Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 827

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:03:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

tệ mà!

Bạch Phấn Đấu nốc hai ngụm rượu, uống chút rượu nhỏ, càng uống càng hăng.

Hắc hắc.

Gã sờ sờ cổ , cảm thấy đây là huân chương của sự chiến thắng.

Bạch Phấn Đấu uống rượu xong, dậy nhà xí, gã khoanh tay, bước sải bước dài, tuy là mùa đông giá rét, nhưng hôm nay trong ngõ thế mà đang tán gẫu. Vừa thấy Bạch Phấn Đấu, vèo một cái giải tán hết, chạy còn nhanh hơn thỏ.

Bạch Phấn Đấu uống đến mức mơ mơ màng màng, lờ mờ nhận một : “Cường to gan, chạy cái gì chứ.”

Đại Cường vù vù chui tọt đại viện của bọn họ, gan của , một chút cũng to.

Không trêu !

Không trêu !

Bạch Phấn Đấu giống như một bá chủ của ngõ Hạnh Hoa Lý, gã ngoài, tất cả đều bỏ chạy tán loạn, Bạch Phấn Đấu cho là đúng, về phía nhà vệ sinh, nhưng vẫn , ngày mai, gã sắp nổi tiếng xưởng .

Cùng nổi tiếng với gã, còn đối tượng tin đồn mới thăng cấp của gã Trần Nguyên.

Mà lúc Trần Nguyên chạy về nhà, lóc t.h.ả.m thiết, suy cho cùng, từ nhỏ là cháu đích tôn của gia đình, đó là cả nhà cưng chiều, trơ mắt Trần Nguyên như , Trần Nguyên giật nảy , hét lên: “Con phụ nữ xa nào bắt nạt thành thế ?”

Thế mà quấy rối con trai bà ?

Trần Nguyên thấy cái , càng lớn tiếng hơn.

Đây là do phụ nữ !

Là Bạch Phấn Đấu đấy!

Thảm quá...

............

Ánh nắng buổi sáng sớm vô cùng tươi sáng, hôm nay là ngày phát lương của xưởng cơ khí, cũng là ngày phát lương của trạm vận tải hành khách, cho nên đều vui vẻ. Sáng sớm tâm trạng , thế thể ? Phát lương thời hạn, bọn họ sắp nghỉ Tết .

Vừa tiền ngày nghỉ.

Đây đúng là chuyện lớn.

Nhà nhà đều tràn ngập bầu khí vui sướng, nhưng trong sự vui sướng đó, cũng vài phần rục rịch ngóc đầu dậy, suy cho cùng , hôm nay bọn họ tin đồn lớn đấy!

Tin đồn lớn như , thể nhịn qua Tết , nhịn nổi!

Lương Mỹ Phân chờ đợi nữa kể với các đồng chí nữ trong phân xưởng của bọn họ .

Ngay cả Trang Lão Niên Nhi cũng chuẩn tìm mấy ông bạn già.

Còn về nhà khác... Trương Tam Nhi đầu tiên thấy hiện trường, là hiện trường đầu tiên, cần Trang Chí Hy thuật nữa, xem bộ quá trình , hơn nữa còn ở hàng đầu... Ối!

Trong sự buồn nôn lộ sự kích động!

Cảnh tượng lớn đấy!

Khoa bảo vệ của bọn họ phúc .

Cậu , thấy ! Có thể truyền đạt !

Trẻ con trẻ con ơi đừng thèm, qua Lạp Bát chính là Tết.

Cuối năm , trẻ con náo nhiệt, lớn cũng náo nhiệt. Lũ trẻ là thích Tết nhất, Tết nhiều đồ ăn ngon, còn đốt pháo, khiến cuộc sống đơn điệu của chúng bỗng chốc trở nên phong phú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-827.html.]

Người lớn thì vất vả hơn nhiều, cuối năm mua cái sắm cái , những gia đình khá giả cho lắm càng thêm họa vô đơn chí. là một "cửa ải cuối năm", nhưng năm nay khác, náo nhiệt vô cùng.

