Tử Vong Lắc Một Lắc - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-02-09 15:58:24
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ ngoài xem .”
Tiếng bước chân quá chân thực, hơn nữa mấy họ đều thấy, thể nào là giả. Thay vì đó đoán già đoán non, chi bằng tìm hiểu cho rõ ràng.
Uông Bản chạy tới cửa chính, thứ đầu tiên cô thấy là bóng dáng một đứa trẻ đang chạy thang máy. khi cô đuổi tới thang máy thì cửa đóng sầm .
Uông Bản điên cuồng nhấn nút lên xuống, nhưng chiếc thang máy cuối cùng vẫn cứ thẳng lên tầng mười hai, hề dừng lấy một chút.
Chuyện thật khoa học!
Đợi tới khi thang máy lên tới tầng mười hai, nó mới bắt đầu từ từ hạ xuống tầng mà Uông Bản đang . Nhìn cánh cửa thang máy mở nữa, Uông Bản lập tức bước .
Lúc nhóm Sở Bá Vương cũng đuổi kịp ngoài.
Tần Quảng Thâm cũng thấy cảnh thang máy lên lên xuống xuống, bèn hỏi: “Người chạy qua chạy lúc nãy lên ?”
Ngũ Học Bình cau mày: “Có con nhà ai ? Sao mà vô lễ thế, để dạy cho nó một bài học.” Nghĩ tới việc dọa cho một trận vô cớ, Ngũ Học Bình thấy bực . Cậu xắn tay áo định chạy thang máy lên tầng mười hai, nhưng đặt chân bước thì Uông Bản nắm lấy cánh tay.
Trực giác thứ sáu của Uông Bản mách bảo cô rằng nhất nên .
Ngũ Học Bình khuôn mặt xinh xắn của Uông Bản, lời định liền nuốt ngược trở . Đối diện với một đại mỹ nhân, thực sự nỡ buông lời mắng mỏ.
Ngũ Học Bình gượng gạo gãi gãi mặt, trong lòng hối hận vì quá xung động mặt Uông Bản, khiến hình tượng của giảm sút nghiêm trọng.
Uông Bản giải thích với : “ thấy một bé gái lên tầng mười hai, chắc là hàng xóm đối diện của chúng , trẻ con ham chơi thôi, chuyện gì .”
Ngũ Học Bình trịnh trọng gật đầu: “ thế!”
Dương Tiểu Muội đảo mắt một cái, Ngũ Học Bình là ngay đang nịnh bợ. Dù cô cũng gì để so sánh với Uông Bản, nhưng góc nghiêng của Uông Bản khi đang nghiêm túc chuyện, trong lòng Dương Tiểu Muội vẫn cảm thấy bí bách.
“Sao các ở đây?”
Ngay khi định về phòng 020, giọng thô lỗ của Trần Bưu đột nhiên vang lên từ phía .
Uông Bản đầu , liền thấy Trần Bưu đang xách chiếc áo vest, khuôn mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn và chán ghét bọn họ. Trần Bưu ngay cửa phòng 020, rõ ràng là từ trong nhà .
Uông Bản khẽ nhíu mày.
Lối duy nhất của chung cư Bình An chỉ hai chiếc thang máy ở phía họ, tới phòng 020 rời khỏi đó đều ngang qua đây. Hơn nữa lúc nãy nhóm Uông Bản dạo một vòng trong phòng 020, ngoại trừ bức tượng của Trần Bưu thì căn bản hề thấy chính Trần Bưu cả. Thế mà bây giờ Trần Bưu xuất hiện như thể bước từ phòng 020, trong khi họ đang chặn lối duy nhất.
Vậy thì vấn đề đặt là lúc nãy Trần Bưu trốn ở ? Sao đột ngột xuất hiện như ?
Khả năng duy nhất là Trần Bưu ở trong căn phòng 019 bên cạnh, nhưng phòng 019 là nơi hai chị em Lý Giai Giai và Lý Giai Dao sinh sống. Trần Bưu là đàn ông trưởng thành, nam nữ cách, thể nào ở chung một chỗ suốt hai tiếng đồng hồ.
Sở Bá Vương hỏi thẳng: “Ông vẫn luôn ở trong phòng 020 ?”
Trần Bưu họ bằng ánh mắt như kẻ ngốc: “Thì ? còn báo cáo với các ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-vong-lac-mot-lac/chuong-10.html.]
“Vậy thì cần.” Sở Bá Vương đầy ẩn ý, “Dù mạng là của ông, ông tự hại thế nào thì khác cũng quản .”
Trần Bưu hồ nghi lườm Sở Bá Vương, coi đối phương là kẻ tâm thần, cuối cùng lầm bầm c.h.ử.i rủa: “ là bệnh.”
