Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn - Chương 127: Bớt phượng hoàng!

Cập nhật lúc: 2026-01-08 12:47:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ông nội, cha."

 

Nàng khẽ gọi một tiếng, cố gắng lờ bầu khí ngột ngạt đến nghẹt thở trong sảnh, tiến đến bên cạnh Phượng lão gia t.ử, hai tay ôm lấy cánh tay ông, nở một nụ rạng rỡ: "Ông nội, Phượng nha đầu nhớ ông quá.

 

Ông bế quan một mạch mấy tháng trời, cháu cũng mấy tháng gặp ông nội đó!"

Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé

 

Thế nhưng, lời đáp như mong đợi, ngược , Phượng lão gia t.ử nheo mắt nàng chằm chằm.

 

Đôi mắt sắc bén dường như thấu tận tâm can, khiến tim nàng đập thình thịch liên hồi vì bất an.

 

"Ông nội, chuyện gì ạ?" Ngay cả đôi bàn tay đang ôm cánh tay ông cũng vô thức buông lỏng .

 

Nàng khẽ lùi một bước, thần sắc mang theo vài phần thỏ thẻ, lo sợ ông.

 

Phượng Tiêu bên cạnh thấy liền vội vàng tiến lên: "Cha, Thanh Ca đang gọi cha kìa!"

 

"Ta nhớ cánh tay con một cái bớt hình phượng hoàng.

 

Cởi áo ngoài , lộ cho xem một chút." Ánh mắt sắc sảo của Phượng lão gia t.ử khóa c.h.ặ.t lấy nàng, giọng toát vẻ Uy Nghiêm tột bậc, để lọt mất một tia biến đổi cảm xúc nhỏ nhì mặt nàng.

 

Nghe thấy lời , chỉ Phượng Thanh Ca ngỡ ngàng trợn tròn mắt, mà ngay cả Phượng Tiêu cũng cau mày: "Cha, lời của cha là ý gì?

 

Sao đột nhiên cha xem bớt của Thanh Ca?

 

Cha đang hoài nghi điều gì ?"

 

"Ông nội, ông nghi ngờ cháu cháu gái của ông ?" Đôi mắt nàng đong đầy những giọt lệ tủi , gương mặt hiện rõ vẻ thương tâm.

 

Phượng Tiêu thấy khỏi xót xa, vội vàng an ủi: "Thanh Ca, ông nội con ý đó , con đừng nghĩ ngợi lung tung."

 

Thế nhưng, Phượng lão gia t.ử hừ nặng một tiếng, liếc Phượng Tiêu một cái thẳng Phượng Thanh Ca, chân mày nhíu c.h.ặ.t, ngữ khí vô cùng cứng rắn: "Để lộ bớt phượng hoàng cho xem."

 

"Cha!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton/chuong-127-bot-phuong-hoang.html.]

"Câm miệng!" Phượng lão gia t.ử quát lên một tiếng đầy uy lực, ánh mắt sắc lẹm trừng một cái khiến Phượng Tiêu lập tức dám hó hé nửa lời.

 

Phượng Thanh Ca khẽ c.ắ.n môi, nước mắt lã chã rơi: "Ông nội đừng giận, ông nội xem bớt phượng hoàng, cháu đưa ông xem là ." Nói đoạn, nàng mới nới lỏng đai lưng, kéo vạt áo ngoài xuống, để lộ bớt phượng hoàng màu đỏ rực cánh tay trắng ngần.

 

"Cha xem, bớt phượng hoàng của Thanh Ca chẳng ở đó ?" Phượng Tiêu thực sự hiểu nổi ông cụ, ngoài một chuyến trở về đòi xem bớt của con gái ?

 

Chẳng lẽ ông cụ còn nghi ngờ con gái ai đó tráo đổi ?

 

Phải rằng ngày nào ông cũng tận mắt thấy con gái mặt, từ cử chỉ, thần thái đến dung nhan , thể là giả ?

 

Nhìn thấy bớt phượng hoàng, chân mày Phượng lão gia t.ử nhíu , ông : "Lại đây."

 

"Cha!"

 

Phượng lão gia t.ử chẳng thèm để tâm đến con trai, ánh mắt gắt gao Phượng Thanh Ca: "Lại đây!" Lần giọng càng thêm đanh thép, mang theo uy quyền thể khước từ.

 

Phượng Thanh Ca khẽ c.ắ.n môi ông, đó chậm rãi bước lên phía , mặt ông, đôi mắt khẽ rũ xuống.

 

Phượng lão gia t.ử liếc nàng một cái, ngón tay thấm chút nước xoa xát mạnh lên cái bớt phượng hoàng màu đỏ .

 

Nhìn nữa, bớt phượng hoàng vẫn còn đó, hề phai màu cũng ông lau .

 

Không khỏi khiến chân mày ông càng nhíu sâu hơn.

 

"Ông nội, cháu thể kéo áo lên ạ?" Giọng nàng khẽ nghẹn ngào hỏi, ánh mắt đầy tổn thương Phượng lão gia t.ử.

 

Chẳng đợi ông cụ lên tiếng, Phượng Tiêu vội vàng : "Thanh Ca, mau kéo áo lên , con về phòng , để chuyện với ông nội."

 

"Vâng." Nước mắt nàng tuôn rơi, kéo áo chạy nhanh ngoài.

 

Đợi đến khi nàng rời , Phượng Tiêu mới cau mày, trầm giọng hỏi: "Cha, cha đang cái gì ?

 

Cha thực sự đang nghi ngờ cháu gái của ?"

 

 

Loading...