Tú Sắc Điền Viên - Chương 126.1: Chuyến đi Phương Sơn (1)

Cập nhật lúc: 2026-05-02 07:13:50
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuy rằng xà phòng thơm nhái khiến việc kinh doanh của Xuân Hạnh ảnh hưởng đôi chút nhưng cũng nghiêm trọng như tưởng tượng. Sau hai ngày tinh thần sa sút, Xuân Hạnh và Chu Địch điều chỉnh chiến lược, tiên phong phát động cuộc chiến giá cả, quyết tâm đ.á.n.h bại kẻ hàng nhái.

Lý Vi mỉm , thấy hai họ thể kịp thời điều chỉnh tâm thái, tích cực ứng đối, quả thực tố chất của thương nhân thành đạt. Còn về thủ đoạn và phương pháp chắc chắn sẽ từ từ tích lũy qua kinh nghiệm thực tế . Hơn nữa hiện tại tìm thợ lành nghề, phương t.h.u.ố.c mà Võ Duệ hứa cũng nên mắt đành duy trì như .

Qua lễ Thất Tịch, Lý Hải Hâm vẫn yên tâm về Đồng Vĩnh Niên và nhóm ở Phương Sơn bèn bàn với Hà thị sang đó xem . Hai huyện cách cũng xa lắm, đầy trăm dặm.

Lý Vi thấy vội vàng :

“Cha, con cũng !”

Lý Hải Hâm cau mày:

“Phương Sơn tuy xa nhưng đ.á.n.h xe bò cũng mất cả ngày đường, khi còn tới nơi. Con theo gì cho thêm rách việc?”

Hà thị thấy trời nắng gắt nên cũng cho nàng . Lý Vi chịu, mè nheo nịnh nọt nương từ phòng ăn bếp, từ bếp sương phòng:

“... Con tiện thể thăm dò thị trường tiêu thụ xà phòng thơm giúp tứ tỷ mà. Chỉ bán quanh quẩn trong huyện thì kiếm bao nhiêu chứ? Nương ơi...”

Hà thị nàng cho đau đầu, sang Hổ T.ử đang ngoan ngoãn chơi một bên, dí ngón tay trán nàng:

“Đứa bé nhất nhà còn ngoan hơn con đấy.”

Lý Vi lập tức hớn hở:

“Cảm ơn nương! Con chuẩn ngay đây!”

Nói xong buông tha Hà thị chạy biến sân .

Hà thị gọi với theo:

“Mai mới cơ mà, con gấp cái gì?”

Lý Vi đáp vọng từ xa:

“Nương, nương chuẩn y phục cho con nhé. Chuẩn sớm !”

Tiếng dứt thì chạy tây sương phòng.

Hà thị , càu nhàu vài câu với Xuân Lan chuẩn quần áo giày tất cho nữ nhi.

Tối hôm đó bữa cơm, Hà thị thu dọn tay nải với Lý Hải Hâm:

“Ngày Chu phủ mang sính lễ là mười tám tháng mười, chuyến Phương Sơn cần nhắn với Chu Liêm một tiếng bảo về ?”

Lý Hải Hâm bảo Chu Liêm việc luôn chu đáo, chuyện chắc chắn nhớ kỹ, nếu thấy nhắc đến thì hẵng nhắc.

Hà thị lo lắng:

“Nếu Chu Liêm về , để Niên ca nhi ở đó một thực sự yên tâm.”

Lý Hải Hâm cũng thở dài, bảo cứ đến Phương Sơn xem tình hình thế nào tính.

Sáng sớm hôm , Lý Hải Hâm đ.á.n.h xe bò cửa thành đợi từ sớm. Lý Vi xe, nheo mắt lim dim vẻ khoan khoái, Lý Hải Hâm hỏi:

“Vui thế cơ ?”

Lý Vi gật đầu:

“Vâng, cha, từ khi chúng đến Nghi Dương, con xa cả, bí bách lắm.”

Nghĩ ngợi một chút, nhân cơ hội nàng luôn dự định ấp ủ bấy lâu:

“Cha, cái trang trại nhỏ cạnh một trăm mẫu ruộng mới mua của chúng , đợi Phương Sơn về con dùng nó.”

Cửa thành mở , Lý Hải Hâm đ.á.n.h xe qua cổng thành vòm, lúc mới ngạc nhiên hỏi:

“Con dùng trang trại đó gì?”

Lý Vi bí hiểm:

“Dù con coi như cha đồng ý nhé.”

Lý Hải Hâm mắng nàng một câu bảo nàng trùm đầu kẻo gió sớm đau đầu, quất roi cho xe bò tiến về phía Phương Sơn.

Đường tuy xóc nảy nhưng tâm trạng nàng , dọc đường cứ ngó nghiêng khắp nơi đầy hứng thú. Tuy nhiên thời tiết giữa tháng bảy nắng trưa vẫn gay gắt. Hai cha con qua một thị trấn nhỏ, dừng ăn trưa. Lý Hải Hâm lo con gái nắng nghỉ qua giờ Ngọ mới tiếp nhưng Lý Vi lắc đầu:

“Không cha, chúng tiếp , con thấy nắng chút nào.”

Lý Hải Hâm thấy tinh thần nàng vẫn , cho bò uống nước và ăn cỏ khô, nghỉ ngơi một lát lên đường. Gần tối họ đến một thị trấn cách Phương Sơn hai mươi dặm. Hai cha con tìm nhà trọ nghỉ sớm, chuẩn sáng mai tiếp đến Phương Sơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-sac-dien-vien/chuong-126-1-chuyen-di-phuong-son-1.html.]