Ngày cuối cùng xưởng cơ khí phát lương, bàn tán sôi nổi.

Trọng tâm của cuộc thảo luận, đương nhiên ai khác, vẫn là nhân vật một của xưởng cơ khí — Bạch Phấn Đấu. còn các nhân vật khác, con trai của Trần chủ nhiệm hậu cần, Trần Nguyên, cũng xuất hiện một cách hoành tráng.

Trần Nguyên cũng ở xưởng cơ khí, việc tại văn phòng xưởng, tuy chỉ là một nhân viên quèn, nhưng ai bảo chống lưng, nên lúc nào cũng mắt cao hơn đầu, cả ngày bằng lỗ mũi. Chính vì , đắc tội với ít , đều đang hóng chuyện vui.

Chỉ trong một ngày, chuyện vui như mọc thêm cánh, bay khắp các ngóc ngách lớn nhỏ của xưởng cơ khí.

Ngay cả xưởng trưởng cũng .

Này, con trai ông sở thích đặc biệt gì đấy?

Chuyện bàn tán là đ.á.n.h , mà là chuyện c.ắ.n , hai thằng đàn ông các đ.á.n.h , đ.ấ.m một cái, đ.ấ.m một cái thì thôi , còn thế ? Cậu hôn một cái, hôn một cái ?

Ừm, họ là "cắn", nhưng cảm thấy nó cũng chẳng khác gì "hôn".

Tóm khó coi.

Trần Nguyên mất mặt, che chắn kín mít, nhưng Bạch Phấn Đấu thì , trời lạnh căm căm, mặc áo bông còn cởi cả cúc cùng, cố tình để lộ cổ.

Ừm, đây là huy chương chiến thắng của .

, đ.á.n.h , nhưng thua.

Chỉ sẹo lồi sẹo lõm mới là đàn ông đích thực.

Bạch Phấn Đấu cứ thế nghênh ngang qua phố, trong xưởng cơ khí đều c.h.ế.t lặng.

Nhà vệ sinh hết tốp đến tốp khác .

Bạch Phấn Đấu luôn thể dùng sức một để khiến xưởng cơ khí yên tĩnh bỗng chốc chìm trong khí vui vẻ, sắp đến Tết bày một trò nữa. Bạch Phấn Đấu hề né tránh như khiến một vô cùng tức giận.

Người tức giận ai khác, chính là Trần Nguyên.

Hôm nay là ngày việc cuối cùng, ngày lĩnh lương, canh giờ đến xưởng cơ khí, đến cổng thấy Trương Tam với một cách kỳ lạ, cái vẻ nhiệt tình đó giống như đang nín cái rắm lành gì.

Tuy là hàng xóm, nhưng chẳng hề qua với , hạng thì đáng là cái thá gì!

Cậu lạnh lùng liếc Trương Tam một cái, sải bước rời .

Trương Tam: “Ối dồi ôi.”

Hắn ghé sát Vương Nhị Lại T.ử đang gác cổng cùng , nhỏ giọng : “Thấy ? Nó còn coi thường khác.”

Vương Nhị Lại Tử: “Phỉ!”

Hắn xoa mặt, : “Nó còn tưởng ai cũng chắc.”

Trương Tam đồng tình , : “Cậu đừng phỉ, để sếp của chúng thấy là vui .”

Vương Nhị Lại T.ử phục : “Cứ như ai thấy cái cổ của Bạch Phấn Đấu ? Chẳng là nó c.ắ.n ? Đàn bà cũng thế.”

Đàn bà đ.á.n.h cũng đ.á.n.h kiểu .

Lúc , mấy khác xưởng tò mò hỏi: “Có chuyện gì thế? Có đ.á.n.h ?”

Hễ đ.á.n.h phấn khích lạ thường.

Trương Tam: “Không hôm nay, là tối qua. Các nhà vệ sinh xem cổ của Bạch Phấn Đấu là . Hắn với Trần Nguyên… ba la ba la ba la.”

 

 

Loading...