“Xuân tâm nhộn nhạo?”
Phía , một giọng trầm thấp mang đầy từ tính lọt tai, Ảnh Nhất cứng đờ cả .
Thấy Hôi Lang cúi gầm mặt, cung kính một bên, khỏi thầm mắng: Thật Huynh Đệ mà!
Chủ t.ử đến cũng thèm nhắc một tiếng!
Hắn , đối diện với gương mặt đang phóng đại của chủ t.ử, gượng gạo kéo căng khóe miệng, gọi một tiếng: “Chủ… chủ t.ử.”
“Gần đây mặt bổn quân đều chữ xuân tâm nhộn nhạo ?” Diêm Chủ liếc , ánh mắt Uy Nghiêm lạnh lẽo đậu Ảnh Nhất, khiến vô thức thấy lạnh sống lưng.
“Không… .” Hắn cúi gầm mặt, dáng vẻ vô cùng hèn nhát.
“Bổn quân dường như thấy ngươi hiếu kỳ về đàn ông?
Đã thì, Hôi Lang, ném Ảnh Nhất tới Thanh Phong Lâu, để quan sát ba ngày.” Nói xong, đó xoay thẳng trong.
“Chủ t.ử…”
Ảnh Nhất mếu máo gọi với theo bóng lưng của Diêm Chủ: “Thuộc hạ hứng thú với đàn ông, cũng chẳng hiếu kỳ gì .
Thanh Phong Lâu, thuộc hạ mà…”
“Hắc hắc hắc, ngươi đừng kêu gào nữa.
Lời chủ t.ử xưa nay từng thu hồi.
Đi thôi, Huynh Đệ sẽ đích tiễn ngươi một đoạn, ha ha ha!” Hôi Lang nỗi đau của khác, vỗ vai lôi ngoài.
Ảnh Nhất lườm , giận dữ : “Hôi Lang!
Ngươi cố ý đúng ?”
“Ta nháy mắt với ngươi mãi , tại ngươi phản ứng kịp thì trách ai !
Thôi , chủ t.ử đối đãi với ngươi hậu hĩnh lắm đấy.
Lần ném tới Thanh Phong Lâu còn chẳng quan sát, ngươi thì khác, hãy quan sát cho kỹ , sẽ còn hỏi những câu như thế nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton/chuong-206-len-chay-tron-roi.html.]
Cứ như , Hôi Lang về hai ngày thì Ảnh Nhất tống tới Thanh Phong Lâu…
Mà tất cả những chuyện đều liên quan gì đến Phượng Cửu đang ở trong viện.
Lúc , tâm trí nàng đều đặt hết việc chuẩn bỏ trốn.
Đến trưa ngày thứ hai, Hôi Lang tới viện của Phượng Cửu, gõ cửa: “Quỷ Y.”
Phượng Cửu ở trong phòng mở cửa bước , thấy là Hôi Lang thì ngạc nhiên, hỏi: “Có việc gì?” Tên Hôi Lang cư nhiên còn dám tới tìm nàng?
Không sợ nàng châm cho một kim ?
“Chủ t.ử bảo qua dùng bữa cùng.” Hắn gương mặt bôi đen bôi xanh mắt, thật sự hiểu nổi tại chủ t.ử gọi qua ăn cơm cùng ?
Nghe , nàng gượng: “Không cần, cần .
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Ngươi cứ với ngài là ăn .” Dứt lời, nàng liền lùi , đóng sầm cửa phòng.
Thấy , Hôi Lang nhíu mày, nhưng cũng dám dùng sức bắt , đành về bẩm báo với chủ t.ử.
Trong chủ viện, xong lời bẩm báo của Hôi Lang, sắc mặt Diêm Chủ trầm xuống: Cô Gái đang trốn tránh !
Thấy sắc mặt chủ t.ử , Hôi Lang cũng dám mở miệng, cung kính một bên canh giữ.
Lúc , một hắc y tu sĩ vội vã từ bên ngoài bước , quỳ một gối hành lễ: “Thuộc hạ khấu kiến chủ t.ử!”
Diêm Chủ liếc , hỏi: “Sao ngươi về ?”
“Chủ t.ử, thuộc hạ bắt , đang chờ chủ t.ử thẩm vấn.”
Nghe , ánh mắt sâu thẳm của Diêm Chủ khẽ nheo , lập tức dậy: “Dẫn đường!”
Phượng Cửu tin Diêm Chủ ngoài, lúc chạng vạng tối, khi Lâm lão kiểm kê xong d.ư.ợ.c liệu, nàng liền thuận tay cuỗm luôn cây thiên niên nhân sâm giấu trong gian.
Sau đó, nàng nghênh ngang ngoài, bước trận pháp, lặng lẽ rời khỏi Diêm Lâu…
Đến tối khi Diêm Chủ trở về, Lâm lão mặt cắt còn giọt m.á.u vội vàng chạy tới báo: “Chủ t.ử, xong !
Quỷ Quỷ trộm mất thiên niên nhân sâm chạy trốn !”