“A!”
“Vậy Quan Quế Linh còn thể đòi thêm chút bồi thường.”
“Chứ nữa, cô tổn hại thể thế kiểu gì cũng tẩm bổ một chút.”
“Nói cũng đúng.”
“Ây , bây giờ đàn ông đều hổ như ? Thế đều dựa việc lừa tiền phụ nữ để sống những ngày tháng .”
“Thì chính là hổ như đấy, cô thể thế nào?”
“Tìm đối tượng thật sự nhất định lau sáng mắt, cô gái điều kiện đề phòng loại đàn ông hố , điều kiện bình thường cũng cẩn thận gặp chồng ác độc. Thật sự quá khó khăn . Phụ nữ chúng chính là khổ a...”
“ đúng .”
Mọi mồm năm miệng mười trò chuyện, Minh Mỹ thành công tuyên truyền trọng điểm trong đó, “Phạm Kiến Quốc” tiền, ngoài . Hôm qua lúc ở hiện trường, Quan Quế Linh hẳn là thấy, nhưng cũng loại trừ khả năng ả cứ chằm chằm , căn bản để ý bên đ.á.n.h cái gì, cho nên Minh Mỹ là một bụng, đặc biệt đặc biệt bụng nha, đây , chủ động nhắc nhở một chút a.
Cô đối với Quan Quế Linh thật sự tồi , tìm cho ả một đối tượng hút m.á.u , chủ động nhắc nhở ả tiền, cô thật sự là một cô gái lương thiện, lấy đức báo oán a.
Đương nhiên, lời cũng là cho Khương Bảo Hồng a.
Khương Bảo Hồng, xe đạp của mụ mất , thì tìm Quan Quế Linh đền a.
Dù , Quan Quế Linh cũng tóm kẻ ngốc nghếch .
Minh Mỹ trở về chỗ của , mặt mang theo ý .
Minh Mỹ , Khương Bảo Hồng căn bản xe đạp của mất, mụ bây giờ đang hờn dỗi, là tức giận Quan Quế Linh giữ chữ tín, rõ ràng xong là sẽ tính kế Minh Mỹ. Sao thể đ.á.n.h đường cái chứ.
Bản mày là cơ thể gì chứ, mà dám tùy tùy tiện tiện xem náo nhiệt.
Khương Bảo Hồng thêm vài phần hài lòng, vô cùng tức giận, chỉ cảm thấy Quan Quế Linh chắc chắn là tính kế Minh Mỹ, chính là lừa gạt tiền từ chỗ mụ , Khương Bảo Hồng mụ là ai chứ, khi nào thì chịu uất ức như , thật sự quá đáng .
Tâm trạng Khương Bảo Hồng cực kỳ tồi tệ, cố tình lúc còn tới hỏi: “Khương Bảo Hồng, hôm nay cô bộ đến , xe đạp của cô ?”
Khương Bảo Hồng bực dọc : “Cho mượn .”
Uổng công mụ còn cho Quan Quế Linh mượn xe đạp, Quan Quế Linh , thật sự quá đáng , nhận lời mụ việc xong thì chớ, xe đạp còn mau ch.óng trả , thật sự là điều. Mụ lửa giận bốc lên ngùn ngụt, cảm thấy ai cũng mắt, trực tiếp : “ xin nghỉ một ngày.”
Mụ đến bệnh viện gặp Quan Quế Linh một chút, hỏi xem phụ nữ rốt cuộc là việc kiểu gì!
“Ây , hôm nay cô chạy tuyến 48 a, cô xin nghỉ đột xuất thế , chúng sắp xếp nhân viên bán vé? Không duyệt!”
Khương Bảo Hồng tức đỏ mặt: “ xin nghỉ thì xin nghỉ các mà dám duyệt?”
Mụ từng chịu uất ức như , mụ lãnh đạo nhỏ, chẳng là thì ? Xin nghỉ gì chứ? Dựa cái gì a! Ai dám bắt mụ xin nghỉ? Bây giờ đúng là hổ xuống đồng bằng ch.ó khinh a! Mụ bực bội, : “Hôm nay nhất định xin nghỉ, là nể mặt các .”
Lúc bên điều độ tổ xe cũng ngây , từng thấy ai hổ mà còn lý lẽ hùng hồn như a.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-984.html.]
Lúc cũng những khác xúm , đều vô cùng hài lòng với mụ , vẫn là câu đó, mụ tưởng mụ là ai! Trước là nể mặt đàn ông của mụ , dám đắc tội gã. Dù đó cũng là một đơn vị chuyên chỉnh đốn khác.
bây giờ nhà mụ đều một đống chuyện, còn cái gì nữa.
“Cô hổ hả? Cô tưởng đây là nhà cô a!”
“Ai chứ? Cô giỏi như , cô thì trực tiếp cút .”
“ là tự coi là cái thá gì .”
Khương Bảo Hồng trơ mắt đều nhắm mụ như , chỉ cảm thấy bộ là của , đều đố kỵ mụ ức h.i.ế.p mụ , mụ căm hận : “Hôm nay cứ đấy, tùy các , lũ rệp buồn nôn các , các đều là quỷ nghèo! Đều là rác rưởi!”
Mụ c.h.ử.i xong, hùng dũng oai vệ bước khỏi cửa.
Chuyện thật sự khiến những khác cũng tức điên lên, “Đi, tìm lãnh đạo.”
“, tìm lãnh đạo, đây là loại gì chứ!”
“Sao loại hổ như ...”
Cái đức hạnh của Khương Bảo Hồng, chướng mắt, lãnh đạo cũng chướng mắt.
Mụ một đường từ lãnh đạo nhỏ sắp xếp xuống tổ xe, thực hậu quả của việc mụ cách còn ích kỷ . bản vẫn nhận thức tình hình, đây , Khương Bảo Hồng , tự cho rằng đơn vị dám khai trừ mụ .
Quả thật, bây giờ một đơn vị sẽ dễ dàng khai trừ .
Khương Bảo Hồng trực tiếp nhận một án phạt ghi nặng. Giống như ghi nặng thế , về cơ bản tích lũy ba bốn , đơn vị khai trừ cô, thì cũng hợp tình hợp lý .
Khương Bảo Hồng ảnh hưởng đến công việc của tổ xe, tự ý bỏ việc, nh.ụ.c m.ạ đồng nghiệp, đó là xứng đáng nhận một nặng. Khương Bảo Hồng bao lâu, thông báo dán . Mọi đều vây xem đưa mắt , vô cùng khiếp sợ.
Bọn họ khiếp sợ là, từng thấy nào c.h.ế.t như a.
nghĩ c.h.ế.t là Khương Bảo Hồng, hình như cũng bất ngờ nhỉ.
Dù , từ lúc mới đến đơn vị cho đến bây giờ, Khương Bảo Hồng luôn nhảy nhót lung tung vô cùng yêu thích.
Mụ bây giờ nhận án phạt, trạm khách vận ai nấy đều vui mừng vỗ tay .
Có thể thấy nhân duyên của mụ .
Minh Mỹ chậc chậc chậc ngừng.
“Minh Mỹ, công việc của cô bận , nếu bận, cùng đến bệnh viện thăm Quan Quế Linh một chút .” Đây là Trần đại tỷ trong văn phòng chủ động mở miệng với Minh Mỹ.
Quan Quế Linh với tư cách là nhân viên của trạm khách vận, gặp chuyện như , đơn vị qua thăm hỏi một chút, Trần đại tỷ chính là phụ trách công việc phương diện . chị gọi bình thường cùng, ngược gọi Minh Mỹ.