Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1441

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:34:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm nay bọn họ phát lương sớm, nghỉ lễ cũng sớm, hôm nay là ngày nghỉ Tết đầu tiên. Tâm trạng của cô thật sự , dạo cô cũng bán sạch hàng hóa, ví tiền quả thực là căng phồng. Năm nay là năm cô giàu nhất, mặc dù từ năm ngoái bắt đầu cùng Trịnh Tuệ Mân buôn bán, nhưng năm ngoái bọn họ cũng chỉ tới nửa năm, năm nay thì cả một năm trời, quả thực là... hắc hắc hắc.

Cô hất b.í.m tóc lớn, : “ sắm đồ Tết đây, hỏi Triệu đại mụ và Vương đại mụ , họ đều thể ở .”

Tô Kim Lai: “...”

Cái con mụ hung dữ mà cũng ở , thật cạn lời.

Mặc dù hai từng mối quan hệ vượt mức bình thường, nhưng giữa hai bên vẫn khá là như gà chọi.

Đương nhiên , chút ân oán lúc còn nữa, dù cũng hòa .

ít nhiều gặp vẫn sẽ đấu võ mồm, gã : “Cô đúng là đứa con gái bất hiếu, Tết nhất mà thèm về nhà.”

Quan Hồng đắc ý , hừ một tiếng : “Bố đồng ý cho về nhà ăn Tết, quản chắc?”

Những năm nhà cô ăn Tết đều về quê nội, đừng là cô , cô cũng chẳng . nếu thì , nên hết cách. hai năm nay, Quan Hồng cãi với gia đình dọn ngoài, mặc dù đó thực cũng hòa.

Quan Hồng vẫn về nhà ở, tự ở bên ngoài thoải mái bao, chẳng ai quản. Thế nên cô vẫn luôn về nhà. Hơn nữa bây giờ cô ở nhà, mà ở cùng Trịnh Tuệ Mân, buôn bán cũng tiện lợi hơn nhiều.

Cô là khá thích lăn lộn, nên bố cô cũng quen .

Quan Hồng bây giờ tự do tự tại, cô đắc ý dạt dào: “ ở đây ăn Tết vui vẻ, còn hơn là về nhà hai khuôn mặt già nua cực đoan trọng nam khinh nữ của ông bà nội .”

Tô Kim Lai: “Lời cô đừng giữa chốn đông .”

Chuyện nếu để thấy, ít nhiều cũng sẽ thấy Quan Hồng hiếu thuận, kiểu gì cũng đàm tiếu. Quan Hồng vô tư lự chẳng quan tâm, cô : “Có , sự thật mà, dù ông bà nội cũng chẳng thích cũng chẳng thích , việc gì vác mặt đến rước xui xẻo dịp Tết, ở đây . ăn Tết cùng Trịnh Tuệ Mân, chúng còn thể bàn bạc xem sang năm ăn thế nào nữa. , đấy?”

Tô Kim Lai: “Mẹ bảo mua ít pháo.”

Gà vịt thịt lợn trong nhà đều cần mua nữa, đó họ về làng mua ít, cực kỳ ngon, giá cả hợp lý hơn ngoài chợ nhiều. Tô Kim Lai lúc mới thấm thía cái lợi của việc thâm nhập nội bộ quần chúng. Nếu tự chợ thức ăn, cái giá .

Gã nhớ chuyện , cũng vội vàng nhắc nhở: “Cô sắm đồ Tết đúng ? Đừng mua thịt lợn, ngày mai g.i.ế.c lợn .”

Quan Hồng tự nhiên chuyện , vội vàng gật đầu: “ .”

: “ chỉ mua chút bánh trái các thứ, với cả cá, mang sang cho bố thôi.”

“Vậy cùng nhé?”

“Được, cùng.”

Hai nãy còn đối chọi gay gắt, thế mà giờ cùng , vai kề vai, về chuyện g.i.ế.c lợn. Bọn họ đều từng thấy cảnh g.i.ế.c lợn , ai nấy đều chút kích động. Ừm, bọn họ thể thiện thế , là nhờ chuyện g.i.ế.c lợn chống đỡ đấy.

“Cô từng thấy g.i.ế.c lợn ?”

