Tú Sắc Điền Viên - Chương 123.1: Mục tiêu phấn đấu mới (1)
Cập nhật lúc: 2026-05-01 20:25:54
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đồng Vĩnh Niên và Chu Liêm xe ngựa đến ao cá của Ngô Húc ở vùng ngoại ô phía nam thành.
Đang giữa mùa hè nên buổi chiều vẫn nóng bức. Xung quanh ao cá cây cối thưa thớt, chỉ ở một bên đường, cách bờ ao hơn hai trượng ( 6,6m) mấy cây liễu lớn. Nơi đất bằng phẳng thích hợp để dựng nhà. Lúc Lý Hải Hâm giúp Ngô Húc dựng ba gian nhà tạm, định c.h.ặ.t mấy cây liễu vì tục ngữ câu:
"Trước trồng dâu, trồng liễu, giữa sân trồng quỷ vỗ tay (cây dương)."
Cây liễu quá gần nhà coi là may mắn. Ngô Húc ngăn bảo mùa hè bóng cây thì ao cá nắng chiếu gay gắt lắm. Sau đó san bằng đám cỏ dại bên cạnh, dựng nhà cách cây liễu năm sáu trượng.
Lúc nắng như đổ lửa ve sầu kêu râm ran. Ngô Húc đang ghế mây bóng liễu, tay cầm quạt hương bồ phe phẩy trông thảnh thơi.
Đường từ đường cái ao cá nhỏ hẹp, xe ngựa khó nên Đồng Vĩnh Niên và Chu Liêm xuống xe bộ. Nhìn thấy dáng vẻ nhàn nhã của Ngô Húc từ xa, hai .
Ngô Húc thấy tiếng động, mở mắt thấy hai đến vội dậy vọng :
"Trời nóng thế hai đến đây?"
Đồng Vĩnh Niên vỗ vỗ vò rượu đang ôm trong lòng, đến gần mới đáp:
"Nhị tỷ phu cả ngày bận rộn ở ao cá, về nhà chẳng gặp mấy . Hôm nay rảnh rỗi nên đến đây chơi với ."
Chu Liêm đầu tiên đến ao cá . Bốn bề hoang vu, nóng bốc lên hầm hập, so với phòng ốc thanh tịnh đặt chậu băng ở nhà thì tất nhiên thoải mái bằng nhưng cũng cái thú vui điền dã riêng.
Ao sen bao quanh đường , lá sen xanh mướt trải dài, điểm xuyết vài bông sen nở muộn càng tăng thêm vẻ thanh tao cho chốn thôn dã .
Thời trẻ Chu Liêm từng ngao du Giang Nam yêu thích phong cảnh sóng nước dập dềnh, chim nước kêu ríu rít, lau sậy um tùm, hương sen thoang thoảng nơi . Cảnh tượng mắt khiến nhớ những ký ức xa xăm đó.
Ngô Húc thấy Chu Liêm ngắm ao cá thì :
"Đây là ý tưởng của Lê Hoa đấy. Trồng sen ven đường thu hoạch củ sen, che nắng cho cá..."
Vừa nhà bê chiếc bàn gỗ nhỏ sơn và mấy cái ghế . Đồng Vĩnh Niên và Chu Liêm đặt rượu và thức ăn xuống cùng phụ giúp lấy bát đĩa.
Mấy bên bờ ao dùng bát thô uống rượu, đĩa sứt đựng thức ăn, chén đơn sơ uống . Ngô Húc liên tục áy náy lẽ họ nên báo để chuẩn chu đáo hơn, thế thật thiệt thòi cho hai .
Đồng Vĩnh Niên và Chu Liêm thấy thế thú vị. Đặc biệt là Đồng Vĩnh Niên, cảm giác như trở những ngày tháng ở Lý gia thôn mấy năm , khi mới đỗ tú tài chiều nào cũng mang cơm ao cá cho Ngô Húc, thuận tiện ăn cùng ba Lê Hoa. Ký ức ấm áp ùa về xua tan nỗi lòng trĩu nặng từ lúc rời Hạ phủ.
Chập choạng tối ba cùng về Lý gia. Hà thị thấy ba cùng thì vui mừng khôn xiết vội vàng sai nấu cơm bày tiệc.
Bà vốn định đợi Đồng Vĩnh Niên về sẽ mắng cho một trận về chuyện chiếc giường cưới nhưng vì mặt rể mới Chu Liêm nên đành nhịn, chỉ lén lườm vài cái.
Tan tiệc, Đồng Vĩnh Niên và Chu Liêm cùng khỏi cổng Lý gia. Hắn nhỏ với Chu Liêm:
"Hôm nay là nhờ phúc của Tam tỷ phu đấy."
