Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1459

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:34:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạnh Nhi cũng nhớ chị Tiểu Táo, năm xưa chính là cụ của chị Tiểu Táo, bà thấy cô bé gì ăn, luôn lén lút dành dụm lương thực cho cô bé ăn. Hạnh Nhi đều nhớ cả.

Bao nhiêu năm nay, nhà của Dương Thụ Lâm thực đều họ sống ở thủ đô như thế nào, nhưng cũng nghĩ rằng nhà họ phát tài, dù thì, Nhị Lâm lúc nhỏ sức khỏe , quanh năm uống t.h.u.ố.c, năm xưa ở trong làng như , nhà họ là nghèo nhất.

Bây giờ đến Tứ Cửu Thành, trong làng đều là cha của Vu Tiểu Muội bán nhà chữa bệnh, họ chữa khỏi , chỉ nghĩ rằng, quanh năm uống t.h.u.ố.c, cuộc sống chắc cũng chẳng khá khẩm gì.

Hai ông bà vẫn ở quê nhà cùng con trai cả, con trai cả và con dâu cả bất hiếu, lúc trẻ thì đương nhiên nịnh nọt hai ông bà, đó là chờ hai ông bà giúp đỡ, đến khi tuổi già thì khác .

Họ thể việc nhà nữa, đương nhiên chào đón, rõ ràng cuộc sống ngày càng hơn, nhưng họ sống bằng lúc trẻ, cũng cầm cự mấy năm thì qua đời. Ngay cả khi cha chồng qua đời, Vu Tiểu Muội cũng nhất quyết đến viếng.

Cô cũng cho con cái về, năm xưa họ giao lương thực nhờ chăm sóc Hạnh Nhi, nhà họ ngược đãi đứa trẻ cho ăn, còn cố ý rạch mặt con bé, nếu Hạnh Nhi tự bỏ trốn. Cô quả thực dám nghĩ đến lúc trở về con gái còn .

Cô càng dám nghĩ, con gái một xe ngàn dặm đến thủ đô, giữa đường nếu gặp thì .

Bản cô thế nào cũng , nhưng hại con cô, đó là mối thù đội trời chung.

Còn về Nhị Lâm, Nhị Lâm vì mang bệnh từ trong bụng , sinh đứa trẻ sức khỏe , cho nên từ nhỏ đến lớn ông bà nội từng kỹ đứa trẻ , cũng từng để ý đến nó.

Mẹ chồng cô, bà Dương một câu “danh ngôn” để đời: “Dù cũng sắp c.h.ế.t, xem nó gì cho lãng phí tình cảm?”

Cho nên Vu Tiểu Muội cũng sẽ để con cái về, họ đối với chúng tình cảm, cô cũng tuyệt đối để con cái lãng phí một chút tình cảm nào cho “những quan trọng”.

Nhà họ là do Vu Tiểu Muội chủ, Dương Thụ Lâm tuy chút cho con cái về, nhưng nghĩ đến cha thực cũng ưa vợ con, cuối cùng vẫn thở dài từ bỏ. Mà từ khi cha qua đời, và quê nhà thật sự còn chút vướng bận nào nữa.

Còn trai ruột?

Dương Thụ Lâm đến loại cũng thèm, vẫn nhớ đầu tiên về thủ tục hộ khẩu, cháu gái cả của tìm đến hỏi: “Chú hai, Hạnh Nhi bây giờ học ? Mặt nó lành ?”

Cái vẻ ác ý đó, nhịn mà tát thẳng mặt con tiện nhân một cái thật mạnh.

Anh cả, chị dâu và cháu trai của phục, Dương Thụ Lâm khách khí, một chọi bốn, tuy chiếm lợi thế gì, nhưng cũng chịu thiệt.

Đồ nhát gan.

Từ đó vợ chồng họ ở Tứ Cửu Thành, những năm họ luôn nỗ lực, thể so với giàu , nhưng cũng coi là gia đình khá giả, điều kiện cũng khá . Con cái của họ đều là sinh viên đại học, còn đứa cháu gái thất đức , vẫn ở trong làng vì ba cắc hai đồng mà tính toán với , lê la hàng xóm.

