Tuế tuế xuân hoan - 3 - 4
Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:38:23
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
3
Hạ Kỳ Hành nguôi giận.
Mới phát hiện từng động thủ với Tạ Phương Nhiễm.
Tin tức cũng do rò rỉ.
Chàng chút chột , dám đến gặp .
Liền để nương cung thăm nom, giúp đỡ khuyên giải.
Ta ngay ngắn trong cung.
Đợi từ sáng sớm đến khi mặt trời ngả bóng về tây.
Đợi đến khi chỉ còn một khắc nữa là xuất cung.
Nương mới vội vã xuất hiện ở cửa điện.
Bà mở miệng :
"Tạ Vân Anh, Phương Nhiễm đều kể với cả ."
"Là ngươi hung hãn đố kỵ thể bao dung khác, cho Bệ hạ tức giận, mới giáng Quý phi."
"Vị trí Hậu vị vốn nắm chắc bay mất, ngươi cũng chỉ thể tự trách , trách khác!"
Hóa bà vẫn luôn ở trong cung của Tạ Phương Nhiễm.
Mẹ con gặp , luôn chuyện hết.
Sắp đến giờ về mới lau nước mắt, nhớ đến .
Nương lên xuống mấy , ngừng mắng nhiếc.
"Ngươi cũng soi gương xem, ngươi thể gả cho Bệ hạ, phong Quý phi, chẳng là nhờ phúc của Phương Nhiễm mới tạo hóa ngày hôm nay ?"
"Hơn nữa, trưởng ấu tôn ti trật tự, nếu Tiên Thái t.ử còn sống, vị trí Hậu vị vốn dĩ là của Phương Nhiễm, ngươi còn dám sinh lòng oán hận?"
"Quý phi và Vương phi ai tôn quý hơn, trong lòng ngươi ?"
"Sao sinh đứa con gái ngu ngốc như ngươi chứ, đúng là sướng mà đường hưởng!"
Ta nhắm mắt .
Bảo cung nhân tiễn khách.
Hạ Kỳ Hành tưởng gặp nương .
Trong lòng chắc hẳn sẽ nguôi ngoai phần nào.
Chàng mang theo nụ đến cung của dùng bữa tối.
Ta quả thực dịu dàng hơn nhiều.
Đích rót rượu, gắp thức ăn cho .
Lại ôm đàn tỳ bà.
Gảy khúc điệu Giang Nam mà thích .
Hạ Kỳ Hành buột miệng :
"Ngón đàn của Ái phi so với Hoàng hậu, chung quy vẫn kém một bậc."
"Cây đàn tỳ bà đưa cho nàng thật uổng phí, đưa cho nàng mới gọi là bạc đãi."
Cây tỳ bà đó là món quà Hạ Kỳ Hành tặng .
Thân đàn vẽ hình phượng hoàng, là do chính tay từng nét, từng nét điểm nhãn.
Vốn dĩ trân trọng nó.
Tiếng nhạc đột ngột dừng , Hạ Kỳ Hành vẫn còn đang nhắm mắt thưởng thức.
Khi mở mắt , đang sức đập cây tỳ bà xuống đất.
Thân đàn vỡ tan tành, dây đàn đứt tung tóe.
Làm xước mặt .
Hạ Kỳ Hành kinh nộ.
"Quý phi, ngươi điên !"
"Trẫm chẳng qua là lời thật lòng, ngươi hẹp hòi đến mức !"
Ta hạ mắt :
"Phải, hẹp hòi lắm."
"Vốn dĩ nghĩ, dù cũng phu thê với Bệ hạ nhiều năm, cũng từng lúc tâm đầu ý hợp."
"Ngày tháng nhịn một chút, là sống nổi."
"Đến giờ mới , là đ.á.n.h giá quá cao lòng bao dung của ."
"Hạ Kỳ Hành, Quý phi của ngươi nữa."
"Ta xuất cung."
4
Hạ Kỳ Hành sững .
"Điều thể nào."
Chàng định thần , khẩy một tiếng.
"Cung tường sâu thẳm, thì dễ thì khó."
"Trẫm đồng ý, chẳng ai dám để nàng rời !"
Chàng đinh ninh rằng chỉ đang lời lẫy hờn với .
Đợi khi vấp váp khắp nơi, tự nhiên sẽ cúi đầu .
Sao ảo giác đó nhỉ.
Đầu đè bởi Tạ Phương Nhiễm, ngày ngày vấp váp, cũng mười mấy năm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tue-tue-xuan-hoan-wqpf/3-4.html.]
