Tú Sắc Điền Viên - Chương 70.1: Mất trộm (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-22 20:24:11
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quyết định thuê , Hà thị nghĩ ngay đến ngũ của Ngân Sinh. Nam t.ử thật thà chịu khó, tướng mạo vạm vỡ khỏe mạnh, giúp việc nặng thì gì bằng. Ngoài bà còn nghĩ đến hai thẩm nương ở cuối bờ sông đều mới ngoài bốn mươi, trong nhà con cái bận bịu, việc nhanh nhẹn.

Bàn với Lý Hải Hâm cũng đồng ý. Hà thị bèn tranh thủ lúc chập tối nấu cơm xong đến mấy nhà đó đ.á.n.h tiếng.

Mỗi một ngày tám đồng tiền lớn bao cơm, sớm về muộn, lúc nào hết việc thì thanh toán tiền.

Hai phụ nhân vốn nổi tiếng sạch sẽ gọn gàng, cả ngày cũng chỉ ở nhà giày đồ thủ công lặt vặt hoặc là lê la chuyện trò đầu làng cuối xóm. Nghe tiền kiếm, tự nhiên họ sẽ từ chối mà vui vẻ nhận lời. Cha nương Ngân Sinh thì càng cảm kích vô cùng.

Sáng sớm hôm ăn xong bữa sáng, hai phụ nhân đến việc. Hà thị mời họ một lát, bảo Đại Võ nương t.ử dẫn họ cho gà ăn.

Đại Võ nương t.ử ban đầu thấy gà nhà Hà thị đẻ nhiều trứng bèn sang thỉnh giáo bí quyết. Hà thị giấu diếm Lê Hoa cố ý nuôi giun đất cho gà ăn. Đại Võ nương t.ử liền động não, nếu hỏi cách nuôi giun đất thì miễn cưỡng , về nuôi cũng chắc thành. Hơn nữa tính bà cũng giống Hà thị, soi mói quá sâu chuyện nhà khác.

Về nhà nghĩ nghĩ , bà nghĩ một cách đó là đề nghị góp gà nuôi chung với nhà Hà thị. Bà góp cám và nhân lực còn chỉ quản việc thu trứng. Hà thị mắng bà khôn lỏi nhưng cũng đồng ý.

Thế là hơn một năm nay, Đại Võ nương t.ử gần như trở thành thành viên chính thức của Lý gia, còn chăm chỉ hơn cả thuê. Những lúc rảnh rỗi việc chuồng gà, bà mang đế giày sang nhà Hà thị chuyện trò.

Chẳng bao lâu Ngân Sinh dẫn ngũ nhà sang. Đầu tiên là cảm ơn rối rít để Lý lão tam dẫn dọn phân chuồng thỏ.

Người bên , Hứa thị dẫn Xuân Phong tới. Vừa sân oang oang:

"Đại tẩu , nhà bác thuê gọi Xuân Phong nhà em tới thế?"

Xuân Phong là nam nhi mười bốn tuổi, tướng mạo đậm chất Lý gia. Dáng cao ráo, da đen, chỉ khuôn mặt là giống Hứa thị đặc biệt là đôi mắt tam giác liếc xéo khiến thấy thiện cảm.

Hứa thị xong, cũng lành:

"Đại bá nương, việc nhà bá nương con cũng nên để con giúp nhé!"

Lý Vi ném củ măng đang bóc dở xuống lén lườm hai nương con một cái. Muốn giúp sớm, cứ đợi đến lúc nhà nàng bỏ tiền thuê mới hớt hải chạy sang. Nàng tức tối chạy đông phòng.

Gian phòng hướng nam vốn là chỗ ngủ của Đồng Vĩnh Niên, giờ dùng kho chứa. Bên trong xếp năm sáu cái vại bụng to đựng nước cốt măng muối tích trữ mấy năm nay.

Lúc Lý Vi , Xuân Hạnh đang qua cửa sổ ngoài hừ mũi :

"Da mặt nhị thẩm bằng gì mà dày hơn thường đến năm sáu lớp."

Lý Vi thầm nghĩ, chỉ năm sáu lớp mà so với tường đồng vách sắt chứ. Xuân Liễu kiểm tra mấy cái vại xong, vén rèm ngoài:

"Ta đòi quan tiền bà vay năm ngoái đây."

Xuân Lan đầu nhẹ một cái gì.

Lý Vi thu hết nụ của Nhị tỷ mắt thầm khen ngợi. Nếu Đại tỷ ví như đóa sen xanh trong nước biếc thì Nhị tỷ quả thật là đóa lan nơi hang cùng ngõ hẻm, phần lớn thời gian đều yên tĩnh tự tại khiến nàng tự thấy bằng.

Nếu đại tỷ và nhị tỷ là đại diện cho phái dịu dàng, thì tam tỷ Xuân Liễu cùng tứ tỷ Xuân Hạnh và nàng chính là điển hình của phái mạnh mẽ còn gọi là phái đanh đá. Nàng vốn định đanh đá thế nhưng tam tỷ Xuân Liễu ngày ba bữa ấn trán mắng là hiền như Bồ Tát đất, kết quả là nàng bất tri bất giác trở nên đanh đá theo...

nàng thế với Xuân Liễu, Xuân Liễu đến chảy nước mắt, lôi hết chuyện hồi bé của nàng kể một lượt để chứng minh bản tính nàng vốn đanh đá sẵn .

Đang mải nghĩ ngợi thì trong sân vang lên tiếng Xuân Liễu:

"Nhị thẩm, thẩm đến thật đúng lúc. Hôm tiểu cữu của cháu nhắn về bảo bên đó đang cần tiền lo liệu công việc. Mấy năm nay thẩm vay nhà cháu tổng cộng một quan bảy trăm ba mươi đồng , bao giờ thẩm mới trả đây?"

Hứa thị lập tức kêu lên:

, con bé Xuân Liễu , ai dạy ngươi chuyện với lớn như thế hả? Cha nương nươi còn lên tiếng đấy."

Hà thị lúc mới ngẩng đầu lên :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-sac-dien-vien/chuong-70-1-mat-trom-1.html.]

"Nương Xuân Phong , Xuân Liễu sai . Văn Hiên nhắn tin về bảo cơ hội cần lo lót chút đỉnh. Thẩm cũng đấy, nó khó khăn lắm mới bổ nhiệm thì nẫng tay . Lần cũng thể để lỡ nữa."

Hứa thị gượng gạo, xổm xuống giúp bóc vỏ măng:

"Đại tẩu, tẩu cũng mấy năm nay mùa màng nhà thất bát, thằng Xuân Lâm học, Xuân Phong thì sắp đến tuổi thành ..."

Hà thị trong lòng bực bội. Năm ngoái Hứa thị lóc sang vay tiền, bảo ngoại tổ mẫu của Xuân Phong mắc bệnh cấp tính, hai bên nhà ngoại đùn đẩy chịu chữa trị cứ thế thì bà cụ c.h.ế.t mất.

Lý Hải Hâm và Hà thị vội đ.á.n.h xe bò cùng Hứa thị sang nhà ngoại của Xuân Phong. Đến nơi thấy quả đúng như , bà cụ thương hàn, ban đầu kéo dài chữa, lúc họ đến thì sắc mặt vàng vọt thở ngắn, thở dốc hồng hộc.

Người bệnh thật nên tiền chẳng lẽ cho vay? Thế là Lý Hải Hâm đưa cho họ một quan năm trăm văn tiền bảo mau chữa bệnh.

Sau đó Hứa thị tuy sang cảm ơn hai nhưng việc đồng áng nhà cửa bận tối mắt tối mũi nhưng phu thê bà tuyệt nhiên sang giúp lấy một tay. Số tiền đó mà bố thí cho lạ thì còn ơn đáp nghĩa một hồi.

Hà thị phủi quần áo dậy nhàn nhạt :

"Xuân Phong thành là việc lớn nhưng tiền đồ của tiểu cữu Lê Hoa còn lớn hơn. Số tiền định là Tết sẽ cần dùng, thẩm liệu mà chuẩn . Hơn nữa túng thiếu thì bảo thằng Xuân Phong tìm việc gì mà kiếm thêm đỡ đần gia đình."

lúc Lý Hải Hâm từ ngoài . Mắt Hứa thị sáng lên, thèm để ý lời Hà thị nữa mà vội dậy đon đả gọi đại ca, Xuân Phong cũng hùa theo chào đại bá.

Lý Hải Hâm đáp lời hỏi Xuân Phong đến việc gì, sách học nữa thì định học nghề gì ?

Hứa thị vội :

"Nó , đại ca cần thuê cứ nằng nặc đòi sang giúp. Đại ca, ngươi xem, nhà thêm nhiều vại măng thế cũng đang thiếu , để Xuân Phong giúp mấy ngày nhé."

Lý Vi trong phòng thấy cha thì hỏng chuyện . Quả nhiên Lý Hải Hâm cân nhắc một chút, sang Hà thị gật đầu đồng ý:

"Được, Xuân Phong cũng lớn , thể cứ chạy chơi suốt ngày . Giúp cha nương kiếm chút tiền mới là chính sự."

Xuân Phong vội gật đầu tìm cái xẻng trong sân:

"Vậy con dọn chuồng thỏ với Tiểu Lục T.ử đây."

Lý Hải Hâm gật đầu.

Vương Hỉ Mai thấy đại ca nhận lời, sắc mặt đại tẩu lắm thì vội vỗ vai tiểu Xuân Minh đang nghịch vỏ măng bên cạnh:

"Xuân Minh, về nhà lấy kẹo nhị di cho hôm qua sang mời Lê Hoa tỷ ăn con."

Tiểu Xuân Minh ngẩng đầu, mở to đôi mắt tròn xoe chổng m.ô.n.g dậy chạy tót về nhà.

Hà thị thở dài gì nữa.

Hứa thị thấy Lý Hải Hâm đồng ý cho Xuân Phong thuê thì cũng ngoan ngoãn ở giúp việc cả buổi sáng. Đợi bà về , Vương Hỉ Mai mới an ủi Hà thị:

"Đại tẩu đừng giận. Tính đại ca thế nào tẩu còn lạ gì. Đối với đám tiểu bối ruột thịt trong nhà bao giờ cũng thương. Đại ca cũng là sợ bất hòa để ngoài chê thôi."

Hà thị xua tay:

"Thôi bỏ , nhắc chuyện nữa. Có bận cũng chỉ bận hai tháng thôi."

Vương Hỉ Mai cũng bảo đáng để giận dỗi.

Sau bữa tối cả nhà tắm rửa nghỉ ngơi, Lý Hải Hâm xin Hà thị:

"Nương nó đừng giận nữa. Dù cũng là đại bá của nó, nhà lão nhị thì thế , đám hài t.ử còn cả quãng đời dài phía , nếu Xuân Phong hiểu chuyện tiền đồ thì cũng mừng chứ ?"

Hà thị lưng :

"Ta mừng cái gì? Xuân Phong, Xuân Lâm hai đứa nhà lão nhị dạy dỗ chúng như kẻ thù , liệu sửa đổi thật ?"

Loading...