“Chưa, xem ở chứ, bình thường thịt lợn còn ít ăn, nhưng g.i.ế.c lợn thú vị lắm.”

cũng thế, sáng sớm mai là g.i.ế.c lợn , Bạch Phấn Đấu bảo .”

“Anh đổi giọng gọi là chú Phấn Đấu ?”

“Cần cô quản chắc.”

...

Hai lải nhải về phía , đám trẻ con , một nữa cảm thán: “Người lớn phức tạp thật đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1441.html.]

thế, mối quan hệ của họ phức tạp thật, hôm nay hòa thuận vui vẻ, ngày mai thể đối đầu gay gắt, thật hiểu nổi.”

“Nếu chúng hiểu , thì chúng lớn , nhưng bây giờ chúng vẫn là trẻ con mà.”

“Cũng đúng.”

nhanh, đám trẻ con cũng trở nên vui vẻ hơn vì ngày mai g.i.ế.c lợn, ngày mai là Tết ông Công ông Táo đấy.

“Đương nhiên là .”

Lý Trân Trân : “Trưa mai chúng tớ ăn cỗ g.i.ế.c lợn, hai cũng đến nhé.”

Hạnh Nhi vội vàng lắc đầu, bọn chúng tuy là trẻ con nhưng cũng đây là chuyện quan trọng. mấy đứa trẻ khác cũng nhao nhao lên, Viên Viên: “Các thể đến mà, bố tớ bảo, trẻ con ăn chẳng bao nhiêu, trẻ con cũng cần để ý nhiều chuyện thế .”

“Bố tớ cũng .”

“Bà nội tớ còn bảo tớ với các đấy.” Giọng Lý Trân Trân lanh lảnh: “Hai cùng đến ăn nhé, cùng , đây là con lợn béo đại viện chúng tớ mua ở làng đấy, ngon lắm.”

Nhị Lâm ngó xung quanh: “Vậy để ở thế.”

“Nuôi ở bên ngoài, ngày mai sẽ g.i.ế.c.”

Vốn dĩ mấy hôm định g.i.ế.c , nhưng đều , thật sự thời gian. lúc bây giờ xưởng nghỉ, thời gian của cũng nhiều hơn, ngày mai ăn cỗ.

“Có hai con, chúng tớ hai con lợn béo, là cùng mua đấy.”

“Oa...”

“Các mua quần áo mới đón Tết ?”

“Mua .”

“Nhà tớ cũng mua .”

Cuộc sống của trẻ con, ngoài ăn thì là mặc, tóm cũng chỉ ngần chuyện.

Hạnh Nhi: “Tớ cũng mua quần áo mới , lắm, Nhị Lâm cũng mua .”

Mặc dù nhà cô bé năm ngoái lên Tứ Cửu Thành, nhưng năm ngoái hề mua quần áo mới. Năm ngoái Nhị Lâm khám bệnh, trong nhà cuối cùng chẳng còn bao nhiêu tiền. dù là , cái Tết năm ngoái là cái Tết nhất mà bọn họ từng trải qua .

Năm nay càng vui hơn, Hạnh Nhi bố kiếm tiền , nhưng cô bé cảm thấy là một chút.

Bởi vì ngày nào bố cũng vui vẻ, hơn nữa nhà cô bé dăm bữa nửa tháng ăn thịt.

Hạnh Nhi cảm thấy, thịt ăn trong một năm nay còn nhiều hơn thịt cô bé ăn trong nhiều năm cộng . Cô bé : “Cuộc sống bây giờ, thật quá.”

.”

“Hạnh Nhi, Hạnh Nhi.”

Vu lão thái trong ngõ gọi, Hạnh Nhi lập tức lanh lảnh đáp: “Bà nội, chúng cháu ở đây.”

Vu lão thái: “Bà bánh tổ chiên, cháu đây lấy một ít mang ăn.”

chủ động lấy lòng khác, bà chỉ cảm thấy hai đứa nhỏ nhà cứ ăn đồ của nhà mãi, ít nhiều cũng cho lắm. Người lớn qua với qua , trẻ con cũng , cho nhiều thì cho ít cũng , nếu sẽ coi thường hai đứa trẻ nhà bà mất.

 

 

Loading...