Tú Sắc Điền Viên - Chương 135.2: Song song bị nhục (2)

Cập nhật lúc: 2026-05-03 20:20:00
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Vi im lặng. Mọi việc thể vẹn cả đôi đường, nhà thu hồi ruộng về tự trồng, lợi nhuận hưởng trọn thì rủi ro cũng tự gánh chịu.

Lương thực hạt càng nhỏ thì gặp mưa dầm càng xui xẻo.

Hà thị thấy khí trầm lắng bèn xua tay:

"Thôi ngủ cả . Làm ruộng xưa nay vẫn trông trời trông đất trông mây, trải qua bao giờ , mai xem tình hình thế nào tính."

Hai tỷ . Khi khỏi phòng ăn, mưa nặng hạt hơn, rả rích dứt khiến lòng thêm sầu não.

Lý Vi buổi chiều ngủ một giấc nên giờ buồn ngủ cũng chẳng về phòng nghĩ ngợi lung tung, bèn dọc hành lang sang phòng Xuân Hạnh.

Từ khi Xuân Liễu xuất giá, đông sương phòng thuộc về Xuân Hạnh, tây sương phòng thuộc về nàng. Mấy năm nay hai một bận buôn bán một bận ruộng, tâm sự riêng tư cũng ít .

"Tứ tỷ, xưởng xảy chuyện gì thế?"

Đợi Cúc Hương, Cúc Lan dâng lui , Lý Vi mới hỏi Xuân Hạnh.

Xuân Hạnh bàn trang điểm trong phòng trong, tháo trang sức :

"Hồ sư phụ mang theo hai gã tiểu nhị bỏ trốn ."

"Cái gì?"

Lý Vi kinh ngạc đến nỗi nước sóng ngoài bỏng tay, rụt vội .

Xuân Hạnh xõa mái tóc đen dài như suối dậy cởi áo ngoài đồ ở nhà, bước thấy bộ dạng hốt hoảng của thì nhạt, ấn nàng xuống:

"Có gì lạ , chuyện thương trường đầy rẫy ."

Hồ sư phụ chính là thợ xà phòng kiềm mà ba năm Chu Liêm nhờ bạn tìm giúp. Khi ông đến, Xuân Hạnh và Chu Địch đáp ứng yêu cầu, những thuê cho một căn nhà nhỏ ý, chân cẳng ông bất tiện còn đặc biệt thuê hai tiểu đồng mười hai mười ba tuổi đến Chu gia học quy củ để tiện bề sai bảo và chăm sóc sinh hoạt cho ông .

Đến Nghi Dương, điều kiện đầu tiên ông đưa là khi pha chế dung dịch xà phòng ngoài xem. Ban đầu nàng và Xuân Hạnh cũng ý định học lỏm nghề, xem kỹ thuật xà phòng kiềm cụ thể nhưng vì ông giao hẹn , thêm Chu Liêm ngầm bảo nên thế nên hai đành bỏ ý định đó.

Ba năm qua Xuân Hạnh đối đãi với ông tệ, lương tháng từ năm lượng tăng lên tám lượng mười lượng, ngang ngửa bổng lộc một tháng của Triệu Dục Sâm. Ăn ở bộ do Xuân Hạnh và Chu Địch bao lo. Thế mà ông bỏ trốn, thế tính là "phản thâu sư" (trò ăn cắp nghề của thầy) thành công ? Dù mấy năm nay khi Xuân Hạnh chế các loại xà phòng mới tuy đề phòng ông nhưng ngày nào cũng việc cùng , mà phòng kín kẽ ?

Đột nhiên trong lòng dâng lên cảm giác áy náy, nàng rầu rĩ :

"Tứ tỷ, đều tại . Lúc tỷ bảo tìm hai trông chừng ông , là can ngăn..."

Một năm hôm Xuân Hạnh về nhà đột nhiên bảo tìm hai lớn tuổi đến chăm sóc Hồ sư phụ, lén với Lý Vi là danh nghĩa chăm sóc nhưng thực chất là giám sát. Nàng phản đối. Xuân Hạnh cũng lời nàng nên thôi, ai ngờ dự cảm của tỷ đúng.

Xuân Hạnh , ấn trán nàng một cái phòng trong, lát cầm một tờ giấy đắc ý huơ mặt nàng:

"Hừ, sớm đề phòng chiêu của lão . Tưởng chỉ mỗi lão ăn cắp của khác chắc?"

Lý Vi ngạc nhiên Xuân Hạnh. Xuân Hạnh uống ngụm , lườm nàng:

"Muội đấy, lúc thì thông minh lúc ngốc c.h.ế.t . Trên thương trường mà tâm cơ thì sống nổi?"

Mấy năm nay, Xuân Hạnh ngoài luôn ăn mặc lộng lẫy sắc sảo. Lúc mặc bộ đồ ở nhà giản dị, tóc đen xõa mềm mại vai, đôi mắt sáng lấp lánh trút bỏ vẻ sắc sảo tô điểm bởi lụa là gấm vóc, trông nàng như một con hồ ly lười biếng đắc ý và rạng rỡ.

Lý Vi đón lấy tờ giấy. Xuân Hạnh tiếp:

"Nói thì xà phòng kiềm cũng chẳng kỹ thuật gì đặc biệt. Chẳng qua là trộn natri hydroxit với mỡ heo thôi, chỉ là độ tinh khiết của natri hydroxit đồng đều, khi thêm kinh nghiệm mới ."

