Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1463

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:34:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trang Chí Hy: “Nghe là cô tự theo, chắc là để khoe khoang thôi. Khoe khoang áo gấm về làng? Khoe khoang cho dù về cũng chẳng ? Hoặc là khoe khoang sống ở bên ngoài ? Trần Nguyên đ.á.n.h như , bọn họ chắc chắn dây dưa ầm ĩ một trận. là một mớ bòng bong.”

Thế hệ già đều tinh thần yêu nước, đối với loại như Đào Ngọc Diệp, đều chán ghét đến tột cùng.

Lý trù t.ử: “Đây là cái thứ gì , còn mặt mũi mà về.”

“Ai chứ? Đồ rác rưởi sùng ngoại.” Trang Lão Niên Nhi cũng cực kỳ chướng mắt.

Mọi đều vô cùng chán ghét. Đám thanh niên thì hiểu, xem cô nước ngoài bảo mẫu, gì đáng để về khoe khoang chứ? Chuyện thật sự là hiểu nổi.

Triệu Quế Hoa: “Cô mười mấy năm , lẽ vẫn nghĩ bên nghèo như , cảm thấy ở nước ngoài cho dù rửa bát bảo mẫu thì cũng kiếm nhiều tiền. chịu nghĩ xem, Tứ Cửu Thành của chúng phát triển nhanh đến mức nào.”

“Cũng đúng.”

Mọi bàn luận về Đào Ngọc Diệp, thật sự hiểu nổi suy nghĩ của phụ nữ .

cũng chẳng mấy ngày, rời . Lần là rời hợp pháp, nhưng vẫn là lén lút, xám xịt chuồn mất. Còn về Trần Nguyên, vì Đào Ngọc Diệp truy cứu nên Trần Nguyên cũng . Miếng dưa của , mới c.ắ.n một miếng kết thúc .

Lưng chừng chẳng .

may mà Đào Ngọc Diệp cũng chẳng nhân vật quan trọng gì, chuyện phá dỡ di dời vẫn quan trọng hơn.

Mặc dù đại hội di dời đầu tiên Trần Nguyên và Đào Ngọc Diệp phá đám, nhưng nhanh tiến hành đợt vận động thứ hai. Tứ Cửu Thành dù cũng là thủ đô, phàm là chuyện gì cũng chú trọng quy củ. Việc phá dỡ cũng hề hỗn loạn, qua đàm phán nhiều , tiến triển suôn sẻ.

Những chuyện đều do các bậc trưởng bối trong nhà quyết định. Giống như bọn Hổ Đầu tuy cũng nhà, nhưng quyền đều do bà nội xử lý, chẳng việc gì . Những khác cũng , đều trưởng bối trong nhà lo liệu.

nhà thông báo họ về ký tên, thì họ sẽ về.

Nếu thông báo, thì cứ chờ, tóm nhà sẽ để họ chịu thiệt.

Còn , dạo các bà lão chẳng việc gì , ngày tháng trôi qua bình yên tĩnh lặng, mấy già ai nấy đều chẳng tinh thần gì. dạo gần đây thì khác , đấu trí đấu dũng với nhà phát triển dự án, giằng co qua , từng cứ như tiêm m.á.u gà, cảm giác nháy mắt tràn trề sức sống.

Trang Chí Hy hận thể để chuyện phá dỡ kéo dài thêm một chút. Anh màng kiếm bao nhiêu tiền, mà là cảm thấy chuyện thật sự hợp với bố . Mọi xem, hai ông bà vui vẻ bao. Người già , sợ nhất chính là đếm ngày chờ c.h.ế.t.

Chỉ cần chuyện để lăn lộn, liền cảm thấy còn thể sống thêm năm trăm năm nữa!

Mấy bà thím như Triệu Quế Hoa, Chu đại mụ quả thực cũng tinh thần sung mãn, ngày nào cũng tất bật ngược xuôi. Tất nhiên chỉ họ, còn một đám ông lão bà lão xung quanh, ít thể chủ gia đình đều kéo đến, đông thì sức mạnh lớn mà.