Sớm quen .
Cây dời thì c.h.ế.t, dời thì sống.
Mọi sự tại nhân.
Ta hầu hạ Thái hậu.
Mẫu của Hạ Kỳ Hành mất sớm.
Thái hậu đương triều là Hoàng hậu của Tiên đế, đích mẫu của .
Con trai ruột của Thái hậu ngoài ý qua đời, thể kế thừa hoàng vị.
Đứa con dâu dày công tuyển chọn leo lên giường của Tân đế, chiếm ngôi Hậu.
Theo , Thái hậu đến giờ vẫn gặp Tạ Phương Nhiễm.
Thèm mala quá
Uất ức lắm chứ.
Bà vốn dĩ cũng chẳng coi trọng một nữ t.ử Tạ gia như .
đến thăm thường xuyên, miệng lưỡi ngọt ngào, việc chu đáo.
Mùa đông nước đóng thành băng.
Ta đặt đôi giày thêu của Thái hậu trong lòng, ủ ấm mới mời bà xỏ chân.
Thái hậu nâng mí mắt, liếc một cái.
Bảo lui , mới hỏi.
"Ai gia , Hoàng đế giáng thê , việc thỏa đáng."
"Ngươi là một đứa trẻ , cầu xin gì thì cứ ."
Bà đang đợi cầu xin bà quở trách Tạ Phương Nhiễm.
Cầu xin một đạo ý chỉ, phế bỏ ngôi Hậu của Tạ Phương Nhiễm, trả công bằng cho .
Ta phục xuống đất, nhẹ giọng khẽ.
"Thần nữ xuất cung, kiếp vĩnh viễn gặp Bệ hạ nữa."
"Xin Thái hậu thành ."
Ánh đèn lay động.
Bà im lặng hồi lâu, hề quát mắng đại nghịch bất đạo.
Mà :
"Ai gia khi còn trẻ, cũng từng nghĩ đến chuyện giống như ngươi ."
"Ngươi may mắn, ngươi và Hoàng đế còn con cái, lòng kiêu hãnh cao hơn Ai gia."
" ngươi nghĩ cho kỹ, hoàng cung là nơi giàu sang phú quý nhất thiên hạ."
"Con đường thì thể đầu ."
"Những như và ngươi, ở trong cung, lúc nào cũng thua, cuối cùng sẽ thắng."
Ta ngẩng đầu.
"Thắng thua quan trọng."
"Chân tâm mới là quan trọng nhất."
Thua Tạ Phương Nhiễm chuyện gì to tát.
Nếu Hạ Kỳ Hành từng rung động.
Chưa từng với rằng hiểu , hiểu nỗi khổ của .
Thì cũng sẵn lòng nắm giữ một chút áy náy đó của .
Tiếp tục vị Quý phi kim tôn ngọc quý của .
Lặng lẽ đợi đến lúc xoay chuyển tình thế.
bây giờ thì nữa .
Nhìn thấy mặt , thấy giọng của , cùng bốn mắt .
Ta chỉ thấy buồn nôn, vị chua từ trong dày trào ngược lên tận cổ.
Thái hậu thở dài.
"Nếu ngươi quyết chí, Ai gia sẵn lòng giúp ngươi."
"Mau dậy , đứa trẻ ngoan. Nửa đời , khổ cho ngươi ."
Khi dậy, lén lau khô nước mắt.
Vừa rời khỏi cung Thái hậu, Hạ Kỳ Hành sai mời tới.
Trên mặt giấu nổi vẻ vui mừng, chia sẻ tin vui với .
Tạ Phương Nhiễm tựa lòng , đôi mắt cong cong, hai má đỏ hồng.
"Ái phi, Hoàng hậu hỉ sự."
"Trẫm sắp cha, nàng sắp di mẫu ."
"Hoàng hậu , cái t.h.a.i của nàng , chỉ yên tâm giao cho chị em trong nhà, chỉ yên tâm giao cho nàng thôi."
Chàng dường như quên mất cuộc tranh cãi của chúng .
Cũng nhớ đến những xích mích giữa và Tạ Phương Nhiễm.
Ta thẳng mắt Tạ Phương Nhiễm từ đằng xa.
Toàn như rơi hầm băng.
Miệng :
"Hoàng hậu nương nương nhất là đừng yên tâm."
"Nếu giao cho chăm sóc, chừng ngày nào đó, sẽ đổ một bát hồng hoa xuống, kết liễu mạng sống của đứa nghiệt chủng đấy!"