"Ngươi g.i.ế.c !
Họa lụy tộc nhân, xin hãy giơ cao đ.á.n.h khẽ, tha cho Liễu gia một con đường sống."
Liễu gia chủ lẩm bẩm, thả lỏng, còn ý định phản kháng, sát khí và sự cam lòng trong mắt cũng tan biến.
Đến nước , chuyện còn do quyết định nữa .
Hắn khả năng g.i.ế.c thiếu niên hồng y , thì kẻ c.h.ế.t chỉ thể là .
Nếu c.h.ế.t mà liên lụy gia tộc, thì dù c.h.ế.t cũng chẳng còn mặt mũi nào thấy tổ tiên Liễu gia.
"Hắc thị Kha hội trưởng tới!"
Một tiếng thông báo chứa đựng linh lực đột ngột vang lên, phá vỡ bầu khí tĩnh lặng và nặng nề Dự Vân Lâu.
Ngay khi tin Kha hội trưởng của Hắc thị tới, gần như tất cả đều theo bản năng về phía thiếu niên hồng y rực rỡ .
Kha hội trưởng của Hắc thị!
Thế lực của Hắc thị trải rộng khắp các quốc gia lớn, đó chính là chỗ dựa lưng Quỷ Y!
Giờ họ tìm đến đây, chắc chắn là tin Quỷ Y ở chỗ nên mới vội vã chạy tới.
...
nhưng hiện tại Quỷ Y c.h.ế.t , còn c.h.ế.t t.h.ả.m thiết như .
Nếu của Hắc thị thì sẽ ?
Đám Thành chủ nghĩ đến điều , Liễu gia chủ vốn đang tuyệt vọng cũng nghĩ đến điều đó.
Trên khuôn mặt vốn tuyệt vọng hiện lên một tia hy vọng.
Hắn thầm nghĩ, nếu của Hắc thị thể báo thù cho Quỷ Y, g.i.ế.c c.h.ế.t thiếu niên hồng y , thì Liễu gia sẽ cứu !
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Vẻ mặt đầy kinh nghi bất định, chỉ Phượng Cửu vẫn thản nhiên như thường.
Nàng Liễu gia chủ đang bóp cổ nhưng ngoảnh mặt về phía phát âm thanh , khóe môi khẽ nhếch: "Ngươi đang nghĩ gì ?
Nghĩ rằng họ cứu ngươi?
Hay nghĩ rằng họ g.i.ế.c ?"
Đôi môi mím c.h.ặ.t của Liễu gia chủ khẽ run rẩy.
Hắn phụ và các tộc lão vẫn đang quỳ đất một cái, khẽ thở dài, nhắm mắt : "Ngươi g.i.ế.c !
Hãy dùng mạng của để kết thúc tất cả chuyện !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton/chuong-260-quy-y-o-dau.html.]
"Quả thực, thể bỏ qua cho Liễu gia, nhưng tuyệt đối sẽ tha cho kẻ luôn g.i.ế.c ."
Giọng nhẹ bẫng của Phượng Cửu dứt, trong mắt nàng lóe lên một tia sát ý lạnh . Bàn tay đang siết lấy cổ họng đối phương chợt thu c.h.ặ.t, chỉ một tiếng "răng rắc" khô khốc, nàng vặn gãy cổ Liễu gia chủ khi ông còn kịp chút phản kháng nào. Đến tận lúc c.h.ế.t, ông cũng chỉ kịp hừ nhẹ một tiếng dứt .
"Bình!"
Nàng buông tay, t.h.i t.h.ể Liễu gia chủ cứ thế đổ gục xuống, ngã ngay mặt đám Liễu gia.
Nhìn cái xác còn thở của Liễu gia chủ, Liễu lão thái gia ngây dại cả , ánh mắt lộ rõ vẻ đau đớn lẫn bất lực khôn cùng.
Mấy vị tộc lão cũng mấp máy môi nhưng chẳng thốt nên lời, chỉ t.h.i t.h.ể mặt mà thở dài não nề.
Oán ai?
Hận ai?
Và tìm ai để đòi nợ?
Tất cả những chuyện chỉ thể trách bản họ, hận chính họ mà thôi.
Bởi lẽ, đây đều là do họ tự chuốc lấy, và cũng bởi lẽ, đây vốn là một thế giới mà kẻ mạnh mới quyền định đoạt...
Thành chủ cùng những xung quanh cũng thầm thở dài cảm thán.
Thật ngờ, quả thực ngờ nổi!
Vị Liễu gia chủ oai phong một thời c.h.ế.t như , thật đúng là đoán lúc bắt đầu nhưng chẳng thể ngờ tới kết cục.
Ban đầu họ cứ ngỡ khi đối đầu với Liễu gia, kẻ bỏ mạng sẽ là thiếu niên hồng y , nhưng đến giây phút , chẳng còn ai dám xem nhẹ nàng, cũng chẳng ai dám nửa phần xấc xược mặt nàng nữa.
lúc , những bước chân đều đặn, trầm vững từ xa tiến gần.
Tiếng bước chân nhịp nhàng thống nhất khiến đồng loạt ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy một đội hắc y vệ chừng năm mươi đang rảo bước phố.
Năm mươi tên hắc y vệ nào nấy khí thế lẫm liệt, thở trầm , xem đều là những cao thủ tuyển chọn kỹ lưỡng.
"Ha ha ha!
Quỷ Y ?
Quỷ Y ?
Mau cho lão tới đón về đây!"
-