Gần như ngay lúc bóng đen từ cửa sổ tiến trong phòng, căn phòng vốn tối đen như mực bỗng sáng lên, một giọng nhẹ nhàng mang theo tia lười biếng từ gian trong truyền .
"Diêm Chủ, nửa đêm nửa hôm thế , ngươi ở nhà ngủ, chạy tới chỗ cái gì?"
Nghe thấy lời , đôi mắt thâm thúy của Diêm Chủ khẽ động, khóe môi nhếch lên, giọng trầm thấp đầy từ tính cũng thốt : "Ngươi bản quân sẽ tới?"
Dứt lời, đó sải bước gian trong, một bước, hai bước tiến gần.
"Diêm Chủ, ngủ mặc quần áo đấy!"
Bước chân đó khựng , nụ nơi khóe môi càng đậm, giọng trầm thấp như rượu ngon ủ lâu năm, thấu tia dư vị say lòng : "Không , bản quân để tâm."
Phượng Cửu ở gian trong khóe miệng giật giật, xoay tựa đầu giường, liền thấy bóng đen bước chân .
Một đôi mắt u tối thâm thúy chứa một tia Quang Máng dừng nàng, chân mày nhướng lên, dường như đang hỏi: Không ngươi mặc quần áo ?
Nàng nheo mắt , giống như một con tiểu hồ ly xảo quyệt, đắc ý kiêu ngạo: "Biết Diêm Chủ sẽ tới, thể y phục chỉnh tề chứ?
Cho nên, đêm nay mặc nguyên quần áo mà ngủ."
"Đang đợi bản quân?"
Người đó tới cạnh giường mới dừng bước, giường, từ cao xuống Cô Gái đang giường ôm chăn.
Tuy vẫn là một nam trang, nhưng đêm nay nàng lẽ vì đang nghỉ ngơi, nên mái tóc đen để xõa tung.
Nhìn mái tóc đen như tơ rũ xuống lưng nàng, vài lọn rủ xuống một bên má, tăng thêm vài phần quyến rũ và yêu kiều, khiến ánh mắt đó dần dần trở nên u tối thâm thúy.
Phượng Cửu đang ôm chăn ánh mắt thâm thúy rực lửa chằm chằm, nhất thời tự nhiên, nàng gượng hỏi: "Diêm Chủ, ngài lão tìm là chuyện gì?"
Nghe thấy cách xưng hô của nàng, Diêm Chủ nhíu mày: "Bản quân già ?"
"..."
Phượng Cửu còn gì để , chỉ bảo rằng: Diêm Chủ, ngài lão bắt sai trọng điểm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton/chuong-264-loi-to-tinh-ham-suc.html.]
"Bản quân già ?"
Người đó hỏi một nữa, dường như đối với vấn đề mẫn cảm, một đôi hắc đồng thâm thúy nàng chằm chằm, dường như nếu nàng một đáp án khiến đó hài lòng, đó sẽ chịu để yên .
"Hì hì, ngươi già, già." Nàng gượng , cảm thấy đó chập mạch , chấp nhất vấn đề với nàng.
Diêm Chủ dùng ánh mắt thâm thúy nàng thật sâu, tầm mắt nóng rực rơi gương mặt mọng nước của nàng, ánh mắt khẽ lóe, thần tình nghiêm túc mà chính sắc mở lời.
"Bản quân năm nay hai mươi lăm, vẫn hôn phối."
"Phụt!"
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Nàng thấy lời , gương mặt nghiêm túc chính sắc của đó, nhịn bật thành tiếng, vội vàng lấy tay bịt miệng nhịn , nhẹ ho một tiếng mới : "Cái đó, Diêm Chủ !
Với tư sắc của ngươi...
ờ, , ý của là..."
"Ngươi hiểu ý của bản quân?"
Người đó ngắt lời nàng, ánh mắt phức tạp nàng.
Người đó rõ ràng như , nàng vẫn hiểu ?
Nghe , Phượng Cửu ngẩn , chớp chớp mắt, ngây ngốc : "Chẳng là ngươi hai mươi lăm tuổi, vẫn thành ?
Ta hiểu mà!"
Thấy , sắc mặt Diêm Chủ đen , cũng là giận nàng chịu thông suốt, là giận bản giỏi tỏ tình.
Thấy nàng vẻ mặt vô tội , dường như đều đó đang sinh khí vì cái gì, đó khỏi chút thẹn quá hóa giận.
Đột nhiên, đó cúi xuống, đè nàng lên giường.