Chu Liêm khẽ:
"Đệ gọi một tiếng tam tỷ phu, lớn tuổi hơn , chuyện gì khó với cha nương phiền đại tỷ phu thì cứ với . Ta sống lâu hơn vài năm, chút việc vẫn thể giúp ."
Đồng Vĩnh Niên khựng một chút gật đầu:
"Chuyện ở Phương Sơn quả thực cần tam tỷ phu chỉ điểm giúp đỡ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-sac-dien-vien/chuong-123-1-muc-tieu-phan-dau-moi-1.html.]
Chu Liêm vỗ vai :
"Không , nếu cần thiết thể đích qua đó giúp một thời gian."
Đồng Vĩnh Niên vội hành đại lễ cảm tạ.
--
Sau khi thu hoạch lúa vụ chiêm và trồng xong vụ thu, cha nương Thạch Đầu cũng mua một căn nhà nhỏ ở Nghi Dương để tiện bề sinh sống và trông nom nhà cửa.
Xuân Đào tất nhiên là đồng ý. Cha nương ở Nghi Dương dù gặp thường xuyên thì mười ngày nửa tháng cũng thể gặp một . Hơn nữa khu nhà nha môn quá chật chội, cả nhà sống chen chúc cũng thoải mái.
Thương lượng xong, cả nhà bắt đầu tìm mua nhà. Cuối cùng họ tìm một căn nhà ba gian ở khu vực trung tâm thành, vị trí hơn Lý gia, diện tích tương đương nhưng nhiều phòng hơn. Chủ nhà ban đầu giá 260 lượng nhưng đầy hai ngày ân cần đến tận nơi, hạ giọng bảo nhà xây lâu, sơn cho mới để bán giá nhưng thực gỗ bên trong bắt đầu mục nát nên giảm giá xuống còn 100 lượng.
Đợi đó khỏi, nương Thạch Đầu mới :
"Chỉ 'Mèo khen mèo dài đuôi' chứ từng ai tự bán tự chê bao giờ."
Xuân Đào khẽ rót chén đưa cho bà , liếc cha Thạch Đầu :
"Nương, con thấy sợ là lúc đầu phận chúng , nên lấy cớ đó để bán rẻ..."
Nương Thạch Đầu giá rẻ thì mừng lắm, đang lo kiếm hơn hai trăm lượng bạc, giờ còn một trăm lượng thì tiền bán lúa vụ chiêm cộng với vay mượn thêm cũngòm hòm đủ.
Xuân Đào , bà cũng do dự sang cha Thạch Đầu. Cha Thạch Đầu lập tức :
"Căn nhà thể mua. Nếu thật sự mua thì cứ theo giá ban đầu là 260 lượng, trả thiếu một xu."
Ông ngừng một chút tiếp:
"Thạch Đầu mới bước quan trường, chỗ vững chắc. Chuyện lỡ kẻ tâm nắm thóp coi là điểm yếu thì khi mất quan tù như chơi."
Nương Thạch Đầu những lời xui xẻo thì màng gì nữa, vội phỉ phui mấy cái trừng mắt:
"Ông gở cái gì thế? Nhi t.ử vất vả đèn sách mười năm mới cái chức quan , ông ..."
Xuân Đào vội giảng hòa:
"Nương, nếu nương thích căn nhà thật, là con về mượn cha nương con một ít, chúng mua đứt luôn tiền thì trả dần."
Đang chuyện thì Tiểu Ngọc hớn hở từ ngoài về, theo là hai tiểu nha đầu bưng hai cái hộp. Nghe nửa câu của Xuân Đào, nàng vọng từ ngoài cửa:
"Nương, cần vay tiền ! Hôm nay con than nghèo với các tiểu thư , nhắc đến chuyện Phương tiểu thư và tiểu thư nhà Kiều đại nhân đều bảo chuyện dễ ợt, các tỷ sẽ bỏ tiền mua căn nhà đó tặng con!"
Xuân Đào giật dậy vội hỏi:
"Tiểu Ngọc, đồng ý đấy chứ?"
Tiểu Ngọc thấy vẻ mặt căng thẳng của Xuân Đào thì vui, sang nương Thạch Đầu :
"Nương, Phương tiểu thư bảo căn nhà đó đáng bao nhiêu , chỉ vài ba trăm lượng bạc. Tỷ về với cha là xong ngay. Còn cả Kiều tiểu thư cũng tranh giúp chúng việc nữa."
Xuân Đào nhận sự hài lòng của Tiểu Ngọc thì thầm thở dài, từ từ xuống cha nương của trượng phu chờ thái độ của họ.
Nương Thạch Đầu ban đầu còn do dự, tuy mua rẻ tiết kiệm khối tiền nhưng chồng bà cũng thấy . So với tiền đồ của nhi t.ử, hơn trăm lượng bạc chẳng là gì.