Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn - Chương 218: Kết liễu!

Cập nhật lúc: 2026-01-08 12:50:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đầu rắn vì đoản đao đ.â.m sâu mà ngửa lên rít một tiếng đau đớn, hình to lớn co giật vài cái im bất động mặt đất, để mặc cho m.á.u rắn loang lổ khắp nơi.

 

"Phù!"

 

Phượng Cửu thở hắt một , chỉ cảm thấy sức lực như biến mất sạch sành sanh, ngã bệt lên xác rắn.

 

Con cự mãng là ma thú cấp bảy, lớp da dày cứng.

 

một chiêu g.i.ế.c c.h.ế.t nó, nhát d.a.o nàng dốc hết mười thành huyền lực mới đ.â.m thủng lớp da rắn để đ.â.m thẳng t.ử huyệt bảy tấc.

 

Trải qua trận chiến , nàng hiểu rõ thực lực của tu sĩ Kim Đan đáng sợ đến nhường nào.

 

Nàng g.i.ế.c con cự mãng cấp bảy cũng chỉ là nhờ may mắn, nếu thực sự đối chiến với một cường giả Kim Đan, e là giữ mạng cũng khó.

 

"C.h.ế.t...

 

c.h.ế.t ?"

 

Tên béo m.á.u rắn phun đầy , ngã đất.

 

Lúc con cự mãng c.h.ế.t, khỏi vỗ n.g.ự.c sợ hãi: "Nãi Nãi ơi!

 

Ta bao giờ nghĩ dũng cảm đến thế, ma thú cấp bảy đấy!

 

Vậy mà dám chạy ngược trở !"

 

Lúc , Phượng Cửu khi nghỉ ngơi một lát khoét bụng cự mãng lấy một viên thú tinh.

 

Nàng cầm viên thú tinh lên xem, thấy là thuộc tính phong thì liền cất .

 

Mỗi loại ma thú thú tính khác , thú tinh của chúng thể cung cấp cho tu tiên giả thuộc tính tương ứng tu luyện để thăng tiến thực lực, vì vô cùng trân quý.

 

"Tiểu Cửu, ngươi điểm kinh nghiệm của ma thú cấp bảy là bao nhiêu ?" Tên béo nuốt nước miếng, con cự mãng dài sáu trượng mặt đất.

 

"Bao nhiêu?" Phượng Cửu hỏi.

 

"Một nghìn!

 

Trọn vẹn một nghìn điểm đấy!

 

Đó là ma thú cấp bảy tương đương với tu sĩ Kim Đan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton/chuong-218-ket-lieu.html.]

 

Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé

Nghe trong cũng chỉ một con cự mãng thế thôi, sư tôn còn đặc biệt dặn dò, hễ gặp là chạy ngay.

 

Không ngờ ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t." Nói đoạn, nàng với ánh mắt sùng bái tột độ.

 

Phượng Cửu lắc đầu: "Ta cũng chỉ là gặp may thôi, suýt chút nữa là nó siết c.h.ế.t !"

 

"Con cự mãng chúng mang ngoài !

 

Thịt của nó là thịt ma thú cấp bảy, bổ dưỡng cho tu sĩ.

 

Còn lớp da mãng xà thể bán giá cao, dùng để luyện khí ."

 

"Ừm."

 

Nàng gật đầu.

 

Vừa con cự mãng gây động tĩnh lớn như , chắc hẳn tu sĩ quanh đây đều .

 

Lúc nhất là thu xác rắn rời ngay, kẻo thu hút sự chú ý của kẻ khác, lòng tham nổi lên thì tránh khỏi một trận ác chiến.

 

Thế là, Phượng Cửu thu cự mãng gian, bộ hồng y nhuốm m.á.u , khẽ cau mày.

 

"Ta gần đây một nguồn nước, thôi, đưa ngươi tắm rửa!"

 

Tên béo đưa tay định khoác vai Phượng Cửu vẻ , nhưng khi chạm ánh mắt của nàng đang chằm chằm tay thì liền gượng gạo rụt .

 

"Cái đó...

 

để dẫn đường, hì hì." Hắn gượng, dẫn đường.

 

khi Phượng Cửu thấy cái quần cự mãng xé rách của lộ một mảng thịt trắng hếu thì khóe miệng nàng giật giật, vội chỗ khác, thầm nghĩ: Chẳng chút thẩm mỹ nào cả.

 

Trong đầu nàng hiểu hiện lên hình ảnh Diêm Chủ với cặp m.ô.n.g săn chắc cùng vóc dáng nóng bỏng quyến rũ, "vốn liếng" hùng hậu.

 

Chỉ nghĩ thôi mà tai nàng đỏ ửng lên, nàng thầm mắng một tiếng: Sao tự dưng nhớ đến đó chứ?

 

Lúc nàng hề , kể từ khi nàng lén bỏ , Diêm Chủ như mắc bệnh tương tư, thỉnh thoảng thẩn thờ.

 

Có khi đang thuộc hạ bẩm báo sự việc, đó thần du nở nụ kỳ lạ, khiến Ảnh Nhất và Huy Lang lo lắng thôi.

 

 

Loading...