Gã hít sâu một , : “Cậu tìm thử cái thang xem, nếu thang, thì lừa bọn nó xuống, đều là trẻ con, lẽ nào còn dễ lừa?”
Tiểu Thái liếc Phạm Đức Tiêu một cái, : “Được.”
Gã lập tức thấp giọng dặn dò già tìm thang, bản thì đến mái hiên lừa gạt bạn nhỏ: “Các bạn nhỏ, tuyết càng rơi càng lớn, là các cháu xuống đây ? Cái nếu đông lạnh mệnh hệ gì chúng cũng đền nổi . Chúng tuy là tới ăn trộm đồ, nhưng chúng chỉ tham tài, chứ ý định gì các cháu .”
Gã bày bộ mặt ch.ó sói đóng giả bà ngoại: “Chú chính là một thực sự đấy.”
Viên Viên: “Nhìn chú chính là , thái công của cháu , trán hẹp miệng mỏng, mắt hí mũi ưng mặt gầy gò, đây là tướng mạo khắc nghiệt bạc bẽo. Không thể tin tưởng nhất.”
Tiểu Thái: “!!!”
Phạm Đức Tiêu gật đầu, ừm, chút đạo lý a.
Viên Viên : “Chú đừng hòng lừa bọn cháu xuống, bọn cháu tuy nhỏ, nhưng ngốc.”
Lý Trân Trân: “ , chú tưởng ai , các chính là lừa bọn cháu xuống, đến lúc đó các liền con tin .”
Bạch Tình Tình: “Các đều như chắc chắn chạy thoát , chừng ch.ó cùng rứt giậu, bọn cháu mới xuống .”
Đoàn Đoàn gật đầu: “Mọi đúng.”
Thật sự coi bọn chúng là trẻ con cái gì cũng hiểu ?
Bọn chúng chính là từng trải sự đời đấy.
Tiểu Thái cố nặn nụ : “Cháu xem, các cháu hiểu lầm chú ? Chú là loại như ? Nếu chú thật sự là loại như , nãy lúc các cháu bước tay với các cháu . Các cháu suy nghĩ kỹ xem, lúc đó chú chính là trói các cháu ?”
Gã cũng mấy đứa trẻ dễ lừa , luôn đ.á.n.h bài tình cảm ấm áp.
“Chúng thật sự chỉ tham tài, các cháu nghĩ nhiều .”
“Lêu lêu lêu, kẻ ngốc mới tin chú!”
“ , kẻ ngốc mới tin chú!”
Một quả cầu tuyết liền ném , đúng lúc Tiểu Thái định mở miệng, trực tiếp đập trong miệng gã, Tiểu Thái: “Đệt mợ!”
Gã rốt cuộc nhịn thể nhịn, : “Mấy ranh con tụi mày, tụi mày đừng để tao bắt , phàm là để tao bắt , tao nhất định sẽ cho tụi mày tay, mấy ranh con c.h.ế.t tiệt tụi mày!”
Gã kêu to: “Mẹ, tìm thấy thang ?”
Khương Bảo Hồng ôm eo, chậm, mụ trẹo eo a.
Mụ : “Mẹ đây vẫn đang tìm , a! Ai loại đại viện của bọn họ đều để đồ đạc ở chứ.”
Mụ chính là ở quen nhà lầu .
“Mẹ hầm ngầm xem thử, con nhớ hầm ngầm của loại đại viện đều là để đồ lặt vặt.”
Khương Bảo Hồng rốt cuộc cũng tìm thấy hầm ngầm, : “Hầm ngầm ở đây, xuống xem thử.”
Mụ men theo bậc thang nhỏ dốc xuống, từng bước từng bước xuống bên , ơ... , ngơ ngác , nơi là loại hầm ngầm mà mụ nghĩ, bên hầm ngầm mà là từng căn phòng nhỏ, hơn nữa đều khóa !
Khương Bảo Hồng một khoảnh khắc mờ mịt, nhưng nhanh, mụ liền chìm trong sự mừng rỡ như điên, mụ đột nhiên nghĩ thông suốt , thảo nào lục lọi mấy nhà trong đại viện đều tìm thấy tiền. Tiền của bọn họ chắc chắn là đều giấu .
