Bà kiểm tra con trai từ xuống , : “Con ? Hắn gì con ?”
Trần Nguyên ngửa mặt lên trời nước mắt giàn giụa.
Bộ dạng thật sự Trần Nguyên sợ c.h.ế.t khiếp, bà khiếp sợ : “Cái gì, gì con ?”
Trong đầu bà lập tức nghĩ đến đủ thứ chuyện ho, đều là “nam thượng gia nam”, trong khoảnh khắc , Trần Nguyên cũng : “Chuyện , chuyện còn thiên lý nữa , đứa con trai ngoan của ...”
“Con dâu, con mở cửa , con dâu!”
“Tiểu Nguyên ...”
Ông bà lão nhà họ Trần cũng xảy chuyện gì, thấy Trần Nguyên lao về nhà như , cũng vội vàng chạy về.
Mẹ Trần Nguyên hoảng hốt mở cửa, trong đầu vẫn đang “mưa to gió lớn”, bà lão vội vàng chen qua con dâu, tới hỏi: “Chuyện gì thế? Hai cho xem...”
“Tiểu Nguyên , cháu... a, chân cháu thương , giày của cháu ? Cháu chân trần chạy về ?”
“Đứa cháu đáng thương của ...”
Lúc Trần chủ nhiệm từ trong nhà , vội vàng hỏi: “Rốt cuộc con thế? Con rõ ràng xem nào? Con...”
Cả nhà đang định chuyện, liền lầu truyền đến âm thanh: “Tên biến thái nãy ?”
“Tên đó chạy đến bên ? Mọi thấy ?”
“Chúng tóm cổ tên giải lên đồn công an, đúng là giữa thanh thiên bạch nhật, gan cũng quá to ...”
“ thế!”
“Nghiêm trị, bắt buộc nghiêm trị!”
Bố Trần Nguyên thấy chuyện chắc chắn giấu , lập tức : “Để xuống xử lý, bà mau tóm tắt cho xem.”
Mẹ Trần Nguyên lảo đảo chực ngã, lóc t.h.ả.m thiết: “Đã thế , còn thế nào nữa?”
Bố Trần Nguyên: “Bà ngậm miệng , Trần Nguyên con , con mau lên, chẳng lẽ con coi là tên biến thái lưu manh bắt ?”
Trần Nguyên lóc : “Con cùng Chu Quần nhà tắm tắm rửa, Chu Quần vỗ m.ô.n.g con khen con trắng... hu hu hu, chắc chắn là ý đồ với con, hu hu hu...”
Bố Trần Nguyên suýt chút nữa thở nổi, ông : “Không còn gì khác ?”
Trần Nguyên khiếp sợ: “Bố còn cái gì khác nữa?”
Ông bà nội Trần Nguyên: “Thằng nhóc thế, Tiểu Nguyên đáng thương của , trách chỉ trách đứa nhỏ quá tuấn tú, khiến cho mấy gã đàn ông ý đồ xa động lòng...”
Trần chủ nhiệm hít sâu một , : “Để xuống lầu đối phó một chút.”
Ông vội vàng cửa, cửa, liền thấy lên, ông là giấu trần truồng chạy thục mạng nãy là Trần Nguyên mà. Trần chủ nhiệm nhanh ch.óng vắt óc suy nghĩ, gần như trong chớp mắt nghĩ một cái cớ đơn giản nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-959.html.]
Ông vội vàng cản đám đang định kiến nghĩa dũng vi , : “Các đồng chí, các đồng chí đợi một chút.”
“Ông là...”
“Bố của thằng cởi truồng chạy rông.” Có nhỏ giọng lầm bầm một câu.
Những khác bừng tỉnh đại ngộ: “Ồ~”
Nhìn Trần chủ nhiệm, ánh mắt liền vô cùng cảnh giác.
“Đồng chí, con trai ông loại chuyện đường lớn, đây là vô cùng đúng, chúng một đường đuổi theo đến tận bên ...”
Còn xong Trần chủ nhiệm ngắt lời, Trần chủ nhiệm lập tức : “ , chuyện là con trai đúng. thể giải thích, chúng thể giải thích. Chuyện là thế , con trai nãy tắm, cởi quần áo thì chuột cho giật . Đứa nhỏ hồi bé từng chuột c.ắ.n, thấy chuột là chịu nổi, sợ đến mức gào thét chạy về... kết quả thấy đấy đúc thành sai lầm lớn , nhưng về bản chất, nó thật sự cố ý cởi truồng chạy rông .”
Ông giải thích như , tiếp tục : “ và con trai đều là công nhân viên của Xưởng cơ khí, là Trần chủ nhiệm bên hậu cần, nếu các vị tin tưởng , ngày mai nhất định đích dẫn con trai đến Khoa bảo vệ của xưởng, bất kể Khoa bảo vệ xử lý thế nào, chúng đều chấp nhận. Mong các vị nể mặt cho.”
Mọi đưa mắt , hồi lâu , nhao nhao gật đầu: “Vậy cũng .”
Thứ nhất là, bây giờ đơn vị công tác, đặc biệt là tập thể lớn đều Khoa bảo vệ, loại chuyện quả thực là thể xử lý . Cũng nhất thiết lên đồn công an, thực bây giờ Khoa bảo vệ xử lý loại chuyện cũng là danh chính ngôn thuận.
Thứ hai là, vị là chủ nhiệm hậu cần, thực bình thường cũng đắc tội .
Dù thì, cũng sẽ chủ động đến Khoa bảo vệ của xưởng, đó cho một lời giải thích.
“Vậy , ông khuyên nhủ con trai ông , cho dù là sợ hãi cũng nên như .”
“ thế!”
Lúc hàng xóm lầu lầu cũng đều đang vây xem chuyện , Trần chủ nhiệm nhỏ nhẹ khuyên xuống lầu, hướng về phía các vị hàng xóm : “Sáng mai sẽ dẫn nó đến Khoa bảo vệ.”
Nói thì , Trần chủ nhiệm thở phào nhẹ nhõm. Tuy đồn công an cũng thể xử lý, Khoa bảo vệ cũng thể xử lý, nhưng họ đều là của Xưởng cơ khí, Khoa bảo vệ xử lý thì chừa 3 phần đường lui .
Tuy chuyện vô cùng khó , nhưng cũng gây hậu quả gì quá lớn. Ông nghĩ kỹ , tối nay qua đó tặng chút quà, thật sự thì ngày mai một bản kiểm điểm xin . Ông nghĩ thông suốt, đầu về nhà.
Trong nhà Trần Nguyên vẫn đang .
Mấy khác đang an ủi Trần Nguyên, Trần Nguyên chỉ vỗ m.ô.n.g, còn nghiêm túc hỏi: “Chỉ là vỗ bình thường một cái, đúng ?”
Trần Nguyên câu , càng lớn tiếng hơn, thế còn vỗ thế nào nữa?
Hắn thế là t.h.ả.m mà.
Trần chủ nhiệm trừng mắt vợ một cái, : “Được , con trai là , cái tên Chu Quần , đúng là thứ lành gì.”
Ngay đó trừng mắt Trần Nguyên : “Con cũng thế, bản con cũng là của Xưởng cơ khí, con còn Chu Quần là loại gì ? Những lời đồn đại về , con xem xem cái nào là đắn thể ? Con mà một chút cũng cẩn thận. Còn dám cùng nhà tắm, con xem đứa nhỏ to gan như . Con cứ thấy may mắn , xảy chuyện gì, nếu con bắt nạt, bố đây khó chịu đến mức nào?”