Cô nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hít sâu một , : “Bây giờ ở đây từng tù.”
Trang Chí Hy bừng tỉnh đại ngộ, : “ sẽ lắm miệng về quá khứ của cô, chuyện cô cứ yên tâm.”
Tô Phán Đệ thở phào nhẹ nhõm. Lúc đó cô thật sự sợ c.h.ế.t khiếp, chỉ sợ nhận , càng sợ vạch trần. Cô c.ắ.n răng : “Vậy cả của và Chu Quần... bọn họ hình như đều thấy ...”
Trang Chí Hy: “ quản bọn họ, chỉ thể quản bản sẽ nhiều. tin cô cũng , cả bận rộn lắm, cũng thường xuyên công tác, e là cũng chẳng thời gian chuyện của cô. Hơn nữa cũng loại đó. Chu Quần cũng , đều là bèo nước gặp , sẽ cố ý đến chọc thủng cuộc sống của cô .”
Tô Phán Đệ: “Chu Quần chẳng thứ gì.”
Cô tin tưởng nhân phẩm của em nhà họ Trang, đặc biệt là Trang Chí Viễn, cô tin tưởng. Thời thiếu nữ cô còn từng thầm mến Trang Chí Viễn, nhưng cô cũng , cô sẽ đồng ý. Bởi vì lúc đó nhà họ Trang cũng tính là giàu , càng lấy bao nhiêu sính lễ.
Bất kể , cô gả cho thể đưa sính lễ cao.
mặc dù duyên phận, Trang Chí Viễn thậm chí đều , nhưng cô vẫn tin tưởng nhân phẩm của Trang Chí Viễn.
“Lúc khác lúc , Chu Quần bây giờ bản gã cũng bận rộn lắm, thời gian quản mấy chuyện của cô . cô nên rõ ràng, đời bức tường nào lọt gió. Chúng bèo nước gặp , đương nhiên sẽ nhiều. cô sống ở đây cách Tứ Cửu Thành cũng xa lắm, chuyện năm xưa ầm ĩ lớn như , sớm muộn gì cũng sẽ .”
Tô Phán Đệ: “ , nhưng chống đỡ ngày nào ngày đó.”
Cô : “Anh cảm giác chỉ trỏ . Bây giờ chỉ sống những ngày tháng yên . Thật vất vả, thật vất vả mới cuộc sống định. phá hoại nữa.”
Mặc dù bây giờ sống ở nông thôn, tốn sức kiếm tiền, nhưng cuộc sống hiện tại của cô thế mà trôi qua sung túc hơn một chút. Bởi vì đây luôn chiếu cố nhà đẻ, cô chút đồ gì cũng dành dụm cho nhà đẻ, cho nên bản sống cảnh nước trong canh nhạt, cuộc sống nghèo rớt mồng tơi. Cho dù lúc đó chồng cô là công nhân, cuộc sống nhà cô cũng nghèo đến mức chuột cũng thèm đến.
Bây giờ mặc dù là nông dân, cũng chẳng cách nào kiếm tiền, nhưng vì cần bù đắp cho nhà đẻ nữa, điều kiện nhà cô thế mà hơn một chút. Tô Phán Đệ trân trọng hiện tại. Cho nên cô cuộc sống của phá hoại.
Trang Chí Hy: “Bản cô bằng lòng là .”
Anh xoay định , Tô Phán Đệ lập tức gọi , hỏi: “Tô gia, vẫn chứ?”
Trang Chí Hy kinh ngạc về phía Tô Phán Đệ, bất thình lình phát hiện Tô Phán Đệ thế mà nhận 3 em Kim Lai. 3 em bọn họ đều đến đây, nhưng cô thế mà nhận . Trang Chí Hy , chỉ : “Mấy đứa trẻ bọn chúng đều sửa đổi .”
Tô Phán Đệ thở phào nhẹ nhõm, trong giọng điệu mang theo vài phần vui vẻ, : “Vậy thì quá , như em trai suối vàng , cũng sẽ an ủi.”
Trang Chí Hy từng thấy kẻ cuồng giúp em trai, nhưng giống như Tô Phán Đệ thế , thật sự từng thấy. Chị dâu cả Lương Mỹ Phân của cũng hướng về nhà đẻ, nhưng cũng tỉnh ngộ. Tô Phán Đệ xem bây giờ vẫn tỉnh ngộ.
Cũng là do Tô đại mụ còn nữa, cô và Vương Hương Tú lúc cũng tuyệt giao , nếu thì còn sẽ thế nào .
Nhắc đến Tô đại mụ, Trang Chí Hy hỏi: “Tô đại mụ, bây giờ vẫn đang tù ?”
Người nhiều năm nhắc đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1435.html.]
Sắc mặt Tô Phán Đệ ảm đạm một chút, lập tức : “Mẹ qua đời .”
Trang Chí Hy bất ngờ. Lúc Tô đại mụ tù tuổi tác còn nhỏ, chuyện mười mấy năm trôi qua , con cái nhà đều 12 tuổi , còn nữa cũng coi như bình thường. Anh : “Nén bi thương.”
Tô Phán Đệ khổ một tiếng, lập tức : “Bà qua đời mấy năm , với Tô gia.”
Cô khựng một chút, : “Vương Hương Tú hận như , yên tâm về cô .”
Cô thật sự sợ Vương Hương Tú sẽ đào mồ cuốc mả, rải tro cốt .
Cho nên cho dù là ruột c.h.ế.t, cô đều dám báo cho Tô gia, càng tìm Vương Hương Tú.
Trang Chí Hy: “...”
Anh ý của Tô Phán Đệ, nhưng cảm thấy cô cũng nghĩ nhiều . Cho dù là căm hận, thì cũng đến mức đó. con Tô Phán Đệ ít nhiều vài phần cố chấp, cô yên tâm thì kiên quyết sẽ .
Trang Chí Hy lắc đầu: “Không , cô tái hôn, cũng nhường công việc cho con trai .”
Tô Phán Đệ sửng sốt, lập tức đỏ hoe hốc mắt. Cô dụi dụi mắt, : “Coi như cô chút lương tâm, nên nhường công việc cho Tô gia chúng . Mẹ ... ngược lầm cô . Vương Hương Tú đối với Tô gia, ngược tận tâm.”
Cô khẽ : “Các về , đừng với Tô gia là gặp . Mọi đường ai nấy cũng .”
Trang Chí Hy thật sự thấu con Tô Phán Đệ .
Anh : “Được.”
Anh : “Không còn chuyện gì khác chứ? đây.”
Tô Phán Đệ: “Không còn nữa.”
Trơ mắt Trang Chí Hy rời , cô bất thình lình nhớ điều gì đó, đột nhiên hỏi: “Chồng cũ và con của , vẫn chứ?”
Cô cuối cùng cũng nhớ . Bản cũng con, cô quan tâm con cái nhà họ Tô, còn nhiều hơn quan tâm con cái của chính . Trang Chí Hy đều cảm thấy đáng cho hai đứa trẻ mà cô sinh đây. Anh đầu Tô Phán Đệ một cái thật sâu, : “Bọn họ từ lâu . Vào năm thứ hai khi cô kết án, chồng cũ của cô xin chuyển . Bọn họ nơi khác, những năm nay từng .”
Ánh mắt Tô Phán Đệ chút trống rỗng, khẽ : “Đi , ...”
Cô đều chút nhớ rõ những ngày tháng đó nữa . nhanh, cô dụi dụi mắt, : “Đi , cũng .”