Uông Bản lạnh mặt hỏi: “Ông gì trong phòng 020?”
“Tại …” Trần Bưu mất kiên nhẫn hếch cằm lên, nhưng khi chạm ánh mắt của Sở Bá Vương, thu nụ môi, thì lưỡi gã như thắt . Gã khựng một chút mới miễn cưỡng đáp: “… cho cô .”
Tần Quảng Thâm dù tính tình đến cũng Trần Bưu bào mòn sạch sẽ. Giọng vẫn bình thản, nhưng khiến cảm thấy bất an như cơn giông sắp kéo tới: “Lúc nãy chúng cũng ở trong phòng 020, nhưng thấy ông. Trần Bưu, bây giờ đều là châu chấu buộc chung một sợi dây, ông hết đến khác lừa dối chúng , thực sự thú vị ?”
“Cái gì mà hết đến khác?” Trần Bưu lạnh, “ lừa các lúc nào? Có đ.á.n.h ? Được thôi, sợ các chắc?”
Ngũ Học Bình căm phẫn : “Vậy rốt cuộc ông ở trong phòng 020? Lúc đầu chúng cũng tưởng ông ở bên trong, nhưng xoay xở trong đó nửa ngày trời đến một bóng cũng chẳng thấy. Hơn nữa trong phòng đó còn tượng điêu khắc của ông. Ông quen chủ căn nhà , cũng chuyện về chung cư Bình An, mà lúc ở sảnh còn giả vờ như gì cả! Có ông cách rời khỏi chung cư Bình An nên định lén lút trốn một ?”
“Xằng bậy!” Trần Bưu càng càng đỏ mặt, rõ ràng là thẹn quá hóa giận, “ vẫn luôn ở trong căn phòng đó, từng rời !”
Ngũ Học Bình còn định chất vấn thêm, nhưng Uông Bản ngăn . Cô bình tĩnh Trần Bưu: “Ông ông vẫn luôn ở trong phòng? Vậy ông ở chỗ nào trong phòng, đang gì? Tại rời ?”
“Cô tưởng rời chắc?” Trần Bưu nhổ một bãi nước bọt xuống huyền quan phòng 020, “Cái đôi vợ chồng đó đúng là vấn đề, cứ bắt đ.á.n.h cờ với họ, thắng thì cho . Mẹ kiếp, chồng của đàn bà đó ăn gì mà lớn, sức lực còn hơn cả , thì cứng như đá, đ.ấ.m lão khi còn tự khổ .”
Uông Bản gã với vẻ mặt quái dị: “Trong phòng 020 một đôi vợ chồng sinh sống?”
Trần Bưu cũng Uông Bản với vẻ mặt kém phần kỳ quái: “Đôi vợ chồng đó thì vấn đề gì?”
Uông Bản trả lời, tiếp tục hỏi: “Ông còn đ.á.n.h cờ với họ nữa?”
Trần Bưu : “ lừa các , đôi vợ chồng đó ai cũng là cao thủ đ.á.n.h cờ, nó chứ chẳng thắng nổi ván nào!”
“Đánh cờ tướng?”
“Sao cô ?”
Uông Bản im lặng.
Cơ thể Dương Tiểu Muội bắt đầu run rẩy ngừng, ngay cả Ngũ Học Bình cũng lộ rõ vẻ sợ hãi.
Trần Bưu thấy khó hiểu, họ chằm chằm bằng ánh mắt phức tạp đầy nghi ngờ và dò xét, tính nóng nảy của gã sắp bộc phát.
“Rốt cuộc các ý gì?” Trần Bưu trợn tròn mắt, hai tay khoanh n.g.ự.c, dáng vẻ như thể nếu Uông Bản đưa một câu trả lời thỏa đáng thì gã nhất định sẽ bỏ qua.
Rất lâu , Uông Bản mới thở phào một , : “Chúng thực sự một vòng trong phòng 020, thấy ông. Trái … ở phòng ngủ đầu tiên, chúng thấy hai bức tượng điêu khắc.”
Tượng gì? Trần Bưu ngoáy ngoáy tai, hiểu Uông Bản đang cái gì.
Uông Bản liếc gã, tiếp tục : “Hai bức tượng đó, một bức mang dáng vẻ của một đàn ông hai ba mươi tuổi, tóc đầu đinh, mặc đồ ngủ kẻ sọc. nhớ tay đó còn đeo một chiếc nhẫn cưới.”
Nói tới đây, Trần Bưu lộ vẻ suy tư, sắc mặt dần trở nên khó coi, dường như nghĩ điều gì đó.
Uông Bản coi như thấy biểu cảm của gã, tiếp tục : “Bức tượng còn cũng là nam giới, xét về diện mạo và vóc dáng thì giống hệt ông, Trần Bưu.”