Tú Sắc Điền Viên - Chương 82.1: Tâm tư thiếu niên (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-24 08:18:53
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lại một mùa xuân mới đến. Một trận tuyết lớn kéo dài ba ngày phủ trắng xóa cả đất trời. Hôm nay tuyết ngừng, Lý Hải Hâm cùng Xuân Lan và mấy quét tuyết mái chuồng gà và chuồng thỏ.

Trụ T.ử nghỉ đông về nhà cũng sang Lý gia chơi. Hắn mặc chiếc áo bông mới may bằng vải bông mịn màu xanh nhạt, chân đôi ủng da lửng màu đen. So với hồi mới lên Nghi Dương công nửa năm thì như lột xác thành khác, ngay cả lời ăn tiếng và cử chỉ cũng chững chạc hơn vài phần.

Lý Vi đang trong tây phòng và Đồng Vĩnh Niên kể chuyện ở chỗ thì bỗng tiếng Đại Sơn từ ngoài sân vọng , giọng phần gấp gáp:

"Niên ca nhi... Niên ca nhi..."

Mọi ngừng chuyện, đồng loạt đầu cửa tây phòng.

"Lê... Lê Hoa và Trụ T.ử cũng ở đây ?"

Đại Sơn bước nhanh phòng, mang theo một luồng gió lạnh và bông tuyết trắng xóa. Thấy trong phòng ba thì sững một chút, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng cố nặn một nụ gượng gạo, thở hổn hển :

"Cái đó... ... tìm Niên ca nhi chút việc."

Lý Vi nhướn mày. Trời tuyết lớn thế việc gì gấp gáp ?

Trụ T.ử hì hì dậy đón:

"Ta ngang qua nhà ngươi định rủ chơi mà nương ngươi bảo nhà. Chạy thế?"

Đại Sơn dậm chân cho tuyết rơi bớt, phủi áo bước :

"Cái đó... nhị thúc về, sang sân nãi nãi chơi một lát."

Vừa Đại Sơn liếc trộm Lý Vi mấy . Lý Vi thầm bĩu môi, bộ dạng của Đại Sơn chắc chắn là chuyện gì cho nàng . Nàng bèn dậy:

"Các cứ chuyện , phiền nữa."

Nói nàng khỏi tây phòng.

Đại Sơn thò đầu theo, thấy nàng nhà chính mới xuống.

Trụ T.ử thấy lén lút như thì ngạc nhiên:

"Có chuyện gì mà thần bí thế, còn sợ thấy?"

Đại Sơn nhíu mày rậm, đuổi khéo:

"Sắp trưa , ngươi về nhà ăn cơm ?"

Trụ T.ử hề hề:

"Hôm nay ăn cơm ở nhà Lý bá mẫu. Lúc với nương ."

Đại Sơn nhíu mày cầm chén Đồng Vĩnh Niên đưa cho, xoay xoay trong tay nhưng uống.

Trụ T.ử thấy càng tò mò hơn:

"Có chuyện gì khó ? Cứ ấp a ấp úng như tiểu nương t.ử thế?"

Hắn đảo mắt, ghé sát Đại Sơn gian:

"Ngươi... là để ý cô nương nhà nào chứ?"

Trụ T.ử dứt lời thì mặt Đại Sơn đỏ bừng lên.

Trụ T.ử mấy năm nay tiếp xúc đủ hạng , những câu đùa cợt kiểu quen tai. Hắn vốn chỉ định trêu đùa một chút ai ngờ thấy phản ứng của Đại Sơn như thì chính cũng ngẩn . Quay sang Đồng Vĩnh Niên thấy chén đưa lên miệng cũng khựng giữa chừng.

Trụ T.ử khỏi nhíu mày đẩy vai Đại Sơn:

"Hai tháng nữa là thi , giờ ngươi còn tơ tưởng cái gì? Để cha ngươi thì lột da ngươi đấy."

Đại Sơn chỉ cúi đầu .

Trụ T.ử đảo mắt xuống ghế, bưng chén lên uống một ngụm cố ý khích tướng:

"Kể thì hồi học ngươi học cũng chẳng bằng , còn chẳng thi, ngươi học hành t.ử tế thì cũng chắc đỗ."

Đại Sơn vẫn im lặng như cũ, cũng chẳng uống, cũng chẳng thèm để ý lời Trụ T.ử .

Trụ T.ử hết cách, sang hỏi Đồng Vĩnh Niên:

"Niên ca nhi, ngươi đang đến ai ?"

Đồng Vĩnh Niên chằm chằm Đại Sơn chớp mắt, lắc đầu đầy hoang mang.

Trụ T.ử im lặng một lát đột nhiên hì hì sán gần Đại Sơn:

"Muốn chuyện ngươi tìm Đại Võ thúc chứ, tìm Niên ca nhi gì? Định nhờ Niên ca nhi thư tình hộ, chim xanh đưa thư ?"

Đại Sơn ngẩng lên lườm một cái cháy mặt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-sac-dien-vien/chuong-82-1-tam-tu-thieu-nien-1.html.]

"Mới Nghi Dương hơn nửa năm mà ngươi biến chất thế hả?"

Trụ T.ử hề hề, nhấp thêm ngụm :

"Thế mà chưởng quầy chỗ còn chê đủ lanh lợi đấy."

Lúc Đồng Vĩnh Niên mới mở miệng hỏi:

"Đại Sơn, rốt cuộc đến đây việc gì?"

Đại Sơn liếc Trụ Tử. Trụ T.ử lập tức dựa lưng ghế:

"Ta đấy."

Đồng Vĩnh Niên khẽ , cũng dựa ghế:

"Có việc gì thì cứ . Trụ T.ử lắm mồm . Huynh quên hồi chúng học ở thôn Tiền Vương, đ.á.n.h với đám Hạ Liễu thôn mấy trận, đến giờ lớn vẫn ?"