Đại viện của họ ngày nào cũng náo nhiệt vô cùng. Đám thanh niên trong đại viện cũng chuyển , nhưng bên ngoài cũng nhà khác. Giống như Thất Cân và Bạch Tình Tình thì sống ở bên ngoài. Hai họ hợp tác mở một công ty, đang lúc bận rộn khởi nghiệp, ngày nào cũng sớm về khuya sợ nhà lo lắng, cho nên mỗi tuần mới về một .

Còn về Lý Trân Trân, cô vẫn nghiệp, đang ở ký túc xá trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1463.html.]

cứ đến cuối tuần, cùng về. Thất Cân lái xe đón . Cuối tuần nào cũng chạy một vòng, đôi tình nhân nhỏ cùng đến trường đón Lý Trân Trân và Nhị Lâm. Lý Trân Trân và Nhị Lâm cách khá nhiều tuổi, Lý Trân Trân học thạc sĩ sắp nghiệp . Thất Cân mới năm nhất đại học.

hai học cùng một trường. Thất Cân mỗi lái xe đến đều chở cả hai , đón Diệp Tư Giai. Thằng nhóc hồi nhỏ hoạt bát như một con khỉ, bây giờ cảnh sát. Cậu mới một năm.

Chở ba xong, đến tòa soạn tạp chí đón Hạnh Nhi. Hạnh Nhi năm nay nghiệp, đang việc ở tòa soạn. Đi một vòng như , cuối cùng là Diệp Tư Điềm. Diệp Tư Điềm vẫn đang học đại học. Một chiếc xe bảy , vặn đủ chỗ.

Thất Cân chỉ một cảm thán may mà xe của là xe bảy chỗ, nếu thì chẳng nhét .

đợi Đoàn Đoàn, Viên Viên và Tư Viễn về, thì chắc chắn là đủ .

Thất Cân một vòng đón , Tư Điềm là cuối cùng lên xe. Chỉ thấy Hạnh Nhi đang ườn ghế (tất nhiên là bây giờ vẫn từ ). Cô chớp chớp đôi mắt to, vô cùng nghi hoặc: “Hạnh Nhi, ?”

Hạnh Nhi thở dài một thườn thượt, : “Đi mệt quá mất.”

Tư Điềm: “Tòa soạn của các cũng mệt thế ?”

“Nước cạn thì rùa nhiều mà.”

Cô cảm thán: “Bọn tớ tạp chí thời trang, ôi ơi~”

Mọi đều bật . Bạch Tình Tình híp mắt đùa: “Vậy đừng nữa, đến khởi nghiệp cùng bọn chị .”

Vừa , Hạnh Nhi kiên quyết từ chối, : “Chuyện thì đừng nghĩ tới, em mấy cái của chị . Em ở tòa soạn là đúng chuyên ngành, hợp với em. Em tin là bà đây xử lý mấy chuyện .”

“Có chí khí.”

Hạnh Nhi hất cằm: “Đó là đương nhiên.”

Đừng thấy cô than vãn, mệt mỏi, nhưng công việc của cô cũng thật sự . Hạnh Nhi: “Tổng biên tập của bọn em coi trọng em đấy, em phong thái của chị năm xưa.”

“Cứ để em c.h.é.m gió .”

Hạnh Nhi bật , : “Sao là c.h.é.m gió. Em vốn dĩ lợi hại mà.”

: “ . Đoàn Đoàn, Viên Viên vẫn về , hai lề mề quá .”

Thất Cân thường xuyên liên lạc với họ, : “Đoàn Đoàn chút công việc cần xử lý, bọn họ xử lý xong mới về . Mấy cái tên thật là, một mạch bao nhiêu năm, cuối cùng cũng coi như sắp về .”

Ngày tháng trôi qua thật nhanh, bọn họ đều từ những đứa trẻ biến thành lớn cả .

 

 

Loading...