Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1427

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:34:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Thái đắc ý:"Đó là tự nhiên, tưởng con là hồ đồ ? Bộ dạng ch.ó gấu đó của ông con còn luôn mang theo, là vì để chút tác dụng, nếu thì, mang theo loại liên lụy gì? con thấy cũng chẳng trượng nghĩa gì, tám phần mười là sẽ bán chúng . Khoảng thời gian , chúng tránh khỏi trốn chui trốn nhủi ."

"Trốn chui trốn nhủi? Chẳng lẽ mày tao sống những ngày tháng như ở đây?" Lão Thái chịu.

Người luôn nhận rõ tình hình.

Trong lòng Tiểu Thái bực bội, :"Chúng tạm lánh một chút đối đối phó Hồ Tuệ Tuệ, tranh thủ sớm ngày rời ."

Vốn dĩ gã cảm thấy thể vài tấm bia đỡ đạn, bây giờ xem , tình hình a.

Gã âm thầm liếc bố , suy nghĩ xem nên dùng họ để câu giờ thế nào.

"Bên Hồ Tuệ Tuệ nhất định đối phó, dựa mà bọn họ sống những ngày tháng ." Lão Thái bất bình.

"Ai chứ."

Mấy đang giao lưu, liền thấy âm thanh nhỏ.

Lão Thái bực bội:"Có là chuột ?"

Khoan hãy , mặc dù bên trong tối đen như mực, nhưng khả năng thích nghi của gã khá , dù cũng từng nhốt cống ngầm , đây cũng coi như là kiến thức a.

"Khương Bảo Hồng!"

Một tràng âm thanh vang lên, Khương Bảo Hồng phản xạ điều kiện:"Ai gọi ?"

Vừa đáp liền thấy , kịp phản ứng, hai đồng chí công an xông tới. Khương Bảo Hồng:"A!"

Thời khắc quan trọng, mụ dùng sức đẩy bên cạnh một cái, bản bỏ chạy, Lão Thái mụ dùng sức đẩy, cả lao về phía , đ.â.m sầm hai công an, điều tranh thủ thời gian cho những khác của bọn chúng, Khương Bảo Hồng chạy , Tiểu Thái cũng nhanh ch.óng chạy trốn, co cẳng bỏ chạy.

Tiếng gầm của Lão Thái vang trời:"Đệt mày!!!!"

Gã gầm lên kinh thiên động địa, hận đến mức run rẩy:"Đồng chí công an, mau bắt bọn chúng, nhất định bắt bọn chúng."

Mặc dù đầu óc linh hoạt lắm, nhưng lúc cũng , thể đến đây bắt bọn chúng nhất định là đồng chí công an . Hai đồng chí công an một khống chế Lão Thái, một khác đuổi theo, một đuổi hai , tất nhiên bỏ qua một , cũng sự lựa chọn, chỉ thể theo tiếng bước chân mà đuổi, phản xạ điều kiện chọn một . May mà, bao lâu , đuổi kịp Tiểu Thái, Tiểu Thái đè c.h.ặ.t xuống.

Hai bố con đều căm phẫn tột cùng:"Khương Bảo Hồng, con tiện nhân , đây đúng là một con tiện nhân a!"

Chuyện ầm ĩ lên, đừng thấy bọn chúng là một băng nhóm.

nếu hỏi Phạm Đức Tiêu đời căm hận ai nhất, thì tất nhiên là nhà ba họ Thái, những chỉ tay với , lăng nhục nhân cách của , còn vứt bỏ màng đến thời khắc quan trọng, nếu bọn chúng lấy mồi nhử dò đường, đến nỗi là đầu tiên bắt?

Cho nên nếu hỏi Phạm Đức Tiêu hận ai nhất thiên hạ , thì nghi ngờ gì nữa chính là nhà họ Thái.

Và nếu bây giờ để Lão Thái Tiểu Thái hận nhất là ai, thì câu trả lời của bọn chúng cũng là cùng một , đó chính là Khương Bảo Hồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1427.html.]