Nhắc đến chuyện cả ba đều bật . Thôn Hạ Liễu mấy tên vô chuyên bắt nạt, trấn lột đồ ăn và tiền bạc của học trò trong trường. Ba Đồng Vĩnh Niên gia cảnh tuy khá giả lắm nhưng nhà yêu thương, tiền tiêu vặt cũng rủng rỉnh hơn chút đỉnh. Mới nhập học bao lâu đám để ý. Chúng chặn đường trấn lột tiền, lúc đầu ba hoảng sợ nên để chúng đắc thủ. Đám nước lấn tới, mấy ngày chặn đường đòi tiền. Đại Sơn tính tình nóng nảy xô xát với chúng. Ba chuẩn gì nên đ.á.n.h hội đồng một trận tơi bời. đó mới phát hiện đám chỉ cái thùng rỗng kêu to dọa là chính.

Ba bàn bạc lén mang "hàng nóng" từ nhà phòng . Còn nhớ lúc đó Trụ T.ử trộm cái chày giặt của nương, Đại Sơn lấy thanh gỗ vuông cha bào dở ở nhà, còn Đồng Vĩnh Niên thì lục trong nhà kho cái xẻng sắt gỉ sét còn lén bờ sông mài cho sắc bén.

Nhớ chuyện cũ, Trụ T.ử vỗ vai Đồng Vĩnh Niên cảm thán:

"Ta với Đại Sơn cầm đồ tuy to xác dọa nhưng bằng cái xẻng của ngươi . Ánh thép loang loáng, múa may vài đường dọa đám ở thôn Hạ Liễu chạy mất dép, ha ha..."

Nghĩ đến cảnh Đồng Vĩnh Niên gầy như que củi cầm cái xẻng cán ngắn khua khoắng dọa mấy tên to con thật sự bất ngờ buồn , Trụ T.ử và Đại Sơn nhịn phá lên.

Đồng Vĩnh Niên cũng :

"Chẳng do hai xúi giục ? Sau đó nương tìm cái xẻng đó mãi..."

Trụ T.ử hề hề:

"Nương cũng tưởng tên trộm nào thất đức lấy mất cái chày giặt quần áo của bà ."

Tiếng lắng xuống, Trụ T.ử hỏi:

"Giờ , rốt cuộc là chuyện gì?"

Đại Sơn im lặng một lát, uống cạn chén hỏi Đồng Vĩnh Niên:

"Cái đó... Niên ca nhi, ... nương bảo, đường cô cô của định mối Xuân Liễu cho nhị nhi t.ử của bà ?"

Đồng Vĩnh Niên và Trụ T.ử nín thở chờ đợi hồi lâu, câu cả hai đều sững sờ.

Trụ T.ử tay run lên sóng ngoài, nhảy dựng lên phủi nước áo lắp bắp hỏi:

"Ngươi... ngươi... ngươi đó là Xuân Liễu á?"

Đại Sơn ngoảnh mặt chỗ khác, giọng ồm ồm:

"Dù thì nhị nhi t.ử nhà đường cô cô của Lê Hoa cũng chẳng gì, xứng với Xuân Liễu!"

Đường cô cô mà Đại Sơn nhắc đến chính là Hải Cúc, đại nữ nhi nhà đại nương và đại bá của Lý Hải Hâm. Nhị nhi t.ử của bà bằng tuổi Đại Sơn, năm nay mười lăm tuổi. Mấy hôm Hải Cúc đến thăm Hà thị đ.á.n.h tiếng kết thông gia.

Hà thị khá ưng ý tướng mạo và gia cảnh của cũng bàn bạc với Đại Võ nương t.ử vài . trong lòng bà vẫn còn chút lấn cấn , đó là Hải Cúc hồi nữ nhi vốn đanh đá, Xuân Liễu tính tình cũng chẳng . Tuy là họ hàng gần thì yên tâm hơn ngoài nhưng chỉ riêng điểm thôi Hà thị cũng lo lắng nên lúc đó nhận lời ngay.

Đại Võ nương t.ử về nhà kể chuyện với trượng phu, vô tình để Đại Sơn thấy.

Hà thị bàn chuyện thường tránh mặt Đồng Vĩnh Niên nên rõ chỉ Lê Hoa lẩm bẩm một , giọng điệu của nàng thì vẻ chuyện khó thành nên cũng để ý. lúc Đại Sơn đột nhiên nhắc đến, bỗng cảm giác kỳ lạ.

Đồng Vĩnh Niên thật thà đáp:

"Có chuyện đó thật. Cụ thể thế nào cũng rõ lắm."

Trụ T.ử hết ngạc nhiên trêu:

"Ngươi cũng thể bảo Đại Võ thẩm sang cầu hôn mà... Với giao tình giữa nương ngươi và Lý bá mẫu, hì hì..."

Đại Sơn nhíu mày rậm gì.

Trụ T.ử ngừng , hỏi:

"Sao thế? Đại Võ thẩm đồng ý ? À đúng , nương bảo nương ngươi định đính hôn cho ngươi với biểu tỷ bên nhà đường cô cô ngươi mà?"

Đại Sơn lắc đầu:

"Vụ đó nương từ chối thẳng thừng ."

Lúc tâm trí Đồng Vĩnh Niên bay nơi khác. Cảm giác kỳ lạ nãy càng nghĩ càng thấy mãnh liệt rối rắm như tơ vò.

Trụ T.ử và Đại Sơn đang chuyện gì đó bên cạnh.

Đồng Vĩnh Niên cau mày cố gắng gỡ rối mớ bòng bong trong lòng.

Loading...