Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1432

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:34:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồ Tuệ Tuệ , : “ , mấy đứa cháu ngoại của ? Bọn Kim Lai đều ở nhà.”

Vương Hương Tú: “Mấy nam đồng chí trong đại viện cùng mua hàng Tết . Một ông bạn già của Lam đại gia giới thiệu, ở bên vùng ngoại ô. Bố của Minh Mỹ giúp lái một chuyến xe, đám tiểu t.ử bọn nó xe , liền tót lên hết .”

Hồ Tuệ Tuệ bừng tỉnh đại ngộ, cô : “Thảo nào.”

Nhắc đến chuyện , đám trẻ con đang sấp cửa sổ xem náo nhiệt lén từng đứa đều sầu não. Bọn chúng cũng cùng, nhưng lớn cho , thật sự là quá đáng mà. Rất là sầu não nha.

sầu não nữa cũng vô dụng, bọn chúng vẫn ngoan ngoãn ở nhà. Kể từ mấy ngày xảy chuyện lớn đó, bây giờ nhà trông chừng bọn chúng c.h.ặ.t. Đừng là ở chỗ bọn chúng, bọn chúng ngoài đến Cung Thiếu nhi, liền phát hiện những đứa trẻ khác cũng như .

Bất kể là phụ bên của bọn chúng, là những phụ khác, bộ phụ ở Tứ Cửu Thành đều trở nên vô cùng nghiêm khắc. Chỉ sợ trẻ con gặp kẻ , dạo bọn chúng cũng đưa đón. Điều thật sự bất đắc dĩ.

lớn ở đây, bọn chúng lén lút chút gì cũng .

Ồ đúng , chuyện bọn chúng lén mua pháo nhị kích phát hiện.

thì, bọn chúng dùng pháo nổ để ném , chuyện luôn giấu . Trong nhà còn bắt đầu mua pháo, thì... cũng hiểu .

Đoàn Đoàn, Viên Viên đều là những đứa trẻ lớn 12 tuổi , mà suýt chút nữa bố đ.á.n.h đòn, thật là đáng thương.

Một đám trẻ con xổm cửa sổ, một lát, cảm thấy trong nhà cũng chẳng gì náo nhiệt, chi bằng bọn chúng ngoài chơi. Mọi khoa tay múa chân với , tất cả chạy cửa. Mặc dù chuyện qua mấy ngày , cuộc sống trở bình thường.

nếu bọn chúng xa thì vẫn . Trẻ con sợ lạnh, nhưng đến nơi xa chơi, thì cửa .

Trận tuyết tan gần hết, tuyết cũng đắp nữa. Mọi đội gió bấc lớn nhảy lò cò ở cửa. Ừm, trẻ con chính là sợ lạnh.

Mà lúc , nhóm Trang Chí Hy theo Lam Tứ Hải và Minh Hướng Đông lái xe tải đến vùng ngoại ô. Ngôi làng mà Lam Tứ Hải , thực khá xa. Nếu tự đạp xe thì thật sự mất khá lâu, nhưng lái xe thì vẫn .

Bọn họ suốt dọc đường, tâm trạng cũng .

Đừng thấy cuối năm đều sắm hàng Tết, nhưng một nhà cũng chính là lúc bán đồ. Giống như ngôi làng mà bọn họ đến đây, ở đây gần như nhà nhà đều nuôi gà nuôi lợn, đến cuối năm, đương nhiên dọn dẹp một chút.

Bọn họ thành phố bày sạp dễ dàng như , cơ bản đều là ở các phiên chợ lớn gần đó. Cho nên đến tận cửa mua, cũng đỡ cho bọn họ ít việc. Như bọn họ sẽ cần chợ lớn bày sạp chịu rét nữa, nếu thể bán nhiều một chút cũng tiết kiệm thời gian. Tương tự, nhóm Trang Chí Hy đến mua đồ, cũng lợi ích.