Lão Thái vốn dĩ hận Vương Hương Tú nhất, nhưng bây giờ Khương Bảo Hồng mới là gã hận nhất, phụ nữ dẫn tới, thậm chí vì để chạy trốn còn lấy gã bia đỡ đạn. Gã trừng rách khóe mắt, con a, hận nhất luôn là bên cạnh phản bội.

Gã hận tột cùng, c.h.ử.i bới:"Tiện nhân, tao g.i.ế.c mụ , ngày tao g.i.ế.c mụ ."

Gã c.h.ử.i rủa ngớt.

Tiểu Thái cũng kém cạnh, gã cũng ngờ, cứ thế bắt .

là đứa con của trời ? Gã là con cưng của ông trời ? Gã là thiên chi kiêu t.ử ? Tại như ! Lúc gã cũng oán trách Khương Bảo Hồng, oán trách sâu sắc, tại mụ lên tiếng chứ?

Nếu mụ , gã chạy thoát từ lâu .

Đâu đến nỗi sa lưới, đến nỗi sa lưới a!

Hai bố con đều đồng chí công an áp giải từ cống ngầm lên, lên thấy Triệu Quế Hoa và một đám đều ở đó, đồng chí công an việc bài bản, tự nhiên sẽ đưa lên khi bên ai, chạy mất thì tính cho ai.

Họ tìm một chỗ nắp cống đẩy . vội lên, ngược phát tín hiệu.

Bọn Bạch Phấn Đấu Chu Quần chính là thấy tín hiệu mà tới, bọn họ một đám mấy đàn ông lận, trơ mắt Tiểu Thái ló đầu lên , Bạch Phấn Đấu trực tiếp kéo lên. Một cái tát giáng xuống, Tiểu Thái:"A!"

Gã kêu lên, ngay đó là một cái tát trời giáng trực tiếp phang tới.

Tiểu Thái:"Mày mày mày. Sao mày đ.á.n.h ?"

"Mẹ kiếp, đ.á.n.h chính là mày đấy!"

Lão Thái do dự sấp ở miệng hố dám lên cho lắm, nhưng Chu Quần và Trang Chí Viễn kéo lên, Chu Quần cũng khách sáo, nhà chỉ một mụn con trai độc nhất, cũng thể sinh con nữa, chỉ một đứa con trai a, nếu mệnh hệ gì...

Cơn hỏa khí của a, bừng bừng, một đ.ấ.m nện thẳng mắt Lão Thái, Lão Thái cũng phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết, nhưng bất kể là Chu Quần Bạch Phấn Đấu, là bọn Trang Chí Viễn những khác, đều hề khách sáo, bôm bốp, quả thực đ.á.n.h cho phọt cứt .

"Thằng rác rưởi nhà mày, mày tưởng mày là cái thá gì! Mày còn dám đến đại viện chúng tao cướp giật? Mày dám tay với trẻ con nhà tao? Mẹ kiếp, ông đây cho mày Mã Vương Gia ba con mắt!"

"Đánh nó!"

"! Đánh nó!"

Mấy công an mặc dù cũng can ngăn, nhưng can ngăn hời hợt, những quá thất đức, là nạn nhân xả giận, họ dù cũng tiện can ngăn quá rõ ràng. can ngăn hợp quy củ, cho nên họ can ngăn, nhưng chẳng tác dụng gì.

Còn hai công an cống ngầm trèo lên cứ như chậm , cũng vội lên.

, lên can ngăn.

Hai bố con nhà họ Thái kêu la oai oái, đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, hai gào thét, nhưng đáng đòn thì vẫn cứ đòn. Hai bình thường đều sống an nhàn sung sướng, mặc dù sống những ngày tháng như lãnh đạo nữa, nhưng đó cũng là an nhàn sung sướng, nhàn nhã hơn công nhân nhiều.

 

 

Loading...