Những lời chúc , tuôn ngớt.
Triệu Quế Hoa cũng dậy, chút nhường nhịn: “Nào, hôm nay Triệu Quế Hoa xin khai mạc, tiễn cũ đón mới, cả nhà họ Trang chúng xin chúc năm mới vui vẻ.”
“Năm mới vui vẻ.”
“Buổi trưa bác Lam câu gì nhỉ?”
“Vừng nở hoa, ngày càng cao!”
“, vừng nở hoa, ngày càng cao, cuộc sống, sẽ hơn!”
“Mọi đều , đều …”
“Năm mới phát tài!”
Xin chào, 1997.
Thời gian trôi qua vội vã, qua thập niên 80, thời gian lao nhanh về phía thập niên 90. So với sự gian khổ của thập niên 70, sự cải cách mở cửa của thập niên 80, thì thập niên 90 thêm nhiều chuyện hơn, giống như tivi, xe đạp còn là vật hiếm lạ gì nữa; giống như chuyện ăn mặc ở của con đều nâng cao đẳng cấp, gọi xe taxi còn là xe ba gác nữa, mời khách bắt đầu đến tiệm cơm; cũng giống như, hiện tại còn Xưởng cơ khí nữa.
Xưởng quốc doanh lớn từng thu hút sự chú ý năm nào, hiện tại đóng cửa triệt để, công nhân cũng mất việc.
Xưởng cơ khí của thập niên 70, 80 là đơn vị mà ai ai cũng hâm mộ, đãi ngộ , hiệu quả kinh tế cao, nhưng chung quy vẫn chống đỡ nổi làn sóng của thời đại. Đầu thập niên 90 bắt đầu từ từ suy thoái, đứt quãng duy trì mãi, thế mà cũng kiên trì đến năm 96, lúc mới chính thức đóng cửa. Xưởng lớn vạn năm xưa, cuối cùng cũng vẽ lên dấu chấm hết trong làn sóng của thời đại.
Xưởng cơ khí kết thúc năm 96, nhưng đầu thập niên 90 bắt đầu bộc lộ sự suy tàn. Một mánh khóe, đầu óc linh hoạt bắt đầu tìm kiếm lối thoát cho . So với làn sóng mất việc của các xí nghiệp khác ở Tứ Cửu Thành, Xưởng cơ khí thể coi là đáng thương nhất, đương nhiên cũng gọi là .
cho dù trong lòng cam tâm đến , ngày tháng vẫn trôi qua. Hơn một năm đủ để xoa dịu nỗi đau mất việc của , nhưng quen . May mà, khu vực ngõ Hạnh Hoa Lý chấn động lớn, đau lòng thì đúng là đau lòng thật. Suy cho cùng, xưởng lớn mấy chục năm mất là mất, là nơi nhiều cống hiến cả đời. nếu vì thế mà sống nổi nữa, thì . Khu vực mặc dù đúng là khu nhà tập thể của Xưởng cơ khí cũ, nhưng nhờ ơn những như Triệu Quế Hoa ban cho, khu đều đặc biệt tháo vát. Thập niên 80 bắt đầu "cuốn", ai mà thêm chút nghề phụ, đều sẽ mắng một câu là "đồ lười biếng".
Trong cảnh lớn tổng thể như , điều kiện của những ở khu đều . Tiền kiếm ở thập niên 80, đó mới thật sự gọi là "tiền", sức mua cực kỳ mạnh.
Con mà, ít nhiều đều tâm lý hùa theo đông, cộng thêm mẫu, cho nên cả khu đều "học" theo, sống cũng sung túc. Điều kiện nghề phụ, tuy cũng là nỗi đau mất việc, nhưng chung quy vẫn mạnh hơn khác ít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1451.html.]
Lúc bao nhiêu đều cảm khái may mà những năm nay dành dụm chút tiền, sống cũng nỗ lực, nếu bây giờ đúng là hai mắt tối thui.
May mà, hơn một năm trôi qua, dần quen với những ngày tháng mất việc.
