Còn về việc trả tiền?
Thì đừng hòng.
Cùng lắm thì ngủ thêm nữa thôi.
Tô đại mụ nghĩ như , bà cũng , cần quá rõ ràng, Vương Hương Tú cũng sẽ như .
Những đàn ông liên quan đến Vương Hương Tú, hai mươi thì cũng mười mấy nhỉ, một bỏ bốn đồng tám đồng, cũng là một khoản tiền nhỏ.
Vương Hương Tú dùng sức gật đầu: “Được, như ạ.”
Ả cảm thấy suy nghĩ của chồng thật sự .
Tô đại mụ: “Đây mặc dù là điểm thứ hai, nhưng con đầu tiên, nếu đợi xưởng quyên góp , bọn họ sẽ cho thêm tiền con nữa . Con cũng lý do gì để đòi tiền. Lát nữa con luôn, con đòi bọn họ một đợt , vơ vét chút tiền. Sau đó ngày mai hẵng đến xưởng, đến lúc đó nếu thật sự kẻ nào mắt hỏi con, con thể giả vờ tiền đều nộp viện phí hết mà vẫn đủ. Như cũng thể giữ hình tượng của con trong mắt .”
Vương Hương Tú sức gật đầu, cảm thấy chồng đúng là tài giỏi, bản ả nghĩ .
Ả kịp chờ đợi truy hỏi: “Mẹ, còn cách thứ ba thì ?”
Tô đại mụ: “Cách thứ ba là tìm Bạch Phấn Đấu, con đừng thấy gã cứng miệng, nhưng đó là do con cho đủ. Con cứ trần truồng mặt gã, dạy con, một chuyện á...”
Bà ghé tai Vương Hương Tú lầm bầm vài câu.
Sắc mặt Vương Hương Tú đỏ bừng, : “Như ạ?”
Tô đại mụ: “Được , con đều thử một , nếu , sẽ thoát khỏi lòng bàn tay chúng . Dù loại chuyện , con cũng chịu thiệt.”
Vương Hương Tú c.ắ.n môi: “Vâng.”
Ả hít sâu một , : “Như , thật sự thể ?”
Tô đại mụ: “Dù thế nào nữa, cũng là một tia hy vọng, chỉ cần hy vọng, cuộc sống của chúng sẽ dễ chịu.”
Vương Hương Tú gật đầu, đồng tình với lời , bọn họ bây giờ đang chính là lúc thiếu tiền, tuy nhà cũng vốn liếng, nhưng tiền của nhà thể động chứ. Đây khéo hiếm khi cơ hội như , bọn họ những cần tiêu tiền của , mà còn thể kiếm tiền nữa.
Vương Hương Tú: “Chuyện tiền bạc, mấy chủ ý đều , nhưng bên Đồ Tể trường...”
Bên đó cũng sẽ truy cứu, bọn trẻ khỏe sẽ Thiếu Quản sở, đây là điều bọn họ thể chấp nhận.
Tô đại mụ: “Chuyện để nghĩ cách. Hai ngày nay suy tính , cuối cùng cũng nghĩ một cách.”
“Cách gì ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-733.html.]
Tô đại mụ: “Nhân vật hai ở Đồ Tể trường đó, lúc ý với Phán Đệ nhà chúng . Lúc đó ngăn cản, , ngược thể để Phán Đệ tìm .”
“A, lợi hại như , đồng ý?” Vương Hương Tú kinh ngạc.
Tô đại mụ: “Hắn thì bản lĩnh gì, cũng giống như Dương Lập Tân, là dựa việc rể tới nhà để leo lên thôi. Nếu cũng chỉ là một thằng nhóc nhà quê nghèo kiết xác. Phán Đệ lúc đó công nhân tạm thời ở Xưởng Diêm, ngay cả công nhân tạm thời cũng , chỉ là ca. Nhà thương, đó tìm , một tháng mới trả ba đồng, còn cảm thấy chiếm món hời, con xem loại thì tiền đồ gì? Hơn nữa nhà cũng chẳng đưa nổi sính lễ gì, thế mà còn định dùng năm đồng để cưới vợ, đúng là hổ. Con sính lễ kết hôn của Phán Đệ nhà là bao nhiêu tiền ? Đó là năm mươi đồng đấy!”