Lý Vi xoa cái m.ô.n.g tê dại vì xe xóc nảy bước phòng, trong lòng than thầm xe bò đúng là cực hình, xương cốt như rời từng mảnh.

Sáng hôm , giờ Tỵ ( 9-11 giờ sáng), hai cha con đến nơi ở của nhóm Đồng Vĩnh Niên, là một ngôi nhà nhỏ bề ngoài trông khá khiêm tốn.

Lý Hải Hâm gõ cửa, một lúc bên trong tiếng bước chân, hỏi vọng với giọng cảnh giác:

“Tìm ai đấy?”

Lý Vi và cha , chớp mắt ngạc nhiên.

Người bên trong hỏi nữa, Lý Hải Hâm vội xưng danh tính. Then cửa lạch cạch, cánh cổng kẽo kẹt mở hóa là Đông Sinh, theo Đồng Vĩnh Niên đ.á.n.h xe.

Hắn thấy hai cha con thì kinh ngạc vui mừng:

“Lý gia lão gia, ngũ tiểu thư, hai tới đây! Hôm qua thiếu gia còn nhắc đến ngũ tiểu thư đấy.”

Vừa đóng cửa cài then cẩn thận dẫn hai cha con trong.

Lý Hải Hâm đ.á.n.h xe bò sân. Lý Vi nhảy xuống xe, chân tê rần một trận, nàng nhăn nhó bám gốc cây bên cạnh xoa chân.

Đông Sinh :

“Ngũ tiểu thư đường mệt ? Thiếu gia hai vị đến nên cùng Chu thiếu gia và Đại Sơn ca ngoài việc .”

Nói buộc dây cương bò trời:

“Hai vị phòng nghỉ ngơi , tìm thiếu gia về.”

Lý Hải Hâm vội ngăn :

“Không cần . Cứ để nó lo công chuyện, chúng cũng ngay.”

Đông Sinh nhanh nhẹn đẩy xe sang một bên dỡ hành lý xuống dẫn hai sảnh:

“Thế , ngài và ngũ tiểu thư đến đây mới là chuyện lớn chứ.”

Lý Vi duỗi chân cho đỡ tê, quanh viện. Ngôi nhà vẻ lâu đời, chân tường gạch xanh và bậc thềm đá phủ rêu xanh rì. Mấy cây bạch quả cao lớn tỏa bóng mát, nắng đầu thu xuyên qua kẽ lá rọi xuống sân tạo nên vẻ yên bình tĩnh lặng của năm tháng.

Đông Sinh dẫn họ đại sảnh, pha , bưng bánh trái lên vội vã ngoài.

Lý Vi nhấp ngụm gật gù khen ngon. Nhìn trong nhà sạch sẽ gọn gàng, hoa quả bánh trái bàn đều tươi ngon, đoán chừng nhóm Đồng Vĩnh Niên ở đây sinh hoạt cũng đến nỗi nào. Chỉ điều sự cảnh giác của Đông Sinh lúc nãy khiến nàng để tâm.

Lúc nhóm Đồng Vĩnh Niên đang uống ở quán đối diện cửa hàng tơ lụa của Hạ phủ. Ngoài Đại Sơn và Chu Liêm còn hai thanh niên trạc tuổi Chu Liêm. Mọi quây quần, uống quan sát động tĩnh bên cửa hàng tơ lụa.

Không ai câu nào.

Một lúc lâu , từ cửa hàng tơ lụa hai bước , một tiễn một . Hai bên khách sáo vài câu, loáng thoáng thấy những từ như “giao hàng”, “năm trăm cây”...

Mấy lầu giãn cơ mặt . Chu Liêm nâng chén hướng về phía hai :

“Ta xin lấy rượu cảm tạ hai vị.”

Hai xua tay:

“Giao tình giữa chúng thế nào, còn cần chữ tạ ?”

Chu Liêm khẽ, chắp tay cảm tạ:

“Đại ân đương nhiên tạ. hiện tại tiện mời hai vị uống rượu, đợi khi xong việc nhất định sẽ bù .”

Hai bảo Chu Liêm khách sáo quá chẳng còn chút phong thái năm xưa. Đồng Vĩnh Niên và Đại Sơn đều tò mò về quá khứ của Chu Liêm nhưng hai dường như cố ý úp mở, nửa chừng cáo từ về.

Tiễn hai xong, Chu Liêm chỗ Đồng Vĩnh Niên :

“Vấn đề cửa hàng tơ lụa cơ bản giải quyết xong. với cách của , cửa hàng thu về e chỉ còn là cái vỏ rỗng thôi.”

Đồng Vĩnh Niên nhạt, cảm ơn Chu Liêm :

“Đệ vốn cũng chẳng định lấy cửa hàng , rỗng cũng chẳng liên quan gì đến .”

Chu Liêm vỗ vai vẻ cảm thán, đang định gì đó thì tiếng bước chân ngoài cửa nên im bặt. Đông Sinh gõ cửa nhẹ nhàng:

“Thiếu gia, là .”

Đồng Vĩnh Niên nhướng mày ngạc nhiên:

“Vào .”

Đông Sinh đẩy cửa , khép cửa chắp tay với ba :

“Thiếu gia, Chu thiếu gia, Lý lão gia và ngũ tiểu thư đến , hiện đang nghỉ ngơi ở nhà.”

Loading...