Bây giờ, nhà của họ sắp giải tỏa , cuộc sống tự nhiên càng ngày càng phất lên.

Dương Thụ Lâm nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ, hai cũng kích động, Vu Tiểu Muội nhỏ giọng với Dương Thụ Lâm: “Mọi mua nhà ở , chúng cũng mua nhà ở đó, hàng xóm cũ ở cùng mới ý nghĩa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1459.html.]

Dương Thụ Lâm: “Đương nhiên .”

Anh , những nhà ở cùng một tòa nhà mà quen hàng xóm đối diện, cảm thấy khó chịu, náo nhiệt mới chứ. Hai đang thì thầm ở đây, thì đầu cuối cùng cũng từ Gala mừng xuân cuối năm mà trở .

Trang Chí Hy: “ một bạn phát triển bất động sản, các vị xem khu dân cư họ phát triển ở gần đây ? Chính là khu dân cư Hạnh Hoa Lý. Cách nhà xa lắm. Bây giờ bên đó bắt đầu bán, nếu hứng thú, thể sắp xếp dẫn qua xem, cũng thể thương lượng giá.”

Bây giờ ngoài những cái tên rồng bay phượng múa, nhiều khu dân cư đều đặt tên theo cộng đồng và đường phố, khu của họ gọi là Hạnh Hoa Lý, là vì một con ngõ chạy xuyên qua, cả khu đều là ngõ Hạnh Hoa Lý.

Khu dân cư đó cách nhà một chút, nhưng cũng ở rìa ngõ Hạnh Hoa Lý, cho nên đặt tên là khu dân cư Hạnh Hoa Lý.

Trang Chí Hy: “Dù ý của là lấy tiền tái định cư, chi bằng xem xét bên đó, thấy cũng tệ, phía bên của nó giáp công viên, cảnh quan cây xanh trong khu , nhà sáu tầng thang máy, bây giờ đều thích xây nhà cao tầng, loại phổ biến.”

“Ấy dà, cái đấy, chính là thích mấy cái nhà cao quá, thấy ch.óng mặt .”

“Ai chứ.”

“Chú Trang, tại cái xây cao tầng ạ, bây giờ là nhà cao tầng. Hiếm nhà xây kiểu lắm.”

Trang Chí Hy: “Họ ở gần công viên, quy hoạch cho phép, chỉ thể xây loại sáu tầng thôi, một tầng hai hộ, đều thang máy tận nhà, thật sự . Mọi đầu tư chắc hợp, nhưng để ở thì thật sự tệ.”

“Vậy còn chờ gì nữa? Đi xem .”

, chúng cũng xem.”

Mọi nhanh ch.óng náo nhiệt lên.

Triệu Quế Hoa: “Lão tam, con gọi điện cho chị con, cũng báo cho Đại Bảo và Nhị Bảo một tiếng.”

Trang Chí Hy: “Vâng, con .”

Chị tuy vẫn sống ở hải đảo, nhưng cũng nhà ở đại viện . Đừng là chị , ngay cả Đại Bảo và Nhị Bảo cũng . Lúc đó hai đứa trẻ đến Tứ Cửu Thành học trường quân đội, hộ khẩu chuyển trường, lúc nghiệp chuyển , Triệu Quế Hoa liền chia cho hai em mỗi một gian phòng, họ thuận lợi nhập hộ khẩu.

Triệu Quế Hoa cảm thấy, tuy hộ khẩu trông vẻ quan trọng, nhưng lúc mấu chốt hữu dụng.

Một gian nửa gian, sẽ coi là chuyện gì, nhưng nhiều thì khác.

Bà lão nay luôn công bằng, Đại Bảo Nhị Bảo , nhà lão cả và nhà lão tam cũng đều . Sáu đứa trẻ mỗi đứa đều một gian phòng, coi như là bà lão cho chúng .

 

 

Loading...