“Ây, .”
Tô đại mụ Bạch Phấn Đấu, : “Phấn Đấu , cô gái nào gả cho cháu, thì đúng là phúc khí . Người đàn ông như cháu, thật sự thường thấy a. Tính cách rộng rãi, hào sảng, trượng nghĩa thẳng thắn, thích giúp đỡ khác, một công việc , gia đình gánh nặng còn nhà cửa, cháu xem cháu tìm cô vợ thế nào mà chẳng tìm , tìm một tiên nữ cũng tìm . Đại mụ cảm thấy đời phụ nữ nào mà tìm cháu, đúng là phúc khí tu mấy đời mới .”
Bạch Phấn Đấu khen đến mức lâng lâng.
“Đại mụ. Trong cái viện , chỉ ánh mắt của bà là tinh tường nhất.”
“Đó là đương nhiên, lúc liếc mắt một cái chọn trúng Tú nhi, chẳng chứng minh vấn đề , cô con dâu bao a.”
“ a.” Bạch Phấn Đấu tán thành.
Gà nhà họ Tô nhanh vặt lông hầm lên, mùi vị của canh gà, đó là mới bốc lên.
Không ít nhà trong viện đều ngửi thấy mùi vị, nhao nhao bàn tán xôn xao.
“Nhà ai thế , còn hầm canh gà ?”
“Hình như là tiền viện.”
“Vậy chắc chắn là nhà Chu Quần, nhà nó điều kiện .”
“Khó lắm, lẽ là nhà họ Trang đấy, nhà nó hôm nay ngoại ô du xuân, chừng bắt thú rừng gì đó.”
“Khéo là Bạch Phấn Đấu đấy, hai bố con nhà nó độc , tiền cũng tiêu hết, đương nhiên ăn ngon…”
“Không , thấy là Lam đại gia, ông mới thật sự là ăn ngon.”
“Chuyện đó thể nào, nhà Lam đại gia buổi tối luôn ăn thanh đạm. Ông thường là buổi sáng và buổi trưa ăn ngon.”
“ ha.”
Bất kể lúc nào cũng luôn tò mò, nhanh, lượn lờ đến tiền viện, bao lâu mang vẻ mặt thần bí , dám tin: “Là nhà họ Tô, nhà họ Tô đang hầm canh gà.”
“Ôi trời đất ơi~ Nhà nó ban nãy còn bán t.h.ả.m ? Thế mà ăn canh gà ?”
“Bà xem chuyện gọi là gì a.”
“Chúng đừng tùy tiện phát lòng , bà xem sống những ngày tháng gì, nhà còn uống canh gà .”
Theo lý mà , mùi vị của canh gà lớn bằng mùi canh thịt cừu, nhưng Triệu Quế Hoa đóng cửa đóng cửa sổ, nhà bọn họ bắt đầu ăn , ngược khiến mùi vị lớn đến thế. Mà bên nhà họ Tô mới hầm lên, mở cửa sổ nhà bếp, mùi vị tự nhiên liền bay ngoài. Hơn nữa, nhà bếp nhà ả gần lối giữa tiền viện và hậu viện, cần về phía cũng thể ngửi thấy là mùi vị nhà ả.
Bạch Phấn Đấu nhóm lửa còn quạt, hừ hừ hả giận : “Cho các đều coi thường , các coi thường , buổi tối chẳng qua cũng chỉ ăn chút lương thực phụ ăn chút cháo loãng, Tú tỷ uống canh gà.”
Gã ngược , bản kéo thêm một đợt ghen tị.
Bởi vì trời mưa, Chu đại mụ ô, xuống xe buýt còn trú mưa một lát, mắt thấy thế mưa càng lúc càng lớn căn bản tạnh, lúc mới hết cách đành về, mụ viện, ngửi thấy mùi vị nhà họ Tô, vặn thấy bóng dáng Bạch Phấn Đấu đang bận rộn trong nhà bếp nhà họ Tô, nhổ một bãi nước bọt xuống đất, mắng: “Cẩu nam nữ!”
