Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1415

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:33:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu đây là một cô vợ trẻ tuổi, thì còn vài phần khiến thương xót, nhưng mụ ở cái tuổi , sống sờ sờ cho mấy ở hiện trường buồn nôn c.h.ế.t.

Tiểu Thái: “Mẹ, thôi.”

đấy!”

Bọn gã bên lải nhải, bọn trẻ con hỏa tốc chuẩn những quả cầu tuyết, Đoàn Đoàn ghé tai Tiểu Thất Cân thấp giọng lầm bầm vài câu, Tiểu Thất Cân lặng lẽ lùi về phía , ngay đó khom lưng sang một bên, dán sát rìa mái hiên che mưa của ngôi nhà ngói, vô cùng cẩn thận, tay bé vịn những viên ngói của nhà , vô cùng vô cùng cẩn thận.

Tứ hợp viện ở khu vực của bọn họ tuy đều là nhà ngói, nhưng mấy chỗ nối tiếp , giống như nhà Lam Tứ Hải vốn dĩ là một đoạn nối ở giữa như , cũng chính là một đoạn nhỏ là nhà mái bằng, còn ba gian rưỡi vốn của nhà họ Trang, nửa gian là một căn sương phòng nhỏ rẽ ngoặt, căn sương phòng nhỏ cũng là nhà mái bằng ngói, nếu lúc nhà họ Trang cũng chỗ phơi cá muối.

Những căn nhà đàng hoàng đều là nhà ngói, chỉ mấy chỗ nối tiếp là , đây là thao tác thông thường của những khu viện kiểu cũ, cũng là để lúc tu sửa thuận tiện hơn.

Đoàn Đoàn từ sớm chạy về phía nhà họ Lam, ngoài việc tính toán đồ đạc nhà họ Lam nhiều thể giúp đỡ bọn chúng, một điều nữa là tính toán bên lên mái nhà thể chỗ đặt chân. Đừng thấy trẻ con nhỏ tuổi, chúng thông minh lắm đấy, chúng nóc nhà, hét lớn với mấy bên : “Lão rùa già, đồ thất đức bốc khói, các lên chứ gì? Đáng đời! Hê, đ.á.n.h trúng, đ.á.n.h trúng! Tức c.h.ế.t các !”

Mấy đứa trẻ bên đang chọc tức , bên còn thể ném cầu tuyết xuống, tính là đau, nhưng tính sỉ nhục cực kỳ mạnh.

Nhà họ Thái một nhà ba tức giận nhảy dựng lên: “Mấy ranh con tụi mày, tao bắt tụi mày nhất định sẽ băm vằm tụi mày ! Lũ khốn nạn nhỏ .”

“Ông là lão khốn nạn ăn trộm đồ! Ông tưởng bọn sợ ông , bản lĩnh thì ông lên đây ? Lêu lêu, lên !”

“Mày!”

“Mày cái gì mà mày. Nhìn cái tướng mạo xui xẻo của ông, là kết cục !”

Mấy đứa trẻ mồm năm miệng mười, đều cách chọc tức khác.

Khương Bảo Hồng: “Tao g.i.ế.c mày, tao nhất định sẽ g.i.ế.c tụi mày, dọn sạch nhà tụi mày, tao... Đệt mợ! Á!”

Khương Bảo Hồng đang c.h.ử.i bới với bọn trẻ, một cột băng bên rìa mái nhà trực tiếp rơi xuống, loảng xoảng một tiếng đập thẳng mặt Khương Bảo Hồng, Khương Bảo Hồng kêu lên thê t.h.ả.m, đập cho đầy mặt là m.á.u.

“Đệt mợ!”

“Đừng rìa mái nhà!”

! Mau tránh !”

Mấy vội vàng hành động, khóe mắt Đoàn Đoàn Viên Viên liếc cách đó xa, liền thấy Tiểu Thất Cân thuận lợi qua nhà , bây giờ đến nhà họ Bạch . Cậu bé chậm cẩn thận, suy cho cùng, chỗ trơn thuận tay, nếu bé còn cầm cái cào nhỏ, bám c.h.ặ.t, thì thật sự là dám .

