“Mày! Mày mà dám bán bọn tao?” Lão Thái trơ mắt Phạm Đức Tiêu hiện tại chính là con hổ răng, xông lên liền tát một cú trời giáng, : “Mày đe dọa ai hả? Tưởng ông đây vẫn dễ bắt nạt đúng ? Lúc ông đây phó chủ nhiệm, mày nó vẫn còn là một thằng quỷ nghèo đấy. Chỉ bằng mày mà cũng dám so với tao?”
Gã trở tay tát thêm một cái bạt tai lớn, trong nháy mắt cảm thấy tâm trạng cực kỳ sảng khoái.
Gã hậm hực : “Mày ngoan ngoãn một chút cho tao, nếu thì, bọn tao sẽ quản mày !”
Phạm Đức Tiêu ngờ , bản hổ xuống đồng bằng ch.ó khinh, mà còn lão già c.h.ế.t đ.á.n.h cho một trận, gã nắm c.h.ặ.t con d.a.o trong n.g.ự.c, hận thể tại chỗ đ.â.m cho gã một nhát. mà... hít sâu một , nhịn.
Nếu dựa nhà họ Thái, bản gã thể trốn thoát .
Gã, nhẫn nhục chịu đựng!
Gã vì chạy trốn, c.ắ.n răng hùa : “Đại thúc, sai , ông giúp , thêm một , cũng thể giúp đỡ mà, chúng bây giờ là thêm một thêm một phần sức lực, nếu thì ? Nếu chúng bắt, đều kết cục , đúng ?”
Lão Thái kiêu ngạo chằm chằm gã, hừ một tiếng.
Phạm Đức Tiêu: “ sai , thật sự sai , ngài tha thứ cho . trâu ngựa cho ngài!”
Lão Thái còn cao một chút, nhưng lúc Tiểu Thái , Phạm Đức Tiêu thật sự sai, bây giờ thêm một chính là thêm một phần sức mạnh, thể lề mề nữa! Gã : “ tới giúp !”
Gã : “Bố, đừng chậm trễ nữa, bố mau lên, chúng nghĩ cách nhanh ch.óng rời . Lúc , chúng đoàn kết! Phải đoàn kết a!”
Lý Trân Trân: “Mấy tên đại phôi đản các , trốn thoát , chú công an sẽ bắt các trong, cho các ăn kẹo đồng.”
“Mày ngậm miệng cho tao!”
Lão Thái rống giận: “Con tiện nhân nhỏ, mày đừng để tao bắt mày, tao bán mày đến khe núi nghèo nàn, mày... Hắt xì!”
Lúc dường như càng lạnh hơn, nhà gã liên tiếp ngã mấy cái, áo bông cũng vì tia lửa pháo nổ b.ắ.n qua mà cháy thành từng lỗ nhỏ , giống như Phạm Đức Tiêu mũi chịu sào, nhưng cũng chẳng .
Gã khép quần áo, lập tức liền nghĩ đến thể trong nhà tìm quần áo.
Trời lạnh như thế , chịu nổi , lúc khói mù trong nhà tan một chút, gã liếc cũng bẫy chuột, sải bước trong, cửa trượt... một cước đạp trúng dầu, loảng xoảng!
Cú ngã của gã, thật sự là rắn chắc, đầu loảng xoảng một cái đập cửa, va một cái, loảng xoảng là một tiếng, ... ngất xỉu !
“Bố!!!”
Tiểu Thái gào lên một tiếng, gã run rẩy tiến lên phía , nhịn đưa tay thăm dò bên mũi lão già, vẫn còn thở.
Cái cũng đúng, suy cho cùng ai cũng xui xẻo như Trịnh Vũ Phong, từ bậc thang ngã xuống liền thể trực tiếp ngỏm củ tỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1416.html.]
Năm đó Bạch Phấn Đấu cũng ít hành hạ, thương vô , bây giờ chẳng vẫn nhảy nhót tưng bừng .
Nếu loại chuyện , thật đúng là xem vận rủi, chung, đến mức, thật sự là đến mức xui xẻo như .
Gã thở phào nhẹ nhõm, bố ruột c.h.ế.t là .
Người , gã cũng quản nữa, hỗ trợ kéo bẫy chuột, đây đúng là đứa con trai lớn hiếu thảo của bố gã.
Đừng là Khương Bảo Hồng chút ngơ ngác, ngay cả bọn trẻ con nóc nhà cũng ngơ ngác . Tên thèm quản bố ruột a.
Tiểu Thái căn bản quan tâm khác nghĩ như thế nào, gã , bây giờ đang ở thời khắc nguy cơ nhất . Nếu giải cứu Phạm Đức Tiêu , chỉ dựa gã và gã hai , thì chắc chắn là đừng hòng trốn thoát, quá khó khăn.
Tiểu Thái bây giờ là dở dở , thật sự là một chút biện pháp cũng , ai bảo bọn gã xui xẻo như chứ, gã thật sự thể hiểu nổi, bản xui xẻo đến mức độ , bận rộn cả một buổi sáng, năm mươi đồng cũng tìm thấy, còn nhốt ở chỗ .
Làm đây, cái đây!
Phạm Đức Tiêu: “Cái bẫy chuột là chuyện gì , gỡ .”
Gã thật sự thế nào cũng , trơ mắt thời gian trôi qua càng lúc càng lâu, Phạm Đức Tiêu cũng cảm thấy sự tình . Bọn gã nhốt ở chỗ , đứa trẻ biến mất rõ ràng là gọi , bọn gã sắp tiêu đời .
Nếu thể nhanh ch.óng trốn thoát, thật sự là rước lấy rắc rối lớn, bây giờ là chuyện bọn gã tìm tiền , mà là bọn gã thể sẽ bắt. Lúc mấy đều căng thẳng hẳn lên, Phạm Đức Tiêu và Tiểu Thái liếc , Tiểu Thái thấp giọng: “Làm đây?”
Phạm Đức Tiêu bây giờ cũng luống cuống, nhưng gã t.h.ả.m hơn Tiểu Thái, bắt buộc nghĩ cách.
Gã đảo tròng mắt, đè thấp giọng, : “Cậu lên đó bắt mấy đứa trẻ con xuống đây, chúng con tin trong tay, đến lúc đó trong đại viện của bọn họ chắc chắn dám hành động thiếu suy nghĩ, đến lúc đó khắp nơi . Nếu chúng đè , thì kết cục , cái đại viện của bọn họ nhiều chuyện rắc rối, quen thuộc với đồn công an và ủy ban khu phố, nếu chúng trực tiếp áp giải qua đó, thì phiền phức to .”
Cái nếu cái thang, thì trèo kiểu gì?
Phạm Đức Tiêu trừng to mắt: “Bọn nó đều thể lên , lên ?”
Gã thể tin , gã cảm thấy phàm là đổi thành bản , tuyệt đối lên , cái gì khó chứ? Chung quy sẽ đến mức bằng mấy đứa trẻ con mười mấy tuổi chứ? Nói như ? Gã Tiểu Thái, nữa cảm thấy bản lăn lộn cùng bọn gã chính là một sai lầm.
Gã cho dù là từng tù, gã năm đó đều thể tay trắng dựng nghiệp, bây giờ kém chỗ nào chứ! Cùng lắm thì từ đầu, ngay cả Trịnh Tuệ Mân đều thể bán nhà, gã một thằng đàn ông còn loại phách lực ? Bây giờ thì , theo Tiểu Thái lăn lộn, nó, ch.ó má gì cũng , tội cũng chịu ít.
Gã thật sự hối hận, tương đương hối hận.
mà, bây giờ đều đến nước , lên thuyền giặc , cũng thể quản .