Cũng giống như mười mấy năm , hai mươi mấy năm , sáng sớm tinh mơ, tứ hợp viện vẫn là trời tờ mờ sáng truyền đến những âm thanh ồn ào, tiếng ho khan, tiếng xả nước, tiếng mắng c.h.ử.i trẻ con, vang lên hết đợt đến đợt khác.
Những trẻ tuổi năm xưa biến thành trung niên; những thanh niên trai tráng năm nào, cũng đều thành gia lập nghiệp.
Mười ba năm , sự đổi của đại viện quả thực cũng ít. Lam Tứ Hải qua đời ba năm , 93 tuổi, ở thời đại cũng coi như là hỉ tang . Theo tâm nguyện của ông, ông để căn phòng cho bà bạn già La Tiểu Hà. Nửa đời của La Tiểu Hà luôn sống gian nan, nhưng nửa đời sống nhẹ nhõm. Bà ở bên cạnh Lam Tứ Hải là thật sự cảm nhận niềm vui của cuộc sống.
Những năm nay bà cũng tụ tập cùng bọn Triệu Quế Hoa, trở thành "Bốn vị đại mụ" mới.
Cháu trai cháu gái bên nội cùng với cháu trai cháu gái bên ngoại của La Tiểu Hà khi Lam Tứ Hải qua đời đều tìm đến La Tiểu Hà, đón La Tiểu Hà về sống cùng. La Tiểu Hà từ chối, bà sống ở đại viện bao nhiêu năm nay quen . Mặc dù ít , thoạt cảm giác tồn tại gì, nhưng La Tiểu Hà thể xứng danh là "Bốn vị đại mụ" mới của tứ hợp viện.
Mọi sống chung , niềm vui, bà mới dọn về ở. Xa thương gần thường, đến lúc đó dây dưa cùng với đám tiểu bối, ngược . Bản bà chỗ ở tiền tiết kiệm, gì đến chỗ khác, thế chắc .
Hiện tại mỗi ngày La Tiểu Hà đều tụ tập cùng bọn Triệu Quế Hoa, Vương đại mụ, Chu đại mụ. Mọi cùng nhảy múa quảng trường, cùng dạo xem nhân vật khả nghi nào , việc gì thì về cùng uống ăn bánh ngọt chuyện phiếm, ngày tháng đó, bao.
Ngoại trừ gia đình họ Triệu chuyển , nhà họ Tùy cũng chuyển .
Nhà họ Tùy đông nhân khẩu, nhưng mấy đứa con cũng coi như đều chút tiền đồ. Sau khi kết hôn cũng bán nhà bên , đón bố hết , chuyển nhà còn sớm hơn nhà họ Triệu hai năm cơ. Nhà họ Tùy ba gian phòng, đều bán cho Vương Tự Trân.
Vương Tự Trân cũng từ đại viện vách tường chuyển qua đây, ba gian phòng của nhà bà ở đại viện vách tường đều cho thuê. Vương Tự Trân luôn lăn lộn cùng đại viện của bọn họ, cũng đều quen thuộc .
Hiện tại bọn Triệu Quế Hoa đều là những bà lão hơn bảy mươi tuổi, tự nhiên cũng giống như mười mấy năm luyện than nữa. Các bà lão tâm trạng thoải mái, trong tay tiền, con á, tinh thần lắm. Mỗi ngày bước nhẹ như bay.
Hơn mười năm nay, sự đổi của đại viện thoạt nhiều, nhưng hình như nhiều lắm, bọn trẻ đều lớn. thêm một lứa tiểu bối mới, cho nên đại viện vẫn luôn náo nhiệt ồn ào. Đây , sáng sớm tinh mơ mắng trẻ con, Quan Hồng đang gào thét kìa.
“Mẹ thấy mày đúng là lừa lười lên cối xay nhiều phân nhiều tiểu, hôm nay mày nhà trẻ cũng , nhà trẻ cũng , lóc vô dụng thôi.”