Tú Sắc Điền Viên - Chương 144.2: Võ Duệ và Xuân Hạnh (2)
Cập nhật lúc: 2026-05-05 15:57:06
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xuân Hạnh trừng mắt:
“Mười ba tuổi thì tích sự gì? Cứ quyết định thế , giêng mua thêm hai nha đầu tháo vát giúp quản lý trang trại. Thanh Miêu vẫn hầu hạ bên cạnh .”
Thanh Miêu thấy hài lòng với sự sắp xếp của Xuân Hạnh liền thở phào nhẹ nhõm, tươi múc canh cho hai .
Lý Vi cũng . Xưa nay ai nắm quyền tài chính đó tiếng . Sự sắp xếp của Xuân Hạnh cần cha nương bỏ tiền nên chẳng cần bàn bạc gì cả.
Nói chuyện với Xuân Hạnh, nàng nhớ đến mảnh đất hoang nàng từng tìm hiểu. Nhờ các tỷ phu hỏi giúp cuối cùng Võ Duệ phát hiện một mảnh đất hoang giữa trấn Lâm Tuyền và huyện Nghi Dương, là một bãi cát lớn. Cát đến mức nào thì nàng xem, Võ Duệ tả thì chỉ cỏ khô gần đó nguồn nước .
Ngoài nương Ngô Húc bảo phía bắc thôn bà cũng một bãi cỏ hoang lớn, vì hoang vu quá nên bao năm nay chẳng ai khai khẩn, thi thoảng ai xây sân cần đất thì đó chở vài xe. Đất đai gồ ghề lồi lõm bằng phẳng.
Hai mảnh đất đợi xuân nàng sẽ xem, lúc tiếp quản việc trang trại từ tay cha nàng cũng tiện cho việc quyết định và sắp xếp công việc kịp thời.
Ăn trưa xong, ngoài dự đoán Võ Duệ say. Xuân Hạnh bất mãn cằn nhằn Ngô Húc và Chu Liêm vài câu dìu phòng khách nghỉ ngơi.
Ngô Húc và Chu Liêm giận, bảo Xuân Hạnh:
“Nghe cha rể mới đến nhà ai là say cả.”
Võ Duệ mặt đỏ bừng mắt ướt át, hề hề với hai , theo lời Xuân Hạnh là trông ngốc nghếch tả nổi.
Phòng khách ở đông sương phòng tiền viện. Võ Duệ đến cửa nguyệt môn thông hậu viện thì bước chân loạng choạng rẽ trong. Xuân Hạnh đỡ nổi, lảo đảo theo cửa nguyệt môn, trừng mắt :
"Không nghỉ cho khỏe, đấy?"
Võ Duệ nghiêng đầu sang, trong cơn say mơ màng ngửi thấy mùi hương thoang thoảng. Khuôn mặt trắng sứ của Xuân Hạnh với đôi mày lá liễu cong cong, đôi mắt hạnh đen láy, chiếc mũi thanh tú hiện mắt. Tuy giọng điệu nàng nhưng mặt vẻ gì là giận dữ, khóe môi cong lên cùng ánh mắt thoáng chút lo lắng.
Võ Duệ bất giác đưa tay phủ lên bàn tay ngọc ngà đang đỡ cánh tay :
"... Xuân Hạnh..."
Xuân Hạnh ngẩng đầu, chạm ánh mắt mấy tỉnh táo nhưng nồng nàn che giấu của thì mặt liền đỏ bừng, dìu tiếp miệng lầm bầm:
"Huynh chỉ giỏi mất mặt."
Đồng thời nàng cũng chịu thua kém nhéo mạnh tay Võ Duệ một cái. Võ Duệ đau nhăn nhó đôi lông mày rậm nhưng bàn tay vẫn rời khỏi tay Xuân Hạnh. Xuân Hạnh nản lòng:
"Ta cũng điên mới chấp nhặt với kẻ say rượu."
Xuân Hạnh dìu phòng . Cúc Hương và Lan Hương ở tiền viện thấy cô gia rẽ cửa nguyệt môn thì ngay là khuê phòng tứ tiểu thư, vội bưng canh giải rượu từ sảnh ngoài hậu viện.
Hà thị bóng hai khuất cửa nguyệt môn, há miệng định gì đó nhưng cuối cùng thôi.
Ngô Húc và Chu Liêm ho nhẹ một tiếng tìm cớ sảnh.
Lý Vi lén lè lưỡi chuồn về hậu viện.
Xuân Hạnh bón cho Võ Duệ uống canh giải rượu xong thì đẩy :
"Vào phòng trong một lát ."
Võ Duệ nhúc nhích. Xuân Hạnh đến đỡ , dọa:
"Huynh thì phòng khách mà ngủ!"
Võ Duệ lúc mới lảo đảo dậy để Xuân Hạnh dìu phòng trong.
Xuân Hạnh vốn thích nghịch phấn son nên trong phòng luôn thoang thoảng mùi hương. Võ Duệ vô thức hít hít mũi. Xuân Hạnh buồn lườm một cái ấn xuống mép giường trải chăn.
