Sau khi định ngày tổ chức lễ ăn hỏi lớn cho Xuân Lan, Hà thị bắt tay chuẩn gấp rút. Bà cho Xuân Lan đụng việc gì khác mà chỉ giục nàng mau ch.óng thêu hỷ phục. Xuân Liễu chính thức Xuân Lan giúp Hà thị quản lý việc nhà.
Hôm nay Hà thị đến mấy nhà trong thôn trồng nhiều bông để đặt mua bông chăn đệm mới cho Xuân Lan.
Vừa về nhà bao lâu thì thấy mấy kéo đến. Người dẫn đầu là Khải Minh nương t.ử ở cuối bờ sông, nước mắt nước mũi giàn giụa. Đỡ bà là một nhi t.ử và hai nhi tức phụ, mắt ai cũng đỏ hoe. Mấy đứa cháu theo cũng lóc t.h.ả.m thiết.
Phu thê Hà thị cảnh tượng cho hoảng sợ, vội mời họ sân lo lắng hỏi:
"Khải Minh nương t.ử, chuyện gì thế?"
Khải Minh nương t.ử nghẹn ngào nên lời. Nhị nhi t.ử của bà thấy Hà thị liền quỳ sụp xuống, hai mắt đỏ ngầu:
"Thẩm, thẩm cứu đại ca cháu với!"
Hà thị càng hoảng hốt vội kéo dậy:
"Ngươi lên , chuyện gì từ từ ."
Lý Vi thấy tình hình bèn một câu "Con gọi cha về" chạy vụt ao cá.
Hà thị kéo dậy nhưng chịu, bà nghiêm mặt :
"Đều là hàng xóm láng giềng, chuyện gì giúp chúng nhất định sẽ giúp. Ngươi cứ quỳ thế dị nghị thẩm đấy."
Lúc mới miễn cưỡng dậy.
Hà thị dìu Khải Minh nương t.ử nhà chính:
"Có chuyện gì tẩu cứ rõ ràng mới đường mà tính chứ. Đại tiểu t.ử rốt cuộc ?"
Mọi nhà chính, Hà thị khuyên giải một hồi, nhị nhi t.ử nhà Khải Minh mới kể đầu đuôi sự việc. Hóa là vụ thu hoạch nộp thuế lương thực trấn, tên Trương địa bảo mới nhậm chức cùng nha dịch huyện xuống thu thuế đong đấu quá quắt (cố tình đá đấu đong lương thực cho vơi bớt hoặc nén c.h.ặ.t hơn để thu nhiều hơn - một hình thức tham nhũng).Đại ca đổ thêm hai lương thực đều bọn chúng gạt bắt đổ thêm nữa. Lương thực vương vãi chân đấu ước chừng hai đấu đều là của nhà nộp thêm. Đại ca chịu đổ thêm nữa xảy xô xát với bọn chúng. Giờ đại ca nhốt ở nhà Trương địa bảo, đợi thu xong thuế sẽ giải lên huyện định tội chống đối nộp thuế.
Hà thị xong sợ tái mặt:
"Ôi chao, tẩu t.ử, chuyện chúng mà giúp ?"
Khải Minh nương t.ử òa lên. Nhị nhi t.ử của bà định quỳ xuống, đại nhi tức và ba đứa trẻ cũng chực quỳ theo.
Lúc Lý Hải Hâm vội vã chạy về thì nhà chính đang lóc ầm ĩ.
Hà thị thấy ông về thì thở phào nhẹ nhõm kể vắn tắt sự tình. Lý Hải Hâm nhíu mày. Nhà tuy hai đỗ cử nhân nhưng Hà Văn Hiên ở tận Cửu Sơn xa xôi với tới , Triệu Thạch Đầu cũng đang ở châu phủ hơn nữa chỉ công danh chứ chức quan. Nhất thời ông cũng nghĩ cách gì xin tha cho .
Nhị nhi t.ử nhà Khải Minh lau nước mắt oán hận:
"Đều tại tên Trương địa bảo bày mưu tính kế. Năm nay nha dịch thu lương vẫn là mấy năm ngoái, nếu tại thì việc đong đấu đến nỗi quá quắt thế . Nhiều nộp thuế cũng bất mãn lắm."
Lý Hải Hâm thở dài. Việc đong đấu ăn bớt năm nào chẳng chỉ là ít nhiều thôi. Gặp quan , địa bảo thì nộp dôi nửa đấu một thạch còn gặp bọn tham lam như hôm nay thì một thạch mất thêm hai ba đấu là chuyện thường.
