Trong lòng Tiểu Thái khổ sở, 4 tên trộm lớn, chỉ một gã là cẩn trọng sự nghiệp.
Gã nhanh: “Bây giờ chúng qua đó.”
“Đợi , chân tê .”
“Sao ông nhiều chuyện thế, chỉ ông là lắm chuyện. Ông xem ông kìa, chẳng tích sự gì mà cứ nhất định theo, bây giờ chỉ hỏng việc. Chúng , ông... ơ, , chân cũng tê .”
Lão Thái bên còn đang mắng Khương Bảo Hồng, bên phát hiện chân cũng tê.
Bọn họ xổm ở đây lâu như , thể tê chứ.
Tiểu Thái cạn lời: “Mọi xoa bóp một chút, dịu , thời gian của chúng vẫn kịp, đừng hoảng, giữ vững! Chúng thể !”
Bốn đều tê chân, từng xoa bóp chân , dịu một lúc, cuối cùng cũng khá hơn một chút. Tiểu Thái móc một chiếc khăn trùm đầu, gấp che mặt, để lộ đôi mắt, : “Theo như chúng bàn bạc, gọi là Hồng Đào Câu (J Cơ). Để tránh phát hiện, khi hành động chúng chỉ gọi mật danh, gọi tên nữa, rõ ?”
“Thằng ranh con mày mà còn ở đây lệnh.” Lão Thái trực tiếp tát một cái lên đầu Tiểu Thái, : “Mày coi Thảo Hoa Khải (K Tép) tao là cái gì?”
Tiểu Thái: “Ông vuốt thẳng lưỡi .”
Khải và K, là cùng một chuyện .
“Mày...”
Trái tim Phạm Đức Tiêu cũng mệt mỏi, mấy đồng bọn của , thật sự vô dụng.
Gã : “Đừng so đo cái , Thảo Hoa Khải thì Thảo Hoa Khải! Cái quan trọng.”
Gã hít sâu một , : “ là Hắc Đào Tiêm (Át Bích).”
Khương Bảo Hồng lập tức: “ là Phương Khối Khuyên (Q Rô).”
“Được, khẩu lệnh của , xuất phát.”
Mấy lập tức móc đồ nghề che mặt. Khương Bảo Hồng móc chiếc quần lót cướp , cái dùng là , dùng để gì thì quan trọng. Mấy rón rén đến Viện 44.
Quả nhiên, con phố yên tĩnh, còn ai nữa . Ai bảo gần đây đều là khu tập thể của Xưởng cơ khí chứ.
Mọi đều xem náo nhiệt .
Bọn họ lập tức bắt đầu hành động. Tiểu Thái: “Chuyện cạy cửa, rành, Hắc Đào Tiêm, .”
Phạm Đức Tiêu: “…”
Mẹ kiếp!
Mọi tính toán vô , nhưng tính đến chuyện, bọn họ mà cạy khóa. Đây chính là nghiệp vụ thành thạo a.
Phạm Đức Tiêu nhíu mày, : “Để thử xem!”
Tuy , nhưng thử một chút cũng . Gã trực tiếp cầm lấy dây thép, chọc ngoáy một hồi... Ổ khóa, vẫn bình yên vô sự.
Bọn họ đúng là hề mở huyết mạch của đạo thánh chút nào, thật sự là khắc hai chữ " " lên trán .
Phạm Đức Tiêu chọc ngoáy nửa ngày, tay đều tê , ổ khóa căn bản mở.
Gã căm phẫn: “Mẹ kiếp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1410.html.]
Lão Thái chế nhạo: “Đồ bỏ .”
Phạm Đức Tiêu lập tức nổi cáu. Tiểu Thái lập tức : “Chúng đập , lúc đừng lục đục nội bộ nữa. Bố, bố thôi, đừng lải nhải mãi dứt. Nếu bố gì cũng mà chỉ móc. Chúng tại mang bố theo? Mang bố phát tài, mang bố báo thù, là để bố ở đây đấu đá nội bộ . Cái tật của bố. Sửa .”