Bạch Phấn Đấu cam lòng yếu thế: “Dô? Ai đây, đây là Chu đại mụ quyến rũ bố ?”
Chu đại mụ quát lớn: “Tao xé nát cái miệng mày!”
Bạch Phấn Đấu: “Hắc hắc, bà xem bà chuyện đó, ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-399.html.]
Chu đại mụ xông lên định đ.á.n.h , Chu Quần kịp thời ở cửa cản , : “Mẹ, về thôi, loại gì, thêm một câu đều mất mặt.”
Chu đại mụ: “.”
Mụ hung hăng trừng mắt Bạch Phấn Đấu một cái.
Bạch Phấn Đấu kêu lên: “ mất mặt cũng còn hơn các , đói ăn quàng.”
Chu Quần: “Mày!!!”
Chu Quần hít sâu bình phục tâm trạng, : “Mẹ, về thôi, loại đầy mồm phun phân, đáng để chúng thêm một câu, thanh giả tự thanh, loại tiểu nhân gì, chúng cần để ý.” Lời thì như , nhưng Chu Quần oán hận thôi, oán độc dùng sức Bạch Phấn Đấu một cái.
Thầm nghĩ chỉ cần cơ hội, gã nhất định sẽ bỏ qua.
Bạch Phấn Đấu so đo, tự cho là đại hoạch thắng, đừng thấy đám cậy mạnh, nhưng chẳng từng một đều bại lui .
Gã sảng khoái, nhưng nhanh, gã nghi hoặc gãi đầu: Nói mới nhớ, bố gã ? Sao vẫn về?
Thôi bỏ , mặc kệ ông .
Thế mưa lớn, xua tan mùi vị, mùi thơm nức mũi của canh gà bay , bên nhà gã, ai quan tâm.
Triệu Quế Hoa: “Mình đúng là một thông minh tuyệt đỉnh.”
Bán một con gà rừng, đúng!
Cơn mưa hôm nay lớn, giữa đêm mưa như trút nước, trong phòng nồng cháy như lửa.
Minh Mỹ chui từ trong chăn, dùng bàn chân nhỏ nhẹ nhàng đạp Trang Chí Hy một cái, : “Rót cho em cốc nước.”
Trang Chí Hy cũng chẳng thèm khoác áo, vén thẳng chăn dậy rót nước, trong phòng bật đèn nhưng cũng ảnh hưởng đến tầm của , hơn nữa đồ đạc trong nhà đặt ở , nhắm mắt cũng thể mò .
Anh đưa nước cho vợ, : “Đây.”
Minh Mỹ cảm thấy khô cả cổ họng, cô lau giọt mồ hôi trán, ừng ực uống từng ngụm lớn, đó lười biếng dài giường, : “Mai em về nhà đẻ một chuyến, cùng em nhé.”
Trang Chí Hy: “Được.”
Nếu hôm nay mưa to, thì chiều tối nay họ qua đó một chuyến , con dê do chính tay Minh Mỹ săn , đương nhiên mang một ít cho bố .
Trang Chí Hy lên giường bên cạnh Minh Mỹ, : “Chỗ gần nhà, lúc tan về nhà lấy đồ , chúng cùng , em đỡ chạy thêm một chuyến.”
Minh Mỹ khẽ , nhẹ giọng : “Vâng.”
Cô nũng nịu : “Ngày mai là ngày đầu tiên đến bộ phận mới, tan tăng ca ?”
Trang Chí Hy lắc đầu: “Tăng ca cái gì mà tăng ca, Khoa tuyên truyền thực chẳng bận chút nào, trừ khi hoạt động lớn như , nếu thì gì nhiều việc thế. Chỉ là mấy việc tuyên truyền thôi. Đơn vị chúng bộ phận văn nghệ, nếu thì việc cũng chẳng đến lượt Khoa tuyên truyền.”
Minh Mỹ: “Vậy cũng cho , khó khăn lắm mới điều chuyển qua đó.”