Số lương thực nộp thêm danh nghĩa là để bù hao hụt trong quá trình vận chuyển nhưng dân đen ai chẳng thực đều bọn quan chấm mút chia chác hết.
Tức thì tức thật nhưng xưa nay vẫn thế dân làng cũng quen .
Ở trấn , thể chuyện với Trương địa bảo chắc chỉ nhà Võ chưởng quầy. Lần thấy Võ Duệ xô xát với đám thiếu niên thu phí sạp vẻ Trương địa bảo cũng nể mặt Võ chưởng quầy vài phần.
Nghĩ đến đây ông Hà thị cả nhà già trẻ đang lóc t.h.ả.m thiết.
Im lặng một lát ông mới bàn với Hà thị:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-sac-dien-vien/chuong-97-1-rac-roi-thu-thue-luong-1.html.]
"Hay là nhờ Võ chưởng quầy giúp?"
Hà thị khổ. Đi nhờ vả thì nợ cái ân tình mà giúp thì chẳng lẽ trơ mắt làng gặp nạn?
Hà thị cân nhắc một hồi gật đầu với Khải Minh nương t.ử:
"Nhà bảo Võ chưởng quầy là hộ giàu lâu đời trấn, mấy năm buôn bán qua nhưng mấy năm nay cũng ít liên lạc. Đi nhờ chắc chỉ cố hết sức thôi."
Gia đình Khải Minh nương t.ử rối rít cảm ơn, bắt mấy đứa nhỏ dập đầu lạy tạ phu thê Hà thị. Hai vội vàng đỡ chúng dậy.
Đã nhận lời, Lý Hải Hâm cũng chần chừ lập tức thắng xe bò bảo Hà thị lấy hai quan tiền gọi nhị nhi t.ử nhà Khải Minh lên xe cùng .
Họ , Hà thị khuyên những còn :
"Tẩu và bọn trẻ về , lát nữa nhà về sẽ bảo đứa nhỏ sang báo tin."
Mấy Khải Minh nương t.ử lóc cảm tạ một hồi về. Phu thê Lý lão tam hôm nay thăm họ hàng về tới nơi thấy cảnh vội hỏi thăm, chuyện thì Lý lão tam hừ một tiếng.
Vương Hỉ Mai lườm trượng phu:
"Hôm nộp thuế nếu sống c.h.ế.t lôi thì hôm nay đến lượt sang lóc phiền đại tẩu đấy."
Hà thị vội hỏi nguyên do thì Lý lão tam nộp thuế cũng bọn chúng đong điêu, tức khí định xông lên lý luận nhưng Vương Hỉ Mai ngăn .
Mấy năm nay nhà bận rộn, vụ thu thuế lúa mạch mùa hè Lý Hải Hâm thường cân đủ nhờ Lý lão tam nộp hộ.
Nghe Vương Hỉ Mai , Hà thị trách:
"Phải nộp thêm các về tiếng nào?"
Vương Hỉ Mai xòa:
"Ôi dào, mấy đấu lương thực đáng gì, mấy năm nay bọn nợ tẩu bao nhiêu ."
Hà thị chịu nhất quyết đòi cân lương thực trả , Vương Hỉ Mai đành giả vờ giận dỗi mới thôi.
Lý Hải Hâm đưa nhị nhi t.ử nhà Khải Minh hộc tốc lên trấn, đến tiệm tạp hóa của Võ chưởng quầy thì ông ở đó.
Lý Hải Hâm bèn chuyển hướng sang tiệm lương thực Võ Ký. Vừa khéo Nhị Trụ đang ở đó, thấy ông thì mừng rỡ:
"Lý đại bá, đến đây?"
Lý Hải Hâm khách sáo vài câu kể vắn tắt sự tình. Nhị Trụ cùng ông, ngẫm nghĩ một chút :
"Lý đại bá, để cháu về phủ bẩm báo với chưởng quầy một tiếng?"
Lý Hải Hâm nghĩ ngợi :
"Ta cùng ngươi. Nhờ vả thì thể để Võ chưởng quầy đến gặp ."
Nhị Trụ gật đầu dặn dò trong tiệm vài câu leo lên xe bò cùng Lý Hải Hâm. Lý Hải Hâm thấy phong thái của khác hẳn thì hỏi:
"Nhị Trụ giờ là quản sự tiệm lương thực hả?"
Nhị Trụ hề hề:
"Không , bên còn đại chưởng quầy và nhị chưởng quầy nữa."
"Thế cũng là tam quản sự còn gì?"
Lý Hải Hâm .