Lão Thái đang định nổi cáu, liền thấy Phạm Đức Tiêu đột nhiên vươn tay, tát một cái lên mặt gã, : “Mẹ kiếp, lão già bất t.ử, tao nhịn mày lâu lắm đấy. Thật sự coi ông đây tỳ khí ? Lúc ông đây phát tài mày còn ở nơi khỉ ho cò gáy đấy, bây giờ giả vờ tỏi to với tao đúng ? Tao thấy mày sống chán . Nếu nể mặt Tiểu Thái, tao căn bản cùng mày. Mẹ kiếp mày thể đàng hoàng thì , tao kết liễu mày luôn! Đừng nó tưởng tao dễ chọc.”
Gã trực tiếp rút d.a.o , huơ huơ một cái, vô cùng hung ác.
Lão Thái thấy cái , trong nháy mắt liền hèn nhát.
Gã ấp úng ôm mặt, dám phản bác nữa.
Con chính là như , thật sự gặp bản lĩnh hung dữ, ngược dám hung dữ nữa.
Tiểu Thái chút bất thiện Phạm Đức Tiêu, ánh mắt dừng con d.a.o của gã một chút, nhưng nhanh, gì mà chỉ bảo: “Được , đừng đấu đá nội bộ.”
Lão Thái: “, chỉ đùa thôi.”
Phạm Đức Tiêu hừ lạnh một tiếng, : “Từ bây giờ trở , các đều .”
Tiểu Thái phục: “Anh căn bản theo dõi lâu bằng , quen thuộc...”
Phạm Đức Tiêu chế nhạo: “ từng đến đây, còn từng chiến đấu ở đây, từng đến ? Cậu đại ca, trấn áp đôi bố vô dụng của ? đúng là mỡ lợn che tâm mới cùng các . Bản lĩnh ch.ó má gì cũng , nhảm thì nhiều.”
Tiểu Thái: “Anh!”
Gã nhất thời chút khó xử, nhưng cũng lúc cũng thể tìm khác, Phạm Đức Tiêu thật sự dễ chọc.
Gã hít sâu một : “ là chứ gì.”
Gã về phía con d.a.o , trong lòng đối với Phạm Đức Tiêu thêm vài phần nghi ngờ. Gã lợi dụng Phạm Đức Tiêu, nhưng Phạm Đức Tiêu hố. Phải rằng, gã ôm tiền bỏ trốn đấy. Gã sợ nhất chính là khác cũng nghĩ như .
Gã thể nghĩ như , nhưng khác thì .
Thế thể chứ?
Gã chỉ cảm thấy đau cả đầu, nhưng vẫn hít sâu một , quyết định lấy đại cục trọng. Bây giờ gì cũng còn quá sớm, vẫn nên lấy tiền tay . Gã : “Đập cửa .”
“Được!”
Mấy rầm rầm rầm đập cửa. Phạm Đức Tiêu tức c.h.ế.t, thầm nghĩ mấy đúng là vô dụng, ngay cả đập cửa cũng để gã . Hơn nữa, cái đại viện bệnh , dùng ổ khóa to thế ?
Gã tức giận thôi, loảng xoảng loảng xoảng!
Gã đầu : “Các mau đến giúp một tay , xem náo nhiệt cái gì.”
Mấy đều hít một , vội vàng tháo ổ khóa , lúc mới đẩy cửa bước . Đối với nơi , nhà họ Thái xa lạ, ngược Phạm Đức Tiêu vài phần quen thuộc. Dù gây sự ở đây, gã tạm giam.
Rõ ràng là gã đ.á.n.h.
Vừa nghĩ đến chuyện liền tức chịu . Gã về hướng nhà họ Trang, lạnh một tiếng, : “Mau khép cửa , chúng bắt đầu.”
Mấy đóng cửa , tiện tay ném ổ khóa to sang một bên. Mấy đều là đầu tiên chuyện , hưng phấn căng thẳng, .