ một đối đầu Liễu gia tin rằng chẳng bao lâu nữa sẽ truyền khắp nơi, danh tiếng Quỷ Y của chắc chắn sẽ càng thêm lẫy lừng."
Lão Phượng Cửu vận hồng y tuấn mỹ tuyệt luân mắt, trong mắt tràn đầy vẻ tán thưởng: "Thật ngờ Lão Đệ chỉ xuất sắc ở phương diện d.ư.ợ.c tề mà tu vi cũng ưu tú như , ngay cả dung mạo cũng hiếm ai bì kịp, thật đúng là Thượng Thiên ưu ái mà!"
Nghe một tràng tán dương, Phượng Cửu cũng hiện rõ ý : "Kha , nếu ai đến bái phỏng thì cứ giúp từ chối .
Gần đây gặp ai cả, phiền ." Nàng chắp tay hành lễ, khi thu dọn đồ đạc thì xin phép cáo từ .
Trở về viện, nàng tâm tình vui vẻ đem chiếc phi thuyền xa hoa cho Lãnh Sương xem: "Ngươi xem, đây là phi hành pháp khí, chúng thể tự .
Con thuyền nhỏ thế mà chứa cả trăm , xem qua, bên trong cái gì cũng , đúng là vật bất ly khi xa!"
"Chủ t.ử định trở về ?" Lãnh Sương bước tới bên bàn, lướt qua con thuyền nhỏ hỏi.
"Chuyện đó vội, ở đây còn việc cần .
, ngươi kiếm cho bản đồ Thanh Đằng Quốc về đây." Nàng đoạn liếc giữa sân, thấy cái sinh vật nhỏ bé đang cửa thì khỏi mỉm .
"Cầu Cầu, đây." Nàng ngoắc ngoắc ngón tay gọi một tiếng.
Lãnh Sương lời ngoài tìm bản đồ cho nàng.
Cái sinh vật nhỏ lông trắng bồng bềnh xổm ở đó nàng chằm chằm, một lát mới chậm chạp bò tới cạnh chân nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton/chuong-268-ban-tan-sau-lung-chu-tu.html.]
"Ngoan." Phượng Cửu tươi bế nó lên, đặt lên bàn xoa xoa lớp lông mềm mại, lẩm bẩm: "Trông chẳng giống ch.ó con lắm, trái giống linh thú cảnh hơn."
"Ao!" Cầu Cầu há miệng kêu lên một tiếng, liếc nàng một cái bẹp xuống bàn, chẳng thèm để ý đến nàng nữa.
"Cái đồ nhỏ , còn tỏ vẻ kiêu ngạo cơ đấy?" Nàng khẽ , b.úng nhẹ đầu nó.
Nàng thầm nghĩ Diêm Chủ tặng cho nàng vật nhỏ , truy cứu chuyện nàng cuỗm mất củ nhân sâm nghìn năm của , liệu nàng nên gì đó đáp lễ ?
Nghĩ đến việc Diêm Chủ và Đại Thúc là cùng một , nàng khỏi khẽ thở dài.
Thì là !
Trên đời nhiều cùng trúng thiên niên hàn độc đến thế?
Nàng vốn nghi ngờ hai liên hệ với , chỉ ngờ chính là một .
Trong khi đó, ở một viện lạc khác.
Khôi Lang và Ảnh Nhất đang canh chừng chủ t.ử dùng bữa sáng.
Hai một cái lặng lẽ dời bước ngoài hiên.
Ảnh Nhất hạ thấp giọng hỏi: "Ngươi xem chủ t.ử là gặp chuyện gì ?
Đêm qua rõ ràng tìm Quỷ Y, lúc về mặt vẫn cứ hầm hầm thế ?
Chẳng lẽ Quỷ Y cho sắc mặt ?"
Khôi Lang trộm trong, thì thầm: "Ta đoán là do tặng quà đúng kiểu.
Ngươi xem, Quỷ Y tuy là thiếu niên nhưng cũng là đàn ông mà!
Chủ t.ử tặng thú cưng cảnh, chẳng là đầu óc vấn đề ..."