Vậy tiền thể giấu ở ?
Đương nhiên là ở đây a!
Nếu chỉ là một cái hầm ngầm thôi, tại khóa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1417.html.]
Mụ cảm thấy bản thấy chân lý của sự việc!
Mụ kích động kêu lên: “Con trai, tìm thấy chỗ bọn họ giấu tiền !”
Tiểu Thái , trong nháy mắt hai mắt sáng lên, tuy bây giờ thoạt chật vật, nhưng mục tiêu của bọn gã chính là tiền a. Gã đều nghĩ kỹ , thì tự một trèo tường chạy, dù gã cũng thương nặng.
Còn về truy cứu , chạy tính .
Mà bây giờ đến tiền, càng thêm kích động, cái nếu tiền, thì càng thể chạy .
Gã vội vàng xông qua: “Ở ?”
Phạm Đức Tiêu: “Không !”
Thằng ranh con vứt bỏ gã tự cầm tiền chạy!
Lúc gã lấy một trăm hai mươi vạn phần sức lực, vèo một cái lên, cố nén cơn đau của bẫy chuột, : “ cũng tới!”
Chân gã đau c.h.ế.t, nhưng vì tiền, thể nhịn!
Tiểu Thái động tác nhanh hơn gã, xuống , liền thấy Phạm Đức Tiêu dùng sức nhảy một cái, gã ngờ , bên trong là bậc thang, lộc cộc lộc cộc loảng xoảng!
Gã ngã cắm đầu xuống đất, đập cho đầy đầu là m.á.u, điều... chỗ cũng , rắc một tiếng, cái bẫy chuột chân gã rơi xuống. Cái bẫy chuột thế nào cũng bẻ cuối cùng cũng rơi xuống .
Lúc Khương Bảo Hồng kích động, mụ : “Mọi xem, hầm ngầm nhà ai ngăn thành từng gian từng gian khóa như ? Cái rõ ràng là bình thường. Bọn họ chắc chắn là giấu tiền ở bên .”
“Mẹ lý.”
Tiểu Thái lúc tán thành lời của ruột, ngay cả Phạm Đức Tiêu đầy đầu là m.á.u cũng nghĩ như .
bọn gã , bên đều khóa , là bởi vì năm đó nơi ba em nhà họ Tô ăn trộm đồ a?
Đương nhiên, bây giờ cải tà quy chính , thế nhưng cái vách ngăn đều mười mấy năm , tháo dỡ cũng lãng phí chứ. Cho nên a, thật sự là nghĩ quá nhiều!
Mấy đều hai mắt tỏa sáng, : “Đập .”
“Thành!”
Lần nữa ngơ ngác.
Bọn gã tại cảm thấy trong hầm ngầm đồ a, trong hầm ngầm chỉ là cải thảo củ cải thôi.
Cái nhà ai mùa đông tích trữ rau chứ!
Đoàn Đoàn cảnh giác : “Không chừng đây là một cái bẫy bọn họ lừa chúng xuống, đừng xuống.”
Mọi nhao nhao gật đầu, Viên Viên nhích gần bên cạnh trai, : “Hơi lạnh.”
Đoàn Đoàn xoa xoa mặt em gái, : “Em qua bên , bên cạnh đó là nhà ngói, thể cản gió một chút.”
Cậu bé : “Mấy các đều qua đó .”
Mấy xổm ở góc tường, Đoàn Đoàn xuống , lúc liền thấy Lão Thái từ từ tỉnh , gã mơ mơ màng màng xoa đầu, lên. Chỉ là ngờ giẫm lên dầu, trượt, ngã .
“Mẹ nó, nó mấy ranh con tụi mày!”
Gã rống giận, c.h.ử.i , nhưng một trận gió lạnh thổi qua, gã đột nhiên rùng một cái, xung quanh đây, mà một bóng cũng . Gã trong nháy mắt hoảng hốt, lẽ nào những khác vứt bỏ gã tự chạy ?