Lý Vi cúi đầu xem tờ giấy chi chít chữ kín ba bốn trang. Cách nấu mỡ heo, khi nào thêm natri hydroxit thêm bao nhiêu, lửa to nhỏ thế nào, khuấy , ủ xà phòng thế nào... đều ghi chép cực kỳ tỉ mỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-sac-dien-vien/chuong-135-2-song-song-bi-nhuc-2.html.]

Thậm chí còn ghi quy trình của ba bốn chế tạo để đối chiếu, so sánh sự khác biệt nhỏ về lượng natri hydroxit mà Xuân Hạnh thêm .

Nàng ngẩng đầu lên, mắt lấp lánh ngưỡng mộ:

"Tứ tỷ, tỷ lợi hại quá! Mấy thứ tỷ ghi chép từ bao giờ thế?"

Xuân Hạnh đắc ý giật tờ giấy, lườm nàng:

"Hỏi nhiều gì? Về phòng ngủ ."

Lý Vi buồn ngủ, nhưng thấy vẻ mệt mỏi mặt Xuân Hạnh nên dậy:

"Được , tỷ cũng ngủ ."

Vừa hai bước, nàng hỏi:

"Vậy chuyện Hồ sư phụ tỷ định thế nào?"

Xuân Hạnh dậy nhạt:

"Con , chỉ chiếm hời của khác chứ để chịu thiệt. Lão ở đây ba năm, tự thấy đối đãi tệ. Mấy thứ tuy nắm trong tay nhưng chỉ cần lão còn ở đây một ngày thì định đá lão . Một tháng tính cũng chỉ tốn thêm mười lăm lượng bạc thôi, là nể mặt tam tỷ phu đấy. Giờ lão dám chơi một vố thì cũng thể tha cho lão ! Thẩm Trác phái lùng sục tung tích lão khắp nơi . Còn Võ Duệ... chuyện An Cát ngay trong đêm..."

"Tứ tỷ."

Lý Vi Võ Duệ An Cát trong đêm, bên ngoài trời đang mưa bất giác kêu lên.

Xuân Hạnh đẩy nàng:

"Đi , về phòng ngủ . Các ai cũng xót , tưởng xót chắc? Lúc trời mưa mà. Bảo mai hãy thì cuống lên nhảy dựng. Hơn nữa cửa hàng của xảy chuyện mặt chẳng là lẽ đương nhiên ? Chẳng lẽ bắt nữ t.ử dặm trường chạy đến châu phủ An Cát?"

Lý Vi Xuân Hạnh đẩy khỏi phòng. Trong sân mưa phùn chuyển sang mưa rào, khí ẩm ướt bao trùm. Nàng vọng qua cửa:

"Được , là sai. Tứ tỷ đừng giận, trời mưa một chút thôi, Duệ ca nhi chắc chắn sẽ tìm chỗ trú mưa mà."

Xuân Hạnh lầm bầm bên trong:

"Ai cái tên ngốc đó tìm chỗ trú mưa ..."

Giọng thoáng vẻ lo lắng nặng nề.

Sáng hôm tỉnh dậy, mưa thu rả rích suốt đêm vẫn dứt. Lý Hải Hâm đội mưa trang trại xem xét, Lý Vi đòi theo nhưng Hà thị cho.

Xuân Hạnh ăn sáng xong cũng đội mưa ngoài. Lý Vi đoán chuyện Hồ sư phụ bỏ trốn Xuân Hạnh chắc kể hết, lẽ nàng lo lắng theo. Hôm nay tỷ sớm thế e là định dùng thủ đoạn gì đó với mấy thợ son phấn còn đây.

Ngồi trong sảnh trông Hổ T.ử luyện chữ một lúc, nàng sang phòng Xuân Hạnh định nghiên cứu kỹ tờ công thức . Chuyện lương thực tối qua nàng suy tính, chợt nảy ý định chất lương thực trong nhà dùng phương pháp sưởi ấm như kiếp để hong khô.

Có lẽ là . tốn bao nhiêu củi lửa, kinh tế thì nàng chắc chắn. Nếu trời cứ mưa dầm dề mãi thế thì cũng đáng thử, cứu vãn bao nhiêu bấy nhiêu.

Còn về tờ công thức Xuân Hạnh , kết hợp với những kiến thức vụn vặt từ kiếp , nàng nảy ý tưởng mới.

Nếu natri hydroxit thêm mỡ heo xà phòng thì thêm dầu thực vật chắc chắn cũng . Theo nàng thời phổ biến dầu cải, dầu đậu nành, dầu hạt , ngoài còn các loại dầu quý hiếm hơn như dầu óc ch.ó, dầu vừng và cả những "thánh phẩm" nàng ở kiếp như dầu hạnh nhân, dầu ô liu (ở đây gọi là lãm nhân du). Dùng các loại dầu nguyên liệu thể phát triển thêm nhiều chủng loại mới. Xét về góc độ thì các loại dầu rõ ràng hơn mỡ heo nhiều.

Tuy nghiên cứu chắc chắn sẽ bắt chước nhưng chuyện đau đầu đó cứ để Xuân Hạnh lo, nàng thực sự hợp với việc buôn bán.

Nghĩ đến đây nàng quyết tâm sẽ can thiệp nhiều thủ đoạn kinh doanh của Xuân Hạnh nữa, kẻo gây tổn thất cho nàng .

--

Hết chương 135.

Loading...