Người nhà họ Trang: “...”
Cậu đang lời quỷ quái gì .
Lời , chính tin ?
Thật sự là ly kỳ.
Hắn tiếp tục : “Vợ t.h.a.i , đến lúc đó vợ Tiểu Trang cô kể cho vợ m.a.n.g t.h.a.i nên cẩn thận những gì nhé. thật sự yên tâm về cô .” Thật căn bản cần thiết, sinh bao nhiêu đứa , nhưng cản trở việc dùng cái để khoe khoang.
Người nhà họ Trang: “...”
Cậu đang lời quỷ quái gì .
Bạch Phấn Đấu: “Con của hai chúng , đến lúc đó sẽ mang họ Bạch, năm Lão Bạch gia cũng coi như là thêm đinh . tin rằng bố nếu suối vàng , nhất định sẽ vui mừng cho .” Thật chuyện từng bàn bạc với Quan Quế Linh, nhưng con cái họ sinh khi kết hôn, đương nhiên mang họ Bạch.
Con trai thì càng , con gái thì bắt rể.
Giống như Lý Phương .
Người nhà họ Trang: “...”
Cậu đang lời quỷ quái gì .
Mọi đều tê rần , căn bản tiếp nổi lời của .
Bạch Phấn Đấu: “Đàn ông đời , luôn một phụ nữ ngưỡng mộ ở bên cạnh, như mới thể hạnh phúc.”
Người nhà họ Trang: “...”
À cái ... thật sự nổi nữa .
Đây còn là chuyện lời quỷ quái nữa , vấn đề là bây giờ, bọn họ theo kịp mạch não của Bạch Phấn Đấu nữa .
Bạch Phấn Đấu khoe khoang một vòng, hớn hở khỏi cửa, bỏ qua nhà họ Tô, nhà tư cách đến tham gia hôn lễ của . Hắn đang định , Vương Hương Tú mở cửa, hai bốn mắt , Vương Hương Tú do dự một chút, : “Bạch Phấn Đấu.”
Bạch Phấn Đấu: “Cô gì?”
Hắn lạnh: “Sao hả? Còn tính kế ?”
Vương Hương Tú mím c.h.ặ.t khóe miệng, : “ , chỉ khuyên một câu, vẫn nên thận trọng một chút. Kết hôn là chuyện đại sự cả đời, đừng để lừa.”
Người khác rước họa , nhiều hơn với Bạch Phấn Đấu.
Vương Hương Tú suy nghĩ , cảm thấy nên một câu.
Trước đây, là ả với Bạch Phấn Đấu.
Chỉ điều, Bạch Phấn Đấu xong lời , lạnh lùng một tiếng, : “Lừa? Cô lừa , khác thể lừa . Vương Hương Tú, cô ghen tị , nhưng cô nên đến châm ngòi hôn sự của . Càng nên đối tượng của lừa . Cô là thế nào, hiểu rõ hơn cô. Sao hả? Trước đây treo buông, bây giờ cảm thấy hối hận ? cho cô , cho dù tìm ai, cũng sẽ cô thêm một cái nào nữa . Mấy lời châm ngòi của cô, dẹp , ai tin .”
Vương Hương Tú giải thích: “ ...”
“Cô cái gì mà , cô là cái thá gì rõ hơn cô nhiều, cô cút xéo cho , ông đây sắp qua cuộc sống mới , Tô gia các , cả đời kết cục , phi!”
Bạch Phấn Đấu nghênh ngang rời , ha hả lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-803.html.]
Cái cô Vương Hương Tú , đừng tưởng , ả chắc chắn là gương vỡ lành với , nhưng hơn , thể còn để mắt tới loại giày rách đầy mồm dối trá như Vương Hương Tú chứ. Ả tính là cái rắm gì.
mà, em đây thật sự mị lực nha.
Bạch Phấn Đấu sải bước lưu tinh về phía hậu viện.
Vương Hương Tú hít sâu một , nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, bước nhà.
Vừa cửa, thấy Đồng Lai ở gian ngoài ả, Vương Hương Tú dắt con trai nhà, liền thấy Kim Lai Ngân Lai cũng dán mắt cửa sổ, chắc hẳn là thấy .
Vương Hương Tú: “Mẹ quan hệ gì với Bạch Phấn Đấu, nghĩ đến chuyện tái giá nữa. Càng sẽ tái giá với Bạch Phấn Đấu. Hai nhà chúng thù, vẫn điên. Mẹ là nhắc nhở một chút đừng để lừa, nhưng thành kiến quá sâu với nhà chúng , cho nên hiểu lầm .”
Kim Lai: “Mẹ, quản gì, mặc xác c.h.ế.t , liên quan gì đến nhà !”
Vương Hương Tú: “Bà nội con hại c.h.ế.t Bạch gia gia.”
Ả nghiêm túc: “Mẹ chẳng kể ngọn nguồn sự việc cho các con ? Bà nội con hại bố của Bạch Phấn Đấu, tuy bà nội con , cũng hại bố con và cô con, càng hại . Trong lòng coi bà là một nhà nữa , hận bà hận c.h.ế.t. trong mắt ngoài, bà rốt cuộc cũng là bà nội của các con, chúng với Bạch gia, luôn nghĩ chút gì đó. Bất kể là các con là , đều năng lực giúp Bạch gia cái gì, cho nên nghĩ, nhắc nhở một chút cũng . Cho dù , ít nhất cũng nhắc nhở , thẹn với lương tâm.”
Ba đứa trẻ lặng lẽ gật đầu.
nhanh, Kim Lai : “Con bà nội như , bà là cái thá gì chứ, hại con còn bố, chúng con bệnh bà còn bỏ tiền ! Bà rõ ràng nhiều tiền như , rõ ràng nhiều như mà, miệng lúc nào cũng chúng con là cháu đích tôn bà yêu thương nhất, thật bà yêu nhất chỉ chính bà ! Người như mới là bà nội con, cái mụ già c.h.ế.t tiệt !”
Vương Hương Tú ngăn cản con trai c.h.ử.i mụ già c.h.ế.t t.ử tế , nhưng cũng : “Đừng lời ở bên ngoài, ngoài thấy sẽ cảm thấy các con hiếu thuận.”
Vương Hương Tú: “Được , đừng những chuyện nữa.”
Ả : “Con cảm thấy thế nào ?”
Kim Lai thật chân khỏi gần hết , là lo lắng mới kiên quyết bắt nó nghỉ ngơi.
Kim Lai đảo mắt: “Vẫn còn khó chịu ạ.”
Nó khó chịu, nó sẽ chuẩn đồ ăn ngon, hắc hắc.
Vương Hương Tú vội vàng : “Vậy thêm lát nữa , Ngân Lai còn con thì ? Con mau xuống .”
Ngân Lai: “Dạ.”
Nó yếu ớt nhiều, lẽ là thương nghiêm trọng, lời cũng ít .
“Các con nghỉ ngơi cho , sáng ngày mai, nấu canh trứng gà cho các con.”
Mắt mấy đứa trẻ đều sáng lên, vui vẻ: “Tốt quá .”
Bọn chúng bây giờ ăn uống như nữa.
Dạo miệng thật sự là nhạt nhẽo c.h.ế.t .
“Mẹ, con, khụ khụ...” Ngân Lai ho lên, : “Con thể uống t.h.u.ố.c...”
Sắc mặt Vương Hương Tú biến đổi, : “Không , bắt buộc uống! Mẹ còn đợi con khỏe , tuyệt đối sẽ từ bỏ con .”