Phía bên , Phượng Cửu bước khách điếm liền gọi lớn: “Tiểu nhị!
Cho vài món nhắm ngon nhất, thêm một vò rượu nữa!”
“Có ngay ạ!” Tiểu nhị đang chào khách lớn tiếng đáp lời, xách theo ấm tươi hớn hở bước tới: “Khách quan, mời uống chén , rượu thịt sẽ lên ngay thôi.”
Phượng Cửu vốn ở vị trí cạnh cửa sổ tầng một, thế nhưng khi nàng tùy ý liếc mắt ngoài thì thấy con ngựa béo đang ngó đông tây tìm đến, sợ tới mức nàng vội vàng lùi sâu bên trong.
Mãi cho đến khi con ngựa béo ngang qua phía ngoài, nàng mới khẽ thở phào, lẩm bẩm: “Thật là quỷ quái, nó cứ bám theo buông thế ?”
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Nàng bưng chén khẽ thổi làn khói nóng, đang định uống thì thấy một tiếng động từ phía cửa sổ.
“Xì!”
Nàng đầu , tức thì kêu lên một tiếng: “Oa!” Chén trong tay nhất thời vững đập xuống bàn, nước đổ lênh láng.
Chỉ thấy Lão Bạch bên cửa sổ từ lúc nào, đang thò cái đầu phun hai luồng khí về phía nàng, còn nhe cái mồm ngựa , đuôi ngoáy tít và lắc lắc cái m.ô.n.g, dường như : Nhìn xem, tìm thấy ngươi .
“ là âm hồn bất tán mà!”
Nàng trợn mắt con ngựa béo đang chống hai móng lên cửa sổ, cứ thế phủ phục ở đó chịu , chỉ chằm chằm nàng, khiến những xung quanh bật bàn tán.
“Ngựa của ai thế ?
Béo thật đấy!”
“Trên đầu ngựa còn mọc sừng nữa kìa!
Hình như ngựa thường .”
“Mọi con ngựa xem, còn cả trò dựa cửa sổ nữa kìa!”
Nghe tiếng đùa, chủ quán tức hầm hầm chạy tới: “Ngựa của ai thế ?
Còn để ăn nữa hả?
Mau dắt , mau dắt !”
Tiếp đó, đó ái ngại với Phượng Cửu: “Vị khách quan , thật xin quá, cũng là ngựa của ai chạy quấy rầy , là thế , mời lên tầng hai ?”
“Không cần, cần , đây là .”
Phượng Cửu xua tay , đúng lúc thấy nam t.ử thanh niên từ trong đám chạy tới, thở hổn hển gọi: “Là ngựa của !
Là ngựa của !”
Người thanh niên chạy đến đứt quãng, vội vàng dắt dây cương mắng nhiếc con ngựa béo : “Tức c.h.ế.t !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton/chuong-225-lao-bach-lac-mong.html.]
Lão Bạch!
Ta...
nhất định bán ngươi !”
“Để mua cho!” Phượng Cửu vân vê chén bàn, một một ngựa mà .
“Hả?
Cái...
cái gì?” Người thanh niên ngẩn , chút ngỡ ngàng.
Nàng nhếch môi, : “Ta bảo là mua, con ngựa ngươi bán thế nào?
Chẳng bán ?
Bán cho .”
“Cái ...
cái ...”
Người thanh niên gãi gãi đầu, ngượng ngùng đáp: “Thật chỉ thế thôi, mắng mỏ nó chút thôi, chứ bán .”
“Con ngựa rõ ràng thích , ngươi xem, nó đuổi theo suốt cả quãng đường , đằng nào ngươi cũng thuần phục nó, bán cho là ?” Nàng con ngựa béo đang phủ phục bên cửa sổ, nhướng mày, khóe môi hiện lên một nụ tà mị.
“Lão Bạch, ngươi đúng ?
Ngươi cũng theo đúng chứ?”
“Hí!”
Lão Bạch ngẩng đầu hí vang một tiếng, giơ chân đạp mạnh về phía thanh niên.
Thấy , Bách Hiểu nhanh ch.óng né tránh, mặt đỏ rần lên, chẳng là vì thẹn vì giận, đó phẫn nộ vỗ mạnh m.ô.n.g ngựa, mắng: “Lão Bạch!
Cái đồ thấy sắc quên bạn !
Hắn là nam nhân, nữ t.ử , ngươi kích động cái nỗi gì chứ!”
Nhìn thấy cảnh , Phượng Cửu nhịn mà lớn, : “Ái chà, vốn dĩ chẳng thích lắm , nhưng giờ càng càng thấy thích thì thế nào đây?”
Lão Bạch thấy lời , m.ô.n.g ngựa càng lắc lư mạnh hơn, một bộ dạng hưng phấn sấn cái mặt ngựa gần, lưỡi cuốn một cái, định l.i.ế.m nàng...