Trang Chí Hy: “Mẹ cách ạ?”
Mắt sáng lên.
Bác sĩ đều chỉ ăn chút đồ chua để ép xuống.
Biết , vợ cách ?
Lam Linh: “Lúc , tin lời xưa thôi, đây, cái con cất , mang về cho Minh Mỹ, bảo con bé nhét gối, thực cái đeo thì hơn. bây giờ bên ngoài trâu thần rắn quỷ chạy loạn, để thấy kẻo rước họa , con bảo con bé nhét cái trong gối. Loại phỉ thúy khả năng thanh lọc cảm xúc, thể giúp con bé bình tâm tĩnh khí hơn. Hơn nữa đây là hạt đậu phúc, hạt đậu phúc hạt đậu phúc, phúc khí dồi dào, đó là nhất, Minh Mỹ mỗi ngày gối lên hạt đậu phúc ngủ, thể chứ?”
Trang Chí Hy nhận lấy chiếc túi nhung nhỏ, bên trong là một hạt đậu phúc bằng bích ngọc, bên buộc một sợi dây đỏ mới tinh.
Trang Chí Hy: “...”
Anh gãi gãi đầu.
Lam Linh: “Con đừng coi thường cái , đây là mê tín phong kiến gì , cái đạo lý đấy. Con nghĩ xem, nếu , thì năm xưa , đều đeo? Cái cho phụ nữ.”
Trang Chí Hy nghiêm túc gật đầu: “Vâng, con cất . Về nhà sẽ đưa cho Minh Mỹ.”
Lam Linh còn dặn dò.
“Cái đừng để lộ nhé.”
Trang Chí Hy thận trọng gật đầu, cúi đầu miếng phỉ thúy xanh biếc, thoạt màu sắc đậm, giơ lên soi ánh mặt trời, dường như một chút tạp chất nào. Anh : “Trông .”
Lam Linh nhướng mày: “Con còn hiểu cái ?”
Trang Chí Hy bật , : “Con thì hiểu gì chứ, con chỉ thấy thôi.”
Lam Linh: “Loại đồ chính là như , thích thì ngàn vàng đổi, thích thì cảm thấy cũng bình thường, ăn dùng . Hoàn là xem sở thích cá nhân. Gia đình như chúng , cũng kiếm cực phẩm gì, loại coi như là khá , nhưng là cực . Đương nhiên, chắc chắn cũng là đồ giá trị, các con cứ cất giữ cẩn thận.”
Bà : “Đến lúc đó truyền cho con của .”
Trang Chí Hy: “Vâng.”
Nụ của rạng rỡ thêm vài phần.
Lam Linh hỏi thêm vài câu về chuyện của Minh Mỹ, : “Được , con về , tối với bố con sẽ qua.”
Trang Chí Hy: “Vâng.”
Anh báo tin xong, thấy thời gian vẫn còn sớm, dứt khoát thẳng đến Hợp tác xã cung tiêu, mua một cân bánh đào xốp, kẹo các loại ở nhà vẫn còn, những thứ khác cũng dám mua nhiều. Thời tiết ngày càng nóng, đồ ăn để lâu.
Cứ ăn hết mua tiếp .
Vì xin nghỉ nên Trang Chí Hy khá nhiều thời gian, buổi chiều về cũng sớm hơn khác. Từ khi thời tiết ấm lên, những phụ nữ quen trong sân tán gẫu, tán gẫu chút việc vặt, nhặt rau , khâu vá quần áo , chẳng chậm trễ chút nào.
Trang Chí Hy bước cửa chỉ thấy chị dâu cả nhà , thấy bà bô , liền hỏi: “Chị dâu cả, em ?”
Lương Mỹ Phân: “Mẹ câu cá .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-458.html.]
Trong lòng Lương Mỹ Phân chút chua xót, cô cảm thấy chồng coi trọng Minh Mỹ hơn, nhưng lời cô tiện mặt khác. Nếu , truyền đến tai chồng sinh chuyện thị phi. Lương Mỹ Phân con chủ kiến gì, nhưng miệng mồm coi như cũng kín đáo.
Hơn nữa học và học, về bản chất vẫn chút giống .
Lương Mỹ Phân tính là cực kỳ tinh minh, nhưng chồng đối xử với con cái cô đều , cũng bao giờ hà khắc với cô chuyện ăn uống, một chồng như là hiếm , tuy trong đại viện bọn họ cũng chồng ôn hòa như Tô đại mụ, nhưng cuộc sống của Vương Hương Tú trôi qua cũng chẳng dễ dàng gì.
Tính tình Triệu Quế Hoa kém một chút, nhưng bọn họ cần nuôi gia đình như Vương Hương Tú a.
Cho nên trong lòng Lương Mỹ Phân chua xót, chút ghen tị với em dâu út, nhưng cũng oán than mặt hàng xóm. Đương nhiên, ngoài việc chồng dễ chọc, một nguyên nhân khác là em dâu cũng dễ chọc.
Cô còn đòn.
Đều là một nhà, thật sự đ.á.n.h thì cũng là đ.á.n.h uổng công.
Cô chủ động : “Mẹ t.h.a.i p.h.ụ ăn nhiều cá một chút, ăn trưa xong liền xách cần câu với giỏ .”
Cô chỉ cái ổ rào nhỏ dựng lên trong sân, : “Mẹ nhà nuôi gà.”
Trang Chí Hy gật đầu: “Vậy thì quá, ăn trứng gà cũng tiện .”
Anh xách bánh đào xốp nhà cất , nhanh nhà chính đun nước. Vào mùa đông phòng bọn họ đốt lò, đun nước thì đun ngay trong phòng , nhưng qua mùa đông , bọn họ đều đun nước ở nhà chính. Không đốt lửa riêng cho từng phòng nữa, đun nước, ánh mắt rơi bệ bếp mới nối thêm của nhà , nhướng mày.
Không hiểu , đột nhiên nối thêm một khúc bệ bếp, luôn khiến cảm thấy chỗ nào đó kỳ lạ.
Trang Chí Hy thêm hai cái, cũng nguyên cớ gì.
Mẹ thể nào giấu hết đồ trong nhà ở đây chứ?
Anh bật lắc đầu: Nhà xuất nông dân nghèo khổ, bây giờ cả nhà thể công nhân là đổi đời , gì còn đồ gì nữa. Trang Chí Hy cũng , bố đều là chịu khó phấn đấu, nếu ba em bọn họ cũng đến mức sống nhẹ nhàng như .
Nếu vẫn còn nông dân ở làng, thì cuộc sống đó mới thật sự là khổ.
Anh cúi đầu đun nước, gọi vọng qua cửa sổ: “Chị dâu cả.”
Lương Mỹ Phân: “Chuyện gì thế?”
Trang Chí Hy: “Chị qua đây một chút.”
Lương Mỹ Phân nghi hoặc dậy, đến cửa sổ nhà bếp, hỏi: “Chuyện gì ?”
Chuyện là trơn tru cho lắm, thực nên hỏi một tiếng, nhưng vợ m.a.n.g t.h.a.i thật sự quá hưng phấn, cả chút bay bổng .
Lương Mỹ Phân cau mày: “Được thì , nhưng chi tiêu ăn mặc của nhà đều do chồng nắm giữ...”
Trang Chí Hy: “Nếu hỏi, em sẽ với .”
Lương Mỹ Phân: “Được.”
Trong lòng cô bắt đầu trào dâng chua xót, cùng là con trai nhà , em chồng thể gánh vác chuyện , còn chồng cô đối với nhà đẻ cô lạnh nhạt. Trong lòng cô thoải mái, nhưng thể gì.