Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn - Chương 125: Nộ hỏa và xót thương!

Cập nhật lúc: 2026-01-08 12:47:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nàng nhiều, chỉ khẽ bảo: "Ông nội, ông thể về nhà xem thử, nhưng chuyện cháu ở đây, cháu hy vọng ông đừng nhắc với bất kỳ ai."

 

Phượng lão gia t.ử thì sững : "Cháu định theo ông về ?

 

Cháu lo cha cháu tin?

 

Hay là tin ông?"

 

Nàng lắc đầu: "Nếu khi ông thấy Phượng Thanh Ca ở trong Phượng gia mà vẫn thấy cháu là cháu gái ông, cháu sẽ theo ông về."

 

Thấy , Phượng lão gia t.ử vuốt râu, im lặng hồi lâu: "Nếu , ông sẽ về xem rốt cuộc tình hình là thế nào .

 

Cháu yên tâm, ông nhất định sẽ ."

 

Lúc , khuôn mặt lão tràn đầy vẻ nghiêm nghị, tỏa khí thế của một vị chủ nhất tộc.

 

Lão thầm tính toán trong lòng: Nếu trong nhà thực sự một Phượng Thanh Ca giả, kẻ đó nhất định chính là hủy dung cháu gái lão!

 

Nếu đúng là như , lão định sẽ dung thứ cho kẻ đó!

 

Trong đôi mắt Duệ Trí, một tia sắc sảo lạnh lùng xẹt qua.

 

Khi về phía Phượng Cửu, lão lộ nụ hiền từ: "Phượng nha đầu, cháu đừng sợ, cứ ở đây đợi, ông về nhà xem qua một chút.

 

Đừng lo lắng, ông sẽ sớm đón cháu."

 

Nghe , lòng nàng ấm áp lạ thường, nàng khẽ mỉm gật đầu: "Vâng." Dù ban đầu nàng định về sớm như thế, nhưng giờ lão chuyện thì cứ để lão xem .

 

Sau khi dặn dò, Phượng lão gia t.ử rời khỏi viện, hướng về Phượng gia mà .

 

Đang phố về phủ, lão gặp đúng lúc Phượng Tiêu đang dẫn tìm .

 

Thấy lão, Phượng Tiêu vẻ mặt lo lắng vội vàng chạy tới.

 

"Cha!

 

Cha thế ạ?

 

Sao ngoài mà dẫn theo ai?

Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé

 

Con tìm khắp các quán rượu quanh đây mà thấy cha ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton/chuong-125-no-hoa-va-xot-thuong.html.]

 

Phượng lão gia t.ử chắp tay lưng liếc gã một cái, hừ mạnh một tiếng.

 

Sắc mặt lão đen kầm, rõ ràng đang kìm nén cơn giận, lão : "Cái ngươi liệu mà giữ cho chắc!

 

Chốc nữa sẽ tính sổ với ngươi!"

 

Phượng Tiêu ngơ ngác, hiểu đắc tội gì lão cha nổi giận.

 

Gã định hỏi thì thấy lão sải bước thẳng về hướng Phượng phủ, đành vội vàng phân phó: "Đi, gọi về , bảo là tìm thấy lão thái gia ."

 

"Tuân lệnh." Đám hộ vệ phía đáp lời, nhanh ch.óng tản .

 

Phượng Tiêu rảo bước đuổi theo, hỏi: "Cha, cha thế ạ?

 

Ai cha giận?"

 

Phượng lão gia t.ử đáp, chỉ hầm hầm bước .

 

Ánh mắt trầm mặc, khí thế tỏa áp bách đến mức khiến bên cạnh là Phượng Tiêu cũng khỏi lo lắng, chẳng rốt cuộc xảy chuyện gì.

 

Về đến Phượng phủ, Phượng lão thái gia ngay vị trí chủ tọa, một tay đập mạnh xuống bàn.

 

Giọng già nua nhưng đầy nội lực mang theo cơn thịnh nộ quát lớn: "Đi gọi tới đây cho !"

 

Phượng Tiêu theo sát trong, vội vàng tiến lên, khó hiểu hỏi: "Cha, gọi ai ạ?"

 

"Tất nhiên là bảo bối cháu gái của lão phu!" Lão nghiến răng nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o, dường như đang cố gắng hết sức để khắc chế cơn giận.

 

"Thanh Ca ?"

 

Phượng Tiêu sững sờ, khuôn mặt đang bừng bừng nộ hỏa của lão gia t.ử, cẩn thận hỏi: "Cha, cha tìm Thanh Ca gì?

 

Chẳng lẽ nó cha giận ạ?

 

Chuyện đúng lắm, cha xuất quan chạy ngoài, nó mấy tháng nay gặp cha, trêu giận cha ?"

 

"Rầm!"

 

Phượng lão gia t.ử đập tay mạnh xuống mặt bàn phát một tiếng động cực lớn, lão tức giận bật dậy, trừng mắt gã: "Ta bảo gọi tới đây!"

 

 

Loading...