Phải rằng, bây giờ kết hôn, cũng ai đưa năm mươi đồng sính lễ.
Về cơ bản mức giá bình thường là hai mươi đồng, đó tùy theo điều kiện gia đình , sẽ chút d.a.o động lên xuống.
Tô Phán Đệ mười mấy năm , là năm mươi đồng . Thật sự là ít.
Tô đại mụ đắc ý một tiếng, : “Con gái nhà nuôi dạy mà.”
Đừng thấy lúc nhỏ bà nỡ cho con gái ăn chút đồ ngon nào, nhưng ngoài miệng những lời êm tai nhất, hơn nữa cũng lén lút nấu ăn riêng cho con trai. Cho nên hai cô con gái luôn kiên định cho rằng như bà là nhất, đối xử bình đẳng.
Sau lớn hơn một chút đến độ tuổi sắp xem mắt, Tô đại mụ cũng lòng bồi bổ cho con gái ít, về mặt ăn mặc cũng dạy dỗ một chút, cho nên hai cô con gái đều vô cùng duyên dáng yêu kiều. Cho dù tướng mạo bình thường, nhưng làn da trắng trẻo, trang điểm một chút hơn hẳn phần lớn những cô gái cách ăn mặc.
Có thể , nhà bà lúc đó là một nhà con gái trăm nhà cầu hôn, dựa việc gả hai cô con gái, kiếm ít tiền .
Bà mím môi, : “Sau khi Phán Đệ gả , thằng nhóc đó ngược cũng bắt đầu phấn đấu vươn lên, mả tổ nhà nào bốc khói xanh, thế mà để tìm một cô vợ thành phố. Mặc dù là một béo ú gần hai trăm cân, trông như một con lợn nái già, nhưng điều kiện . Trong nhà ở Đồ Tể trường, thế chẳng là, một đường đẩy thằng nhóc lên cao .”
Bà ngược hối hận vì chia rẽ con gái, bởi vì nếu con gái ở bên thằng nhóc , cũng chẳng qua chỉ là sống những ngày tháng ở nông thôn, thằng nhóc bây giờ bản lĩnh, cũng chẳng qua chỉ là dựa dẫm bố vợ mà thôi.
Bà : “Nếu Phán Đệ tìm giúp đỡ, cảm thấy vẫn là thể .”
Vương Hương Tú: “... nhưng cô bây giờ so với mười mấy năm giống nữa . Có thành công ạ?”
Tô đại mụ: “Phán Đệ bây giờ còn mơn mởn nữa, nhưng đàn ông mà, thứ luôn cảm thấy là thứ nhất. Cùng lắm thì ngủ một giấc, để đó toại nguyện thôi. Trang điểm một chút, kiểu gì cũng . Thật sự , con cũng giúp một tay. Hai kiểu gì cũng hiệu quả hơn một .”
Vương Hương Tú đỏ mặt.
Tô đại mụ thấy ả như , thở dài : “Tú nhi , thế đều là vì cái nhà của chúng , vì bọn trẻ, chẳng lẽ con bọn trẻ Thiếu Quản sở ?”
Vương Hương Tú quả quyết lắc đầu.
Tô đại mụ: “Vậy là đúng , chúng đều là vì cái nhà , sẽ công tác tư tưởng cho Phán Đệ. Mẹ đoán chừng, Chiêu Đệ và Phán Đệ cũng sắp đến , bọn nó thể lấy bao nhiêu tiền.”
Bà đây là tiền cũng vơ vét, cũng nhờ vả.