Giá cả bên thấp hơn một chút so với các chợ thức ăn ở Tứ Cửu Thành. Ngoài chừng còn thể gặp món hàng núi quý hiếm nào đó, thể trực tiếp mua luôn. Có một hàng núi khá hiếm, cần mang thành phố cũng thể bán sạch, bọn họ mua ở chợ thức ăn thật sự dễ dàng như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1432.html.]

Ai bảo cuối năm , đều điên cuồng mua mua mua chứ.

Mọi lái xe làng suốt dọc đường, khiến đám trẻ con trong làng đều nhảy nhót chạy xem náo nhiệt, ngay cả lớn cũng ngoài. Thời buổi , xe cộ là một món đồ hiếm lạ. Minh Hướng Đông lái xe thẳng đến ủy ban thôn.

Ghế lái chỉ chỗ cho 4 , bên thế mà nhét 13, 14 . Từng nhảy từ xe xuống, Lam Tứ Hải cạn lời: “Vừa nãy đứa nào giẫm chân ? Đồ thất đức.”

Nhóm Trang Chí Hy đều sờ mũi, ai dám thừa nhận.

Trưởng thôn nghi hoặc , hỏi: “Mọi đây là...”

Lam Tứ Hải: “Chúng từ Tứ Cửu Thành đến, Trần Bảo Quốc giới thiệu chúng tới. Ông là bạn cũ của , là làng các vị nuôi nhiều gà lợn. Chẳng sắp qua năm mới , chúng đến sắm chút hàng Tết.”

Trưởng thôn bừng tỉnh đại ngộ, : “A, hóa là Lam đại gia, Lão Trần với , thật sự cảm ơn .”

Trong lòng ông vui mừng. Mặc dù đây là xưởng thu mua, chắc sẽ mua nhiều, nhưng thể bán một ít cũng là , chuyện giúp dân làng đỡ tốn công sức. Ông cũng cách cư xử, vội vàng chào hỏi nhà. Lam Tứ Hải vung tay lên, : “Không cần , nhà ai bán đồ, tránh khỏi nhờ ông giúp đỡ một tay...”

Trưởng thôn: “Đây tính là giúp đỡ gì chứ, giúp làng chúng đỡ tốn công, chúng vui mừng còn kịp nữa là.”

Ông tò mò : “Mọi định mua gà mua thịt lợn? Bên chúng mỗi sáng đều mổ lợn, nếu , thể chia 1 con thì chúng thể giúp mổ.”

Trưởng thôn vui vẻ: “Tự mổ ? Cũng , mổ ? Đồ tể làng chúng theo một chuyến cũng , thực ...” Lời còn xong, đột nhiên khựng , : “Mọi cần mấy con cơ?”

Trang Chí Hy: “3 con, chúng cần 3 con, nhất là béo một chút, nhiều thịt mỡ.”

Trưởng thôn kinh ngạc: “Nhiều !”

Ông thật sự ngờ, mấy cần 3 con lợn, đây... đây chính là mối ăn lớn .

Ông : “ chắc chắn sẽ chọn kỹ cho . Mọi là do Lão Trần giới thiệu đến, là chiếu cố làng chúng , chúng thể trượng nghĩa. Đi, đưa xem lợn . Các hộ gia đình trong làng chúng đều nuôi lợn. nhà thông gia của là nuôi nhất, nhà ông nuôi 7, 8 con. Mọi xem sẽ , thật sự con nào con nấy đều là lợn béo mập...”

Ông tâng bốc một hồi, theo, đều tò mò quanh. Ngôi làng thực coi là ngôi làng khá giả điều kiện tồi . Dù thì, ngôi làng ở gần Tứ Cửu Thành. Dù thế nào cũng lợi thế về vị trí địa lý.

Hơn nữa, làng của bọn họ cũng chăm chỉ. Đi suốt dọc đường nhà nhà đều nuôi gà nuôi vịt nuôi lợn, thoạt vô cùng siêng năng.

 

 

Loading...