Trải chăn xong thấy Võ Duệ vẫn chằm chằm, Xuân Hạnh vỗ một cái:
"Nằm xuống ngủ !"
Võ Duệ cúi đôi giày của . Xuân Hạnh thở dài, xổm xuống lầm bầm:
"Huynh đúng là hưởng thụ thật."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-sac-dien-vien/chuong-144-2-vo-due-va-xuan-hanh-2.html.]
Xuân Hạnh giúp cởi giày, cởi áo ngoài xong thì Võ Duệ mỉm xuống.
Xuân Hạnh định lấy thì Võ Duệ nắm tay kéo :
"Xuân Hạnh, chuyện nương và tổ mẫu ..."
"Được , ngủ , tự chừng mực." Xuân Hạnh rút tay , đáp khẽ lấy . Thấy Võ Duệ vẫn tủm tỉm, nàng lườm cao giọng: "Sau gì cứ thẳng, cần gì mượn rượu càn?"
Võ Duệ gật nhẹ đầu gối, đưa tay kéo nàng:
"Muội gồi xuống đây, chúng chuyện một chút."
Xuân Hạnh thở dài đặt ấm lò xuống, xuống mép giường theo ý :
"Ừ, gì?"
Võ Duệ bảo Xuân Hạnh đừng để bụng chuyện tổ mẫu hứa cho căn nhà nuốt lời. Lúc đầu thấy Xuân Hạnh đang nóng giận thấy nhà sai nên khó mở lời. ngày thành đến gần, lo với tính cách của Xuân Hạnh về dâu sẽ vì chuyện mà khúc mắc với tổ mẫu và bà bà... Vì thế mới chiều theo ý Xuân Hạnh mua nhà ở Nghi Dương, chỉ là...
Đến lúc thật thì bắt đầu từ .
Xuân Hạnh đợi một lúc thấy gì, liếc thấy bộ dạng ngẩn ngơ của bèn thở dài:
"Huynh cần , định gì. Tính tuy nóng nảy chịu thiệt thòi nhưng đạo lý lớn vẫn hiểu, sẽ để khó xử . Yên tâm ?"
Võ Duệ khép hờ mắt. Xuân Hạnh tưởng mệt định dậy rút tay về thì Võ Duệ nắm c.h.ặ.t:
"Buông tay , ngoài nương nghĩ linh tinh đấy."
Võ Duệ vẫn nhắm mắt. Xuân Hạnh định giằng tay thì kéo mạnh một cái mất đà ngã nhào xuống giường. Eo Xuâ Hạnh siết c.h.ặ.t, cánh tay của Võ Duệ ôm c.h.ặ.t lấy nàng .
Mặt Xuân Hạnh đỏ bừng, đ.á.n.h mạnh hạ giọng đe dọa:
"Còn mau buông tay!"
Võ Duệ mở mắt, khuôn mặt xinh như hoa gần ngay mắt, thở phả khiến cổ họng khô khốc nhưng dám lỗ mãng, mặt lầm bầm:
"Đừng động đậy, để ôm một lát."
Xuân Hạnh tuy mồm miệng mạnh bạo nhưng thực Hà thị dạy dỗ nghiêm khắc nên từng hành động vượt quá giới hạn. Võ Duệ vì tính khí nóng nảy của nàng nên cũng dám càn.
Lúc mặt Xuân Hạnh đỏ như gấc chín, đưa tay véo :
"Buông tay!"
Võ Duệ đau nhăn nhó, m.á.u lì nổi lên siết c.h.ặ.t t.a.y hơn:
"Không buông! Có giỏi véo c.h.ế.t !"
Tuy sắp thành nhưng Hà thị vẫn yên tâm, cố ý sai hai nha đầu trong sân. Xuân Hạnh dám to tiếng véo thêm hai cái nhưng Võ Duệ vẫn buông.
Hắn càng lúc càng lấn tới:
"Chúng sắp thành mà!"
Xuân Hạnh trừng mắt :
"Hừ, sính lễ còn đưa , sắp cái gì mà sắp?"
Vẻ mặt phấn nộ xen lẫn thẹn thùng của nàng khiến đầu óc Võ Duệ nóng lên, kịp suy nghĩ nhanh như chớp hôn nhẹ lên đôi môi nhỏ nhắn của nàng.
Xuân Hạnh sững sờ vùng vẫy kịch liệt, đôi bàn tay trắng nõn giáng xuống Võ Duệ như mưa rào. Võ Duệ nhịn kêu lên một tiếng.
Cúc Hương và Lan Hương Hà thị dặn dò từ , tiếng động liền chạy về phía đông sương phòng. Vừa đến cửa thì thấy Xuân Hạnh quần áo chỉnh tề bước , trừng mắt lườm hai nha đầu đuổi họ :
"Để ngủ cho ngon, tối nay cần đưa cơm !"
Câu cuối cùng gần như rít qua kẽ răng.
--
Hết chương 144.