Đoàn Đoàn nhanh thu hồi tầm mắt, tiếp tục thu hút sự chú ý, mấy bé gái như Viên Viên khuôn mặt đều lạnh cóng đến đỏ bừng. vẫn ném cầu tuyết, bốp bốp đập lên mấy kẻ , tức đến mức não bọn gã càng thêm bốc khói.

Viên Viên càng lớn tiếng la hét: “Sự phản công của trẻ con chúng , bắt đầu ! Bọn , t.ử kỳ của các đến !”

Cô bé la hét như , thật sự cho băng nhóm "Cơm Thái" tức ngửa , ở con ranh con phách lối thế !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1415.html.]

Viên Viên thu hút hỏa lực, Đoàn Đoàn liếc một cái, lúc rốt cuộc cũng yên tâm, Thất Cân đến rìa, trượt xuống !

Cậu bé bên kêu càng lợi hại hơn: “Các lên hế hế, tức c.h.ế.t các lên !”

Mà lúc Tiểu Thất Cân đem sợi dây thừng buộc một bên, đưa tay kéo kéo, chống đỡ , ngay đó từ từ trượt xuống bức tường viện, cái cũng may là, bình thường bọn chúng nghịch ngợm, trèo cây lội sông cái gì cũng , nếu thì thật đúng là dễ những việc .

Cậu bé thuận thuận lợi lợi xuống, vội vàng tìm một cây gậy, ngay đó rón rén đến cửa lớn, cửa lớn của bọn họ đang đóng, ổ khóa cửa cũng đập hỏng . Cậu bé theo lời Đoàn Đoàn , nhét cây gậy gỗ to khỏe giữa hai cái tay nắm bằng đồng.

Chặn như .

Lúc , trừ phi mở từ bên ngoài, nếu từ bên trong đẩy cửa , cũng khó .

Cậu bé cài cửa xong, lúc mới vắt chân lên cổ mà chạy.

Lần bé gánh vác nhiệm vụ lớn, ngoài việc cài cửa , nhốt bên trong, còn báo cảnh sát nữa. Cậu bé một chút cũng lo lắng lấy . Phàm là một bình thường đều thể , cái cửa như thế chắc chắn là vấn đề .

Cậu bé chạy như bay, dẫn chú cảnh sát về cứu !

Cậu bé chạy thoát , lúc Phạm Đức Tiêu phát hiện chút đúng, gã vốn dĩ chỉ lo bản đau đớn dữ dội, nhưng đột nhiên gã liền phát hiện, trẻ con hình như thiếu mất một đứa, bọn chúng ầm ĩ lâu như , luôn luôn là mấy đứa , thiếu mất một thằng nhóc .

“Sao thế!”

Lúc Phạm Đức Tiêu cũng màng đến đấu đá nội bộ nữa, vội vàng kêu lên: “Bọn nó thiếu mất một đứa trẻ, là chạy gọi ?”

“A!”

Lúc bốn chỉ Tiểu Thái một còn coi như là lành lặn, gã lập tức chạy về phía cửa lớn, kéo một cái, sắc mặt liền đổi.

Cửa lớn, mở !

Tiểu Thái run rẩy đầu , : “Xong , mở !”

Khuôn mặt gã, trong nháy mắt trắng bệch.

Luôn ăn trộm đồ cướp đồ đều dễ dàng, tại bọn gã t.h.ả.m như ?

Lúc gã cảm thấy đều rút cạn sức lực, lập tức bệt xuống đất, òa lên: “Mạng của khổ thế a.”

“Mày cái gì mà , mau kéo cửa , chúng ! Nếu đợi lát nữa mới là bắt rùa trong hũ.”

Vốn tưởng rằng là bắt rùa trong hũ, tóm lấy mấy đứa trẻ con là chuyện dễ như trở bàn tay, nhưng ngờ tới, mấy ranh con nhiều tâm nhãn như . Bọn gã chịu thiệt thòi lớn. Gã kêu lên: “Mau tới giúp tao gỡ cái bẫy chuột xuống. Nếu tao chạy thoát . Tụi mày cũng đừng hòng sống